Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 488: Tôn Thập Vạn thượng tuyến

Chương 488: Tôn Thập Vạn xuất trận Lời của Lô Duệ khiến mấy vị mưu sĩ cảm thấy vô cùng đồng tình, chiến tranh từ xưa đến nay vốn không phải là việc tính toán hơn thiệt ở một hai thành trì. Chỉ cần người còn thì thành trì sớm muộn gì cũng sẽ lấy lại được...
"Lập tức phái người mang thư này đến chỗ Trương Liêu."
Lô Duệ nhanh chóng viết xong một bức thư, sai người phi ngựa đưa đến chỗ Trương Liêu.
"Được, mặt trận phía Đông cứ giao cho Văn Viễn cùng Khổng Minh, giờ chúng ta còn có thành kiên cố Trần Lưu ở đây, các vị tiếp tục cố gắng."
"Nguyện vì chủ công dốc sức đến hơi thở cuối cùng!"
Thấy Lô Duệ đã quyết định, mọi người đồng thanh bái lạy.
Giang Đông, Kiến Nghiệp.
Sau khi Tôn Quyền chiếm được Giang Đông, nghe theo lời thầy tướng số dời phủ từ Kinh Khẩu đến Mạt Lăng. Tại nền cũ của Kim Lăng Ấp, xây thành ở núi Đá, gọi là Thạch Đầu Thành, dùng làm nơi đóng quân và tích trữ lương thực, đồng thời đổi tên Mạt Lăng thành Kiến Nghiệp, ngụ ý kiến tạo cơ đồ đế vương.
"Ầm!"
Theo một tiếng động lớn, cái bàn bị ai đó đá văng, rơi xuống đất thành đống củi, Tôn Sách mặt đỏ bừng tức giận nói:
"Thật là lớn tuổi rồi thì gan cũng lớn, không qua sự cho phép của ta đã tự ý xuất binh, trong mắt hắn còn xem ta là anh trai nữa không! Lập tức phái người bắt hắn giải về đây cho ta!"
"Chủ công bớt giận, giờ thuyền đã ra khơi, nhị công tử đã đánh vào Từ Châu, lâm trận thay tướng là điều tối kỵ!"
Lỗ Túc không để ý ánh mắt giận dữ của Tôn Sách, vội vàng khuyên nhủ.
"Tuy rằng quân Tấn đang đối đầu với Tào Tháo, nhưng có thể tùy tiện chiếm tiện nghi sao? Nếu Tào quân thắng thì còn đỡ, nhỡ quân Tấn thắng thì hắn làm sao quay lại Hoài Nam được?"
Tôn Sách ít khi nổi giận như vậy, nhưng lần này Tôn Quyền đã chạm đến giới hạn của hắn.
"Nhị công tử nhất thời nóng lòng lập công, muốn chia sẻ gánh nặng với chủ công! Hiện giờ sự đã rồi, chi bằng chúng ta thêm dầu vào lửa, giúp Tào Tháo một tay. Phái người đi tiếp viện nhị công tử, tiện thể bảo hắn có thể chiếm chút lợi nhỏ thôi, không nên liều mạng với quân Tấn."
Lỗ Túc rất xem trọng Tôn Quyền, nên hết sức bênh vực hắn.
"Haizz, ta chỉ sợ Trọng Mưu không nghe lời khuyên thôi! Tuy rằng hắn cực kỳ xuất sắc về nội chính, nhưng lại chưa từng có kinh nghiệm tác chiến, ta sợ hắn chịu thiệt! Trước mắt Phi Lỗ đang nổi loạn, ta cần trấn thủ Kiến Nghiệp. Công Cẩn lại đang ở Giang Hạ, phái ai đi tiếp viện Trọng Mưu đây?"
Tôn Sách tuy mắng thì mắng, trong lòng vẫn rất lo lắng cho nhị đệ Tôn Quyền.
"Hoài Nam có lão tướng Hàn Đương, kinh nghiệm dày dặn, có ông ấy phụ tá nhị công tử thì sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Kinh Châu có Bàng Sĩ Nguyên, mưu trí hơn người, tài năng nhanh nhạy, có thể làm quân sư cho nhị công tử. Còn có Trần Vũ, Phan Chương, Lăng Thống, Toàn Tông, đều là mãnh tướng trong quân, có thể theo Bàng Thống đi tiếp viện nhị công tử."
Lỗ Túc đề nghị.
"Được, lập tức phái họ đến Từ Châu tiếp viện Trọng Mưu, trận này mục đích là giúp Tào Tháo giải vây. Nếu quân Tấn thiếu người thì đánh chiếm quận huyện, bắt dân lành, cướp của cải. Nếu quân Tấn đến cứu viện thì bảo Trọng Mưu lui quân."
Tôn Sách nói.
"Vâng, ta sẽ đi truyền lệnh của ngài."
Lỗ Túc nói xong liền cáo lui Tôn Sách.
Từ Châu, Linh Ngọc Bích.
Tôn Quyền dẫn 10 vạn quân đóng quân tại đây, dưới trướng có Hàn Đương, Chu Thái, Lữ Mông, Chu Nhiên, Chu Hoàn, có thể nói là quân hùng tướng mạnh. Hắn đã bất ngờ phát động một cuộc chiến, đột nhiên tiến quân vào Từ Châu, Từ Hoảng không kịp trở tay, liên tiếp bại lui, hiện tại Tôn Quyền có thể nói là khí thế ngất trời.
"Nhị công tử, chúng ta chưa nhận lệnh mà đã tự ý xuất quân, bây giờ đã chiếm được mấy quận huyện, nên dừng lại thôi. Nếu chờ quân Tấn quay lại, đại chiến bùng nổ thì chúng ta không biết ăn nói với chủ công thế nào."
Mưu sĩ Hồ Tống lo lắng nói.
"Không cần lo lắng, giờ quân Tấn đang giao chiến với Tào Tháo ở Duyện Châu, Từ Châu trống rỗng, chính là cơ hội tốt cho ta lập công. Còn chuyện tự ý xuất binh, chỉ cần quân ta thắng lợi thì đại huynh sẽ không trách gì đâu."
Tôn Quyền rất hiểu đại ca mình, biết hắn coi trọng người nhà nhất nên rất yên tâm.
"Nhưng mà..."
Hồ Tống định khuyên thêm thì bị người đến cắt ngang.
"Khải bẩm nhị công tử, chủ công có tin gửi đến."
Người truyền tin đầu tiên thi lễ với Tôn Quyền, sau đó lấy thư tín của Tôn Sách từ trong ngực đưa cho Tôn Quyền.
"Ngươi lui xuống đi."
Tôn Quyền nhận thư, phất tay cho truyền tin lui.
Đừng nhìn Tôn Quyền ngoài mặt không sợ, nhưng vẫn rất sợ Tôn Sách nổi giận. Hắn hít sâu vài hơi rồi mới mở thư ra.
Hồ Tống cẩn thận quan sát biểu cảm của Tôn Quyền, thấy sắc mặt hắn từ trắng bệch bỗng trở nên hồng hào vô cùng.
"Nhị công tử, chủ công trong thư nói gì?"
Hồ Tống hỏi.
"Không sao, quá tốt rồi!"
Tôn Quyền đột nhiên la lên khiến Hồ Tống giật mình, sau đó cười rạng rỡ nói:
"Đại huynh tuy mắng chúng ta một phen trong thư nhưng lại ủng hộ hành động của ta, còn phái quân đến tiếp viện. Lần này ta nhất định phải chiếm được Từ Châu, không phụ lòng tin tưởng của đại huynh."
"Không thể nào!"
Hồ Tống ngạc nhiên há hốc mồm, không ngờ Tôn Quyền tùy tiện làm bậy vậy mà Tôn Sách không mắng, ngược lại còn phái quân đến giúp, đúng là huynh đệ thần tiên!
"Tuyệt vời, chỉ cần viện binh tới, chúng ta lập tức đánh chiếm Tiểu Bái và Bành Thành. Sau đó thừa thắng tấn công Vấn Thủy rồi chiếm luôn Hạ Bi."
Tôn Quyền đang tràn đầy hân hoan, đại ca hắn nổi tiếng vũ dũng, công lao to lớn. Tam đệ Tôn Khu cũng nhiều lần lập công trong quân, những tướng lĩnh Tôn gia cũng đều chinh chiến khắp nơi, lần này đến lượt hắn phải dùng chiến công để chứng minh bản thân.
Quân tiếp viện của Giang Đông rất nhanh đã đến Linh Ngọc Bích, Tôn Quyền nắm trong tay trọng binh, cảm giác không thể thoải mái hơn. Hắn ngồi trên công đường cao ngất, nhìn xuống dưới quân tài đông đúc mà không khỏi có chút lâng lâng.
"Chủ công có lệnh, sai chúng ta tấn công Từ Châu, mong chư vị giúp sức để ta mở rộng bờ cõi Giang Đông."
"Mạt tướng tuân lệnh!"
Mọi người dưới đường đồng thanh hô lớn.
"Đại quân nghỉ ngơi một ngày, ngày mai xuất phát!"
Tôn Quyền hạ lệnh.
"Rõ!"
Duyện Châu, Lưu Huyền.
Lúc này đại quân của Trương Liêu đang đóng quân ở đây, do Tư Mã Ý kịp thời ngăn chặn nên Trương Liêu không thể tiến xa hơn ở Lương Quận.
"Tướng quân, chủ công có lệnh!"
Ngay khi Trương Liêu đang cùng Lưu Diệp bàn bạc quân sự thì người truyền tin vội vàng chạy tới.
Nghe là Lô Duệ có lệnh, Trương Liêu lập tức xé thư ra đọc.
"Văn Viễn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Lưu Diệp thấy Trương Liêu ban đầu còn cười mà thoáng chốc sắc mặt đã trở nên âm trầm.
"Chủ công đại thắng ở Quan Độ, quân Tào rút về Trần Lưu."
Trương Liêu nói.
"Đây là chuyện tốt mà, nếu chủ công thắng lớn thì tại sao Văn Viễn lại có vẻ mặt khó coi như vậy?"
Lưu Diệp không hiểu hỏi.
"Tôn Quyền ở Hoài Nam bị Mãn Sủng kích động, thừa dịp quân ta đang xuất chinh liền dẫn 10 vạn quân vào Từ Châu. Khổng Minh không chống nổi, liên tiếp bại lui, chủ công lệnh ta chia quân về tiếp viện Từ Châu."
Trương Liêu cười khổ nói.
"Cái gì! Tôn Quyền lại tấn công vào lúc này, lại còn mười vạn đại quân? Tôn Sách mới chiếm Hoài Nam được mấy năm, làm sao đã có thể điều được 10 vạn quân? Nói đùa sao."
Lưu Diệp nghe xong liền nghi ngờ, ông ta là người Hoài Nam, làm gì có chuyện Hoài Nam hùng mạnh đến vậy.
"Quân sư, chuyện này là thật. Tôn Sách tuy chiếm Hoài Nam không lâu nhưng từ sau Viên Thuật thì Hoài Nam cơ bản không phải chịu chiến tranh. Thêm nữa Tôn Quyền rất giỏi nội chính, mấy năm nay quản lý Hoài Nam rất tốt, mười vạn quân không hề quá đáng."
Trương Liêu nghiêm nghị nói, ý bảo đây không phải chuyện đùa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận