Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 350: Quyết định chí kiên

Chương 350: Quyết định kiên định Để tiện liên lạc, Tự Thụ hai ngày nay không di chuyển vị trí mà đóng quân ngay chân núi. Một đội kỵ binh bất ngờ xuất hiện ngoài doanh trại, quân Tấn lập tức cảnh giác. Sau khi nhìn trang phục đối phương, tướng lĩnh canh gác cho phép đội kỵ binh này vào doanh trại.
"Quân sư, quân sư, tìm được rồi, chúng ta tìm được rồi!"
Tự Thụ đang xử lý quân vụ trong trướng thì nghe thấy tiếng ồn bên ngoài, vội vàng đi ra xem.
"Độ Liêu? Tìm được cái gì, từ từ nói thôi."
"Quân, quân sư, chúng ta, chúng ta dò ra vị trí vương đình rồi."
Diêm Nhu thở hổn hển, kích động nói với Tự Thụ.
"Nhanh, vào trong rồi nói."
Tự Thụ vội kéo Diêm Nhu vào trong.
"Ngươi nói là, mấy bộ lạc nhỏ đều chạy đến gần vương đình. Mà chúng ta đuổi theo mấy bộ lạc này, cũng không còn cách vương đình bao xa?"
Nghe Diêm Nhu báo cáo tình hình, mắt Tự Thụ sáng rực lên.
"Đúng vậy, đêm qua chúng ta tình cờ gặp một bộ lạc đang di chuyển. Sau một trận giao chiến, chúng ta bắt được tộc trưởng của chúng. Tên kia bị dọa sợ, kê đao lên cổ nên khai hết tất cả."
Diêm Nhu đặt chén trà xuống, đứng lên đi đến trước mặt Tự Thụ.
"Theo tên kia nói, đi về phía đông bắc khoảng hai ngày nữa là đến vương đình. Ta ước tính sơ qua, vị trí gần nhất của quân ta cách đó khoảng hơn hai trăm dặm. Kỵ binh mà chạy hết tốc lực thì một ngày một đêm có thể tới."
"Hơn hai trăm dặm, tình hình phòng thủ của vương đình thế nào?"
Tự Thụ đi đến trước bản đồ, quan sát kỹ lưỡng rồi hỏi.
"Tên kia nói binh lực của vương đình không nhiều, khoảng hai đến ba vạn người. Còn xung quanh núi Đạn Hãn tập trung khoảng hai mươi mấy bộ lạc nhỏ. Nếu tính cả bọn chúng thì binh lực chắc chắn không quá năm vạn."
Diêm Nhu đáp.
"Ta viết một phong thư, ngươi lập tức đi bẩm báo chủ công."
Tự Thụ suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định gửi tình báo cho Lô Duệ. Còn việc Lô Duệ ứng phó thế nào, đó là việc của chủ công.
"Tuân lệnh."
Chẳng bao lâu sau, Diêm Nhu cất thư của Tự Thụ vào ngực, dẫn theo một đội kỵ binh vội vã đến trung quân.
Sau khi chạy hơn nửa ngày, Diêm Nhu đến đại doanh trung quân, dâng thư của Tự Thụ lên.
"Phát hiện vương đình Tiên Ti, binh lực chỉ có 5 vạn?"
Lô Duệ mở thư của Tự Thụ ra, đọc kỹ càng.
"Chủ công, nếu phát hiện vương đình Tiên Ti, còn gì mà phải do dự chứ? Cứ xông lên mà giết thôi!"
Hoàng Trung càng lớn tuổi tính tình càng nóng nảy.
"Hoàng tướng quân nói đúng, hạ được vương đình Tiên Ti, chúng ta cũng có thể noi theo Quán Quân Hầu, phong Lang Cư Tư."
Ngay cả một võ tướng điềm tĩnh như Triệu Vân lúc này cũng có chút nóng lòng.
"Hai vị tướng quân đừng nóng vội, tuy phát hiện vương đình Tiên Ti là chuyện tốt. Nhưng muốn tập kích bất ngờ thành công thì cũng không thiếu khó khăn. Chắc chủ công cũng đang do dự điều này!"
Quách Gia liếc nhìn Lô Duệ đang cúi đầu trầm tư, giơ tay ngăn các tướng quân muốn tiếp lời.
"Phụng Hiếu nói đúng, trong tình báo nói vương đình Tiên Ti ở núi Đạn Hãn, là một tòa sơn thành. Ngoài lớp phòng vệ là thành lũy, càng lên cao thì địa hình càng hiểm trở. Mà vương đình có ít nhất 2 vạn quân đóng giữ, xung quanh còn có các bộ lạc nhỏ rải rác.
Nếu mà ồ ạt tấn công thì Kha Bỉ Năng cùng mấy chục vạn kỵ binh kia sẽ không ngồi yên. Nếu đánh úp bất ngờ thì kỵ binh của ta lại không thể công thành. Còn bộ binh của chúng ta thì có thể đánh lén nhưng việc làm sao vòng qua các bộ lạc bên ngoài lại là vấn đề."
Lúc này Lô Duệ cũng hơi lưỡng lự. Nếu có thể hạ được vương đình Tiên Ti, có lẽ có thể sớm kết thúc cuộc chiến tranh này. Nếu thất bại, quân sĩ bị thương vong nặng nề thì không nói, biết đâu lại còn bị địch quân tiêu diệt.
"Chủ công, việc này rất quan trọng, cuối cùng vẫn cần ngài quyết định!"
Cổ Hủ lên tiếng, chuyện này là đem toàn bộ quân Tấn ra làm ván cược, bọn họ những mưu sĩ này không ai có quyền quyết định.
"Ta cần phải suy tính một chút."
Lô Duệ phẩy tay bảo mọi người lui ra, một mình suy nghĩ.
"Chuyện này đúng là khó khăn! Nếu không đánh, trận này không biết còn kéo dài đến bao giờ, hơn nữa là tác chiến trên sân khách thì những bất lợi sẽ ngày càng nhiều. Quân trang, lương thảo, quân lính theo thời gian trôi qua sẽ càng khó bổ sung.
Còn nếu đánh thì mấy chục vạn kỵ binh của địch đang nhìn chằm chằm, áp lực thật không nhỏ. Nếu như đánh không trúng một kích, bị địch phản ứng kịp, còn bị giống Lưu Bang rơi vào vòng vây Bạch Đăng thì coi như là mất hết mặt mũi."
Nghĩ tới nghĩ lui, Lô Duệ chỉ cảm thấy đau đầu, dứt khoát không nghĩ nữa mà nhớ tới vợ con ở nhà.
Người ta có câu "ngày nghĩ đến, đêm nằm mơ thấy", ban ngày Lô Duệ nhớ đến vợ con, buổi tối liền nằm mơ thấy cả nhà đang nói cười vui vẻ, đột nhiên vô số kỵ binh Hồ xông vào.
Bọn chúng thấy ai là giết người đó, rất nhiều binh lính, dân thường bị sát hại. Sau đó bọn chúng đi đến chỗ Lô Duệ, ngay trước mặt hắn giết vợ con hắn, lại cột con hắn lên ngựa, kéo đi một đoạn dài.
Tiếng khóc thét của con trẻ không ngừng vang lên trước mắt Lô Duệ, còn hắn thì bị mấy tên người Hồ đè xuống đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn vợ con mình bị giết hại.
"Vù vù."
Lô Duệ giật mình tỉnh giấc, sờ trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, lúc này mới biết mình vừa gặp ác mộng.
"Hóa ra là mơ à!"
Người thì tỉnh nhưng nỗi sợ hãi và cảm giác bất lực trong giấc mơ vẫn còn quanh quẩn trong lòng Lô Duệ.
Khoác thêm áo choàng do các nàng Thái Diễm tự tay may, Lô Duệ ra khỏi trướng.
"Chủ công?"
Điển Vi, người hộ vệ ngoài trướng thấy Lô Duệ đi ra, không hiểu hỏi.
"Không sao, ta đi dạo một chút."
Lô Duệ đặt tay lên vai Điển Vi, ra hiệu cho hắn không cần theo. Tuy nhiên hộ vệ Lô Duệ là trách nhiệm của Điển Vi, nên Lô Duệ đi trước, Điển Vi đi theo sau một khoảng, luôn đảm bảo Lô Duệ ở trong tầm mắt.
"Tách tách."
Than củi trong chậu nổ tí tách, quân lính đang tuần tra và trực đêm thấy Lô Duệ đều vội vã hành lễ, Lô Duệ cũng đáp lễ. Vô tình đi đến ranh giới doanh trại, ngước nhìn bầu trời đầy sao và núi non mờ ảo trong đêm tối, Lô Duệ cứ đứng như vậy suốt một đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lô Duệ triệu tập mọi người, chỉ nói một câu.
"Ta quyết định đánh úp vương đình Tiên Ti!"
"Chủ công! Như vậy quá mạo hiểm không?"
Cổ Hủ giật mình, không hiểu sao lần này Lô Duệ lại thay đổi thái độ, lựa chọn mạo hiểm.
"Quân ta tiến vào thảo nguyên, đánh trên sân khách, càng kéo dài thì quân ta càng bất lợi. Huống chi, có một số chuyện ta nói các ngươi cũng không tin. Tóm lại ta muốn đánh một trận kết thúc chiến sự ở thảo nguyên. Dù không tiêu diệt được hết dị tộc thì cũng phải đánh cho bọn chúng như bọn Hung Nô phương bắc bị đuổi xuống phía tây!"
Giọng điệu Lô Duệ rất kiên quyết, hoàn toàn không thể thay đổi.
Đêm qua đứng im trong trướng cả đêm, Lô Duệ nghĩ đến Ngũ Hồ loạn hoa. Dị tộc mang vó ngựa tràn xuống phương Nam, chỉ giết người Hán, người Hán phải bỏ mũ áo chạy xuống phương nam. Mấy vùng phía bắc không còn bóng dáng người Hán.
Nếu không phải có Vũ Điệu thiên vương Nhiễm Mẫn xuất hiện, ra lệnh sát Hồ thì dị tộc có lẽ đã vượt Trường Giang, không biết lúc đó còn người Hán hay không.
Để lịch sử đen tối này không tái diễn, Lô Duệ quyết liều mình một phen. Quyết định dùng mạng mình và mấy trăm ngàn quân Tấn này, đánh cược với ông trời một lần. Thắng thì thiên hạ vẫn là của người Hán, còn nếu thua cũng phải vì người Hán dựng lên một rào chắn vững chắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận