Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 219: Cướp lấy Trường An

Chương 219: Cướp lấy Trường An
"Chủ công, thám tử báo lại, trong thành Trường An lửa cháy bùng lên khắp nơi, còn thỉnh thoảng truyền đến tiếng hò giết. Mặt khác cửa Đông cũng bị người mở ra, Từ tướng quân không quyết định được, phái ta đến hỏi ý chủ công." Có thám tử đem tin khẩn cấp đưa cho Lô Duệ, Lô Duệ nghe xong nhìn về phía Cổ Hủ.
"Chủ công, nhất định là Trường An nội loạn, hiện tại chính là thời cơ tốt để công thành. Về phần cửa Đông mở toang, chắc là trong thành có người đồng lòng với quân ta, mong chủ công mau xuất binh." Cổ Hủ không cần suy nghĩ, vội đề nghị Lô Duệ xuất binh.
"Nói cho Từ Vinh, lập tức xuất binh, đi trước chiếm lĩnh cửa thành, nếu không gặp chống cự thì đại quân sẽ tiến vào thành!" Lô Duệ nghe Cổ Hủ nói xong, quả quyết hạ lệnh xuất binh.
"Vâng!"
Người truyền lệnh lập tức đem mệnh lệnh truyền đạt cho Từ Vinh, Từ Vinh sau khi nhận được mệnh lệnh phái Hoa Hùng cùng Trương Tú dẫn quân chiếm lĩnh cửa Đông.
"Chủ công, Từ tướng quân báo lại, trong thành đại loạn, vô số binh mã thừa dịp cháy nhà hôi của, Từ tướng quân xin chủ công phái binh tiếp viện." Từ Vinh chiếm lĩnh cửa Đông sau đó, lập tức phái người báo lại.
"Đại quân vào thành!" Lô Duệ hạ lệnh, đứng dậy ra khỏi trướng.
Hoa Hùng cùng Trương Tú chiếm giữ cửa Đông, dẫn người bắt đầu tiến quân vào trong thành. Thấy quân địch thì không nói nhiều, rút đao chém giết, rất nhanh đã tiêu diệt không ít địch quân. Quân địch nhìn thấy Trấn Bắc Quân vào thành thì rất lúng túng, bắt đầu phân tán bỏ chạy tán loạn.
"Đại huynh, Trấn Bắc Quân vào thành!" Mã Siêu sau khi truy sát Hàn Toại trở lại, Mã Đại vội vàng báo lại.
"Đáng ghét, Trấn Bắc Quân vậy mà thừa dịp cháy nhà hôi của. Phụ thân thế nào rồi?" Mã Siêu căm hận nói.
"Thúc phụ bị tên bắn lén trúng chỗ yếu hại, sợ rằng..." Mã Đại không nói được thành lời.
"Haizz, mang theo phụ thân rút lui khỏi Trường An đi, đến Hàm Dương." Mã Siêu lúc này cũng có chút tâm loạn, chỉ có thể rút lui trước ra khỏi Trường An rồi tính.
Khâu Lâm cùng Thổ La bên này đang giết rất vui vẻ, bọn họ mặc cho binh sĩ làm hại Trường An, chỉ muốn kiếm chút lợi rồi đi. Nào ngờ Trấn Bắc Quân đã vào thành, bao vây bọn chúng bốn phía.
"Khương cẩu, lưu cái mạng lại đây!" Trong đám loạn quân vang lên một tiếng quát lớn, một luồng Hắc Toàn Phong hướng về Khâu Lâm cùng Thổ La mà tới.
"Phụt!"
Một cây trường mâu xuyên thủng thân thể Thổ La, Thổ La cúi đầu xuống không dám tin nhìn trường mâu, hàm răng run rẩy, muốn nói gì đó cũng không thể nói ra được.
Trương Phi một mâu hất Thổ La xuống ngựa, tiếp tục nhào tới chỗ Khâu Lâm.
Thấy Thổ La mất mạng, Khâu Lâm sợ đến hồn bay phách tán, nhìn không ra tình thế, một mình bỏ chạy.
"Vèo!"
Một mũi tên như sao băng từ sau lưng bắn đến, xuyên thủng Khâu Lâm, lực đạo lớn làm cho Khâu Lâm hộc máu tươi ra ngay lập tức.
Trương Phi quay đầu nhìn lại, Hoàng Trung vừa buông cung tên trong tay xuống.
"Dực Đức, cái này cứ để cho ta làm thế nào?"
Trương Phi nhếch miệng cười, giơ Trượng Bát Xà Mâu tiếp tục giết về phía khác.
Đại quân Trấn Bắc Quân vào thành, rất nhanh sẽ chém giết hầu hết Khương Nhân đang gây loạn, Tống Kiến thấy tình thế không ổn, liền dẫn quân chạy về phía Hàm Dương.
Diêm Hành chạy đến chỗ Thành Công Anh thì Hàn Toại đã chết.
"Chủ công!"
"Đừng khóc, có khóc chủ công cũng không sống lại được." Thành Công Anh quát.
"Là ai làm? Ta muốn giết hắn để báo thù cho chủ công!" Diêm Hành mắt đỏ ngầu nói.
"Là Mã Siêu." Thành Công Anh nói.
"Mã Siêu!" Diêm Hành một quyền nện xuống đất.
"Quân sư, chúng ta tiếp theo nên làm gì?"
"Đi đánh Trấn Bắc Quân." Thành Công Anh lạnh lùng nói.
"Cái gì? Ngươi điên rồi?" Diêm Hành kinh hãi.
"Nếu muốn báo thù cho chủ công, chỉ có đánh Trấn Bắc Quân. Mã Siêu, Tống Kiến, còn có Khương Nhân đều là hung thủ giết chủ công, chúng ta gia nhập Trấn Bắc Quân, dẫn đường cho Lô Duệ, đem các loại phản đồ từng cái chém giết." Thành Công Anh đã nghĩ ra con đường từ sau khi Hàn Toại chết.
"Việc này, Trấn Bắc Quân có thu nhận chúng ta không?" Diêm Hành có chút lo lắng.
"Yên tâm đi, nếu muốn ổn định Tây Lương, Lô Duệ cần phải dựa vào những người Tây Lương chúng ta. Chúng ta hàng, Mã Đằng bọn họ lại muốn đầu hàng thì Lô Duệ cũng sẽ không thu." Thành Công Anh hạ quyết tâm.
"Vậy, được thôi!" Diêm Hành nghe Thành Công Anh nói vậy, biết đây đã là con đường duy nhất.
"Ngươi nhanh đi thu thập quân bại trận, chúng ta muốn đầu hàng cũng không thể đi tay không, nếu không sẽ bị xem thường." Thành Công Anh phân phó nói.
"Được, ta đi ngay đây." Diêm Hành xoay người đi thu thập quân bại trận.
Không bao lâu, hắn tìm được Trình Ngân cùng một ít binh mã, sau đó Thành Công Anh phái người đến hàng Lô Duệ.
"Ngươi nói Hàn Toại chết rồi?" Nghe tin Hàn Toại chết, Lô Duệ vẫn có chút kinh ngạc, Hoàng Hà Cửu Khúc không phải bất tử sao?
"Vâng, chuyện này không thể giả được, Thành Công Anh, Diêm Hành, Trình Ngân dưới trướng Hàn Toại dẫn hơn hai nghìn binh mã xin đầu hàng quân ta. Chủ công xem sao?" Cổ Hủ hỏi Lô Duệ ý kiến.
"Cho phép họ đầu hàng, vì sau này ổn định Tây Lương còn phải dựa vào những người Tây Lương này. Hơn nữa Thành Công Anh cũng có chút năng lực, Diêm Hành võ lực không tồi, Trình Ngân cũng xem như một viên tướng giỏi, ta cầu hiền như khát, coi như bỏ tiền ra mua ngựa tốt." Lô Duệ không suy nghĩ nhiều liền quyết định thu hàng.
"Vâng, chủ công, ta sẽ sắp xếp." Cổ Hủ quay người rời đi.
"Thuộc hạ Thành Công Anh (Diêm Hành, Trình Ngân) ra mắt chủ công!" Thành Công Anh mấy người đến trước bái kiến Lô Duệ.
"Mấy vị đứng lên đi, ta đều đã nghe nói rồi, hai quân giao chiến, sa trường tranh đấu, bằng vào bản lĩnh của mình, nhưng mà kẻ phản bội là ta không thể dung thứ. Ta và Văn Ước công coi như quen biết đã lâu, ta sẽ dùng lễ nghi công khanh để an táng ông ta, về phần gia quyến cũng dời đến Thái Nguyên, để phủ Tướng quân nuôi dưỡng." Lô Duệ đỡ mấy người đứng dậy, lòng đầy bi thống nói.
"Thuộc hạ đa tạ chủ công!" Nghe Lô Duệ nói dùng lễ nghi công khanh an táng Hàn Toại, còn hứa hẹn phụng dưỡng gia quyến ông ta. Thành Công Anh mấy người trong lòng cảm động, hành lễ cảm ơn, thật may không tiếp tục dựa vào nơi hiểm yếu mà chống lại, mà là gia nhập Trấn Bắc Quân.
"Đứng lên đi, các vị đều là hiền tài Tây Lương, nên phò tá ta để bình định Tây Lương mới được." Lô Duệ nói với mấy người.
"Chủ công, Mã Đằng bọn chúng không cam tâm, hiện đóng quân ở Hàm Dương. Quân ta vừa giành được Trường An, vì hòa bình ổn định lâu dài ở Tây Lương, xin chủ công cho xuất quân đánh Hàm Dương, trảm thảo trừ căn." Thành Công Anh lập tức xin Lô Duệ xuất binh.
"Thành Công Chi, nghe nói Mã Đằng bị thương nặng, e rằng không sống được lâu nữa, Mã Siêu bọn họ hiện giờ như quân ô hợp, không thể tùy tiện ra quân." Lô Duệ không nghĩ tới Thành Công Anh lại vội vàng báo thù cho Hàn Toại đến vậy.
"Chủ công, dù cho Mã Đằng có chết, con trai ông ta là Mã Siêu dũng vũ dị thường, lại kết giao với Khương Nhân. Nếu để cho Mã Siêu trốn về Lương Châu, lần nữa nổi dậy đến đánh, Lương Châu sẽ không có ngày yên ổn. Thuộc hạ đề nghị, một mặt xuất binh đến Hàm Dương, một mặt truyền hịch đến các nơi Lương Châu, để cho các quận huyện lệ thuộc Trường An. Chỉ cần quân ta chiếm đại nghĩa, thu phục được các quận huyện thì Mã Siêu, Tống Kiến chờ người không đáng lo." Thành Công Anh hiến kế cho Lô Duệ.
"Thành Công Chi nói rất hay, ta sẽ cho người truyền hịch đi các nơi. Chờ khi xử lý xong mọi việc ở Trường An thì sẽ xuất binh Hàm Dương." Lô Duệ nói.
Thành Công Anh chờ người lui ra sau đó, Lô Duệ triệu tập Cổ Hủ cùng Quách Gia đến trước, đem lời Thành Công Anh nói kể lại.
"Chủ công, Thành Công Anh nói không sai, Lương Châu loạn đã lâu, không trong thời gian ngắn có thể dẹp yên. Trước tiên phái người truyền hịch đi bốn phương, thu phục quận huyện, lại phái người có tài giỏi đến trấn an bốn phương, không quá năm năm thì Quan Trung sẽ là hậu phương vững chắc của quân ta." Cổ Hủ là người Tây Lương, hắn cảm thấy đề nghị của Thành Công Anh rất đúng trọng tâm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận