Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 132: Lạc Dương đại loạn

Chương 132: Lạc Dương đại loạn
Đổng Trác vừa dứt lời, cả đại điện liền chìm trong im lặng.
"Tốt lắm, xem ra mọi người đều đồng ý, vậy hãy về thu dọn rồi đi Trường An. Ta đã chuẩn bị không ít biệt thự ở Trường An cho mọi người, nhưng số lượng có hạn, ai đến trước được trước nha!" Đổng Trác nói tiếp.
"Rào" Lần này sau khi Đổng Trác nói xong, đại điện liền ồn ào cả lên.
"Không được, Thừa Tướng! Trường An hoang tàn, ngay cả một cung điện ra hồn cũng không có, ngài định để bệ hạ ở đâu? Hơn nữa, việc dời đô là chuyện trọng đại, công tác chuẩn bị rất nhiều, chúng ta có nên thảo luận kỹ hơn không?" Tư Đồ Dương Bưu lập tức đứng ra phản đối.
"Thừa Tướng, ngài gấp gáp quá rồi. Chưa kể cung nữ, Hoàng Môn trong cung, người nhà các đại thần cũng không ít. Huống chi còn vô số án thư, sách vở, số lượng khổng lồ như vậy, không phải một hai ngày là xong được." Thái úy Hoàng Uyển cũng đứng ra phản đối.
"Ờ thì, Thừa Tướng. Trẫm thấy Lạc Dương rất tốt, đến Trường An, không quen nơi đây, sẽ rất khó ở." Thấy Đổng Trác tùy tiện đại thần lên tiếng, Lưu Hiệp cũng lấy hết dũng khí nói.
"Bệ hạ, đừng nghe lời kẻ tiểu nhân lừa gạt. Trường An tuy hoang tàn, nhưng đất trống rất nhiều, bệ hạ đến đó có thể tự chọn chỗ, bản tướng nhất định sẽ xây một cung điện cho bệ hạ." Đổng Trác cười khẩy nói với Lưu Hiệp.
Vẻ hung tợn của hắn dọa Lưu Hiệp sợ hãi, không dám hé răng thêm lời nào.
"Keng"
Đột nhiên, Đổng Trác rút thanh bảo kiếm bên hông ra, quát lớn: "Bản tướng không phải đang thương lượng với các ngươi, mà là mệnh lệnh. Ai không muốn đi, bước ra đây, bản tướng tuyệt đối không ép buộc."
Một đám đại thần nhìn thấy thanh bảo kiếm lóe hàn quang trong tay Đổng Trác, ai nấy đều im thin thít.
"Tốt lắm, những người có mặt ở đây đều là trung thần, quyết tâm ủng hộ ý chỉ của bệ hạ. Nếu không ai phản đối, vậy thì bắt đầu hành động đi, để chiếu cố các vị, ta sẽ điều một ít binh sĩ đến giúp các vị thu dọn." Đổng Trác nhìn lướt qua mọi người, hài lòng cười lớn.
Nhìn Đổng Trác làm mưa làm gió, đám đại thần, bao gồm cả Lưu Hiệp đều giận mà không dám nói gì.
Dưới lưỡi đao của quân Tây Lương, các đại thần bắt đầu thu dọn hành lý. Còn Đổng Trác thì gom Hiến Đế và một đám phi tần trong hậu cung, cùng mấy trăm chiếc xe lớn chở đầy vàng bạc châu báu, đi trước một bước đến Trường An.
Bên kia, dưới mệnh lệnh của Đổng Trác, quân Tây Lương bắt đầu đào bới lăng mộ, cướp sạch của cải chôn cùng bên trong. Không ít hài cốt cứ thế phơi mình ngoài đồng hoang, thu hút vô số chó hoang đến gặm nhấm.
Lữ Bố bắt đầu ra tay với các phú thương, nhà giàu ở Lạc Dương, ép họ quyên tiền quyên lương thực với danh nghĩa giúp quân. Hễ ai không tuân lệnh liền bị khép vào tội danh thông đồng với địch, giết cả nhà, sau đó cướp sạch tài sản.
Anh Hùng Lâu.
Nhìn hành động súc sinh của quân Tây Lương, không ít Thái Bình Vệ căm phẫn, muốn ra tay giết đám bại hoại này.
"Thống lĩnh, Đổng Trác cho quân cướp bóc, dân chúng khổ không kể xiết, chúng ta cứ vậy mà nhìn sao?" Thái Bình Vệ chấp sự Vương Lập tức giận nói.
"Ta nào không căm phẫn chứ, nhưng chủ công sắp tới rồi, không thể vì hành động theo cảm tính mà hỏng đại sự." Vương Việt đè nén sự bất mãn của thuộc hạ, vì lúc phụng mệnh ẩn nấp, Lô Duệ từng nói với hắn. Trước khi đi Đổng Trác nhất định sẽ phóng hỏa, đốt Lạc Dương. Tuy rằng không đành lòng, nhưng Lô Duệ cần trận đại hỏa này để hoàn thành kế hoạch của mình.
Về phần Vương Việt có thể tùy cơ ứng biến, lửa muốn thiêu, nhưng cũng không thể thiêu hoàn toàn.
"Haizz!" Vương Lập nghe Vương Việt nói vậy cũng chỉ đành nén cơn phẫn nộ.
Hổ Lao quan.
Sau khi Đổng Trác đi, thủ tướng Triệu Sầm bắt đầu thấp thỏm. Vốn dĩ hắn không phải là người trung thành, việc Đổng Trác để hắn ở lại phía sau, nói trắng ra là coi hắn là con bỏ.
Hiểu rõ ý đồ của Đổng Trác, để bảo toàn tính mạng, Triệu Sầm quyết định đầu hàng. Đáng tiếc còn chưa kịp hành động, phủ của hắn đã có một vị khách bất ngờ ghé thăm.
"Hảo hán, hảo hán tha mạng!" Triệu Sầm mồ hôi đầy trán, lo lắng nói.
Sử A gác kiếm lên cổ Triệu Sầm, nghiêm giọng nói: "Triệu tướng quân có động thái không nhỏ à, sao thế? Chủ công vừa đi, ngài đã vội vã muốn đầu hàng địch rồi?"
"Hiểu lầm, toàn là hiểu lầm! Mạt tướng trung thành tuyệt đối với chủ công, tuyệt không bao giờ đầu hàng lũ chư hầu Quan Đông kia." Nghe thấy người này là của Đổng Trác, Triệu Sầm vội vàng giải thích.
"Triệu tướng quân là người thông minh, vì bảo toàn tính mạng mà tìm đến quân địch cũng có thể hiểu được. Nhưng ít nhất phải hoàn thành nhiệm vụ đã rồi muốn đầu hàng thì đầu hàng!" Sử A phụng mệnh lệnh của Lô Duệ, đến Hổ Lao quan để đề phòng Triệu Sầm đầu hàng, cần phải để hắn cố thủ ba ngày rồi hãy đầu hàng.
"Phải, phải, mạt tướng nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Triệu Sầm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Một cơn gió thổi qua, đợi đến khi Triệu Sầm ngẩng đầu lên thì trước mắt đã không còn một bóng người. Hắn run rẩy lau mồ hôi lạnh trên trán, không ngờ Đổng Trác lại không tin tưởng hắn đến vậy.
Nhưng mà người áo đen ban nãy nói, chỉ cần mình hoàn thành nhiệm vụ rồi hãy đầu hàng cũng được, vậy thì cứ thành thật ở đây thủ ba ngày đi.
Thế là Triệu Sầm bắt đầu nghiêm túc phòng thủ, mà quân Quan Đông cũng nhận được tin Đổng Trác dời đô, liền lập tức Viên Thiệu hạ lệnh tấn công Hổ Lao quan. Không ngờ Triệu Sầm phòng thủ chắc như đinh đóng cột.
"Đồ hỗn láo, Triệu Sầm này là ngốc sao? Hắn bị Đổng Trác vứt bỏ rồi, còn liều mạng vì hắn như vậy." Viên Thiệu tức giận mắng.
Lô Duệ lại tỏ vẻ thờ ơ, dưới trướng hắn có rất nhiều kỵ binh, cho nên không tham gia tấn công. Tính toán thời gian, Trương Hợp hẳn là đã đến gần Lạc Dương rồi.
Ngay lúc quân Quan Đông còn đang bị chặn ở Hổ Lao quan, Trương Hợp dẫn theo 5000 quân đã mai phục ở gần Lạc Dương. Sau khi Thái Bình Vệ trinh sát được tung tích của Trương Hợp liền bắt đầu liên lạc với hắn.
"Trương tướng quân, ta là thống lĩnh Thái Bình Vệ Vương Việt." Vương Việt tự mình đi từ mật đạo vào trong quân Trương Hợp, gặp mặt Trương Hợp.
"Ra mắt Vương thống lĩnh, mạt tướng Trương Hợp, không biết chủ công có nhiệm vụ gì?" Trương Hợp biết rõ Thái Bình Vệ là binh sĩ trực thuộc chủ công, nên cư xử lễ độ.
"Sáng sớm ngày mai, cho quân đến đóng trại bên ngoài Lạc Dương ba mươi dặm, sau đó chờ lệnh tiếp theo." Vương Việt truyền đạt nhiệm vụ cho Trương Hợp.
"Tại sao vậy? Không lẽ không nên thừa dịp lúc quân Tây Lương hỗn loạn, trực tiếp công thành sao?" Trương Hợp khó hiểu hỏi.
"Ý chủ công là buộc quân Tây Lương tự rút lui, cố gắng bảo toàn thực lực của chúng ta." Vương Việt không nói gì nhiều.
"Mạt tướng hiểu rồi, sáng sớm mai đại quân nhất định sẽ đến bên ngoài thành Lạc Dương." Trương Hợp chấp tay nói.
Sau khi nhận được câu trả lời của Trương Hợp, Vương Việt quay lại thành, bắt đầu triệu tập Thái Bình Vệ.
"Ngày mai sẽ có quân ta đến ngoại thành, không ngoài dự liệu, quân Tây Lương sẽ chó cùng dứt giậu quay lại cắn. Đến lúc đó các vị phải hoàn thành nhiệm vụ của mình, rõ chưa?"
"Rõ!" Mấy chục vị chấp sự Thái Bình Vệ đồng thanh tuân lệnh.
"Tôn Hưng, Đường Sơn, các ngươi phải bảo vệ tốt Lô phủ và Thái phủ, nếu xảy ra bất trắc gì, thì đưa đầu đến gặp." Vương Việt lại điểm danh hai chấp sự.
"Rõ." Tôn Hưng và Đường Sơn biết trách nhiệm mình gánh rất nặng.
"Đi thôi!"
Nửa đêm, vô số bóng người bắt đầu lộn xộn lên.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trương Hợp dẫn theo 5000 quân Trấn Bắc xuất hiện bên ngoài thành Lạc Dương, bắt đầu xây dựng doanh trại tạm thời.
Lý Nho vừa nhìn thấy, quân Quan Đông đã nhanh chóng phá Hổ Lao quan rồi. Vội ra lệnh cho Lý Các và Quách Tỷ nhanh chóng chuyển dân từ Tây Môn đi, rồi hạ lệnh Lữ Bố bắt đầu phóng hỏa trong thành.
Nghe tin quân Quan Đông đã đến chân thành, các cuộc nổi dậy trong thành Lạc Dương cũng dần nhiều lên. Lữ Bố cùng mấy người không hề quản thúc binh sĩ, mặc cho chúng hoành hành cướp bóc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận