Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 414: Các nơi động tác

Chương 414: Các nơi động tác
Sau khi Lô Duệ chém giết Viên Thiệu, thu phục Ký Châu, và thu nạp một đám hàng thần của Viên thị, đã chính thức trở thành bá chủ phương bắc. Do Tịnh Châu liên tục đại chiến, Lô Duệ sau khi chiếm Ký Châu đã không tiếp tục động binh mà an tâm tập trung vào chính sự, khôi phục nguyên khí. Lô Duệ điều Tự Thụ đến làm Thứ Sử Ký Châu, còn Điền Dự làm Thứ Sử U Châu. Trương Liêu vì chém giết Ô Hoàn đại vương Đạp Đốn lập đại công nên được Lô Duệ lưu lại trấn thủ U Châu, đồng thời tổ kiến binh đoàn thứ 5. Bàng Đức, phó tướng của đệ nhất binh đoàn, được thăng lên làm chủ tướng Đệ Tam Binh Đoàn, Trương Hợp, chủ tướng Đệ Tam Binh Đoàn, được điều đến Ký Châu, từ các hàng tướng Ký Châu phụ tá, tổ kiến binh đoàn thứ sáu. Sau khi Tự Thụ được điều đến, thừa dịp thế gia Ký Châu nguyên khí tổn thương nặng nề, đã quyết đoán phổ biến chính lệnh. Do nhiều thế gia ở Ký Châu bị diệt vong, Tự Thụ đã thu toàn bộ đất đai, cửa hàng và tài sản của họ làm quốc hữu, đồng thời giải phóng rất nhiều tá điền không có tên trong danh sách. Nhờ có của cải từ những thế gia này, Tự Thụ thậm chí không cần dùng đến khoản tiền Lô Duệ đưa, mà vẫn có thể khôi phục trật tự Ký Châu trong thời gian rất ngắn. Số dân được giải phóng khoảng vài trăm ngàn người, sau khi giữ lại những người khỏe mạnh trẻ tuổi, những người còn lại đều bị Tự Thụ nhét vào quân đội. Binh đoàn thứ sáu của Trương Hợp có thêm số dân này bổ sung đã nhanh chóng được lấp đầy, bắt đầu huấn luyện. Các binh đoàn khác cũng chiêu mộ binh sĩ, luyện binh, chuẩn bị cho những cuộc chinh chiến thiên hạ tiếp theo.
Trong khi Tịnh Châu toàn lực khôi phục sản xuất, mưu sĩ Quách Gia đã đề nghị Lô Duệ thực hiện sách lược "xa thân, gần đánh". Lô Duệ đồng ý, liền phái người đến Giang Đông chỗ Tôn Sách, bàn chuyện kết minh. Tôn Sách rất có khí phách, biết Lô Duệ đang chiếm cứ Ngũ Châu và đã ngồi vững ngai vàng chư hầu số một thiên hạ, liền thống khoái ký kết minh ước. Vì lãnh thổ hai bên cũng không tiếp giáp nên trong thời gian ngắn hai người sẽ không phát sinh mâu thuẫn. Theo đề nghị của Chu Du, hai bên bắt đầu giao thương. Tôn Sách đem lương thảo, lá trà, đồ sứ, tơ lụa từ Giang Nam tiêu thụ lên phía bắc, Lô Duệ lại bán binh khí, chiến mã cho Tôn Sách. Nhờ Lô Duệ mà Tôn Sách cuối cùng cũng có thể tổ kiến kỵ binh. Cần biết rằng, ba châu sinh ngựa lớn của Đại Hán là Lương Châu, Tịnh Châu và U Châu đều do Lô Duệ chiếm giữ. Không có lệnh của hắn, chiến mã phương bắc tuyệt đối không đến được Giang Nam, vì thế mà rất khó kiếm ở Giang Nam.
Lô Duệ thì ngừng công kích, nhưng những chư hầu khác không thể ngồi chờ chết. Họ lập tức tranh thủ khoảng thời gian Lô Duệ khổng lồ tu sinh dưỡng tức, công khai phát triển thực lực, không ngừng tấn công các chư hầu còn lại. Tại Duyện Châu, Tào Tháo để Tào Nhân trấn thủ Quan Độ, Trình Dục làm quân sư, cùng với Ngưu Kim, Lý Thông, Lưu Duyên trấn giữ một đường Hoàng Hà, đề phòng Lô Duệ phương bắc đánh xuống. Ở phía đông, tất cho Cấm làm chủ tướng, Tư Mã Ý mới nổi làm quân sư, cùng với Lý Điển, Triệu Nghiễm, Lữ Kiền trấn thủ một đường Đông Quận, đề phòng quân Lưu Bị ở Thanh Từ. Còn Tào Tháo thì lưu Tuân Úc ở lại Hứa Xương, tự mình dẫn theo quân sư mới Đổng Chiêu, cùng với Hạ Hầu Uyên, Tào Thuần, Nhạc Tiến, Lý Điển đến Nam Dương, toàn lực công kích Lưu Biểu ở Tương Dương. Lưu Biểu cũng tung toàn bộ đại quân Kinh Châu, lấy Thái Mạo làm chủ soái, cùng với Vương Uy, Văn Sính, Trương Duẫn nghiêm phòng tử thủ ở Trường Giang. Vì Tào Tháo không có thủy quân, khó mà hạ thành nên đã lệnh cho Mao Giới chiêu mộ ngư dân trên sông Trường Giang để tổ kiến thủy quân.
Tôn Sách thấy Lưu Biểu nếm trái đắng, vốn muốn thừa cơ cháy nhà hôi của, tấn công Giang Hạ. Nhưng do Lô Duệ âm thầm tác động, quân Lưu Bị ở Từ Châu bắt đầu tiến đánh Dương Châu. Bất đắc dĩ, Tôn Sách đành từ bỏ ý định tấn công Giang Hạ, điều đại quân nghênh chiến Lưu Bị. Hai bên đã giao chiến lớn trên bộ và trên thủy ở Lịch Dương, Giang Đô, mỗi bên đều có thắng bại. Quan Vũ thấy được sự lợi hại của thủy quân Giang Đông, còn Tôn Sách cũng kiến thức được sự dũng mãnh của Đan Dương tinh binh. Quan Vũ thì dũng mãnh nhưng về mưu trí thì Trần Cung không bằng Chu Du. Chu Du nhiều lần dùng kế đánh bại quân Lưu Bị. Trần Cung cũng không chịu yếu thế, phản kích nhiều lần, nhưng tổn thương gây ra cho quân Giang Đông không đạt hiệu quả như mong đợi. Quân Giang Đông dưới sự dẫn dắt dũng mãnh của Tôn Sách, từng bước áp sát khiến cho quân Lưu Bị lại không phải đối thủ. Liên tiếp bị công phá các quận Quảng Lăng, Cát An Huyền, khiến cho chiến tuyến bị đẩy từ Dương Châu về Từ Châu. Không trách quân Lưu Bị bị đánh như thế, tuy rằng binh lực hai bên không chênh lệch nhiều, nhưng tướng lãnh thì quá khác biệt. Quan Vũ là mãnh tướng số một trong quân Lưu Bị, sức mạnh kinh người không thể cản nổi. Nhưng khi Tôn Sách hợp sức cùng Chu Thái, Trần Vũ bao vây đánh Quan Vũ thì điểm yếu về tướng lãnh trong quân Lưu Bị lập tức bộc lộ. Trình Phổ, Hoàng Cái, Hàn Đương những lão tướng dẫn quân liều chết xông lên trước, Đổng Tập, Lăng Thống, Phan Chương những tài năng mới nổi cũng không kém cạnh, đều ra sức xung phong vào quân Lưu Bị. Trong quân Lưu Bị ngoài Quan Vũ chỉ có những tướng tam lưu như Mi Phương, Trần Lan, Mai Thành, về sức mạnh thì không bì được, mà về số lượng quân cũng không bằng quân Giang Đông. Bất đắc dĩ Quan Vũ đành lui về Hoài Âm, đồng thời phái người về báo cầu viện Lưu Bị. Lưu Bị sau khi nhận được thư cầu viện của Quan Vũ đã lập tức phái Tang Bá, Ngô Đôn mang quân đến Từ Châu gấp rút tiếp viện.
Khi Tang Bá dẫn quân tiếp viện, Quan Vũ mới có thể ổn định cục diện Từ Châu. Chu Du thấy viện quân của Lưu Bị đến đã lập tức khuyên Tôn Sách nên lui binh trước. Bởi vì nếu tiến sâu hơn nữa về phương bắc, quân Lưu Bị ở Thanh Châu chắc chắn sẽ cùng bọn họ quyết chiến không ngừng. Tôn Sách dù rất muốn chiếm Từ Châu, nhưng lời khuyên của bạn đã khiến cho hắn tỉnh táo lại, liền ra lệnh quân Giang Đông dời hết dân ở các thành chiếm được qua sông Trường Giang, chỉ để lại cho Quan Vũ mấy thành trống không. Trận chiến bại này đã khiến Quan Vũ hiểu được tầm quan trọng của thủy quân, nên ra lệnh tổ kiến thủy quân tại hồ Hồng Trạch. Hiện tại Tào Tháo và Lưu Bị đã đều tỉnh táo nhận ra rằng ở phương bắc họ không phải là đối thủ của Lô Duệ, vì thế họ chỉ có thể phát triển về phương nam. Nhìn thấy các chư hầu khác giao chiến, Lô Duệ không hề lãng phí cơ hội này. Hắn ngấm ngầm giúp Lưu Biểu và Tôn Sách, không ngừng bán cho họ binh giáp, chiến mã để khiến cho các cuộc giao tranh này thêm kéo dài. Mặt khác hắn còn tổ chức các đội thương buôn lợi dụng muối và sắt, bằng hình thức chiến tranh kinh tế để không ngừng tích lũy của cải và xâm nhập vào hai châu Thanh, Từ. Muối Hà Đông đã được tinh luyện nên cả về hình thức lẫn hương vị đều tốt hơn so với muối biển Thanh Châu. Muối Hà Đông liên tục xâm nhập Thanh Châu đã khiến cho muối biển Thanh Châu bị chèn ép đến không còn chút danh tiếng. Dù Gia Cát Lượng dùng đủ mọi chính sách vẫn không làm gì được, chênh lệch giữa hai bên quá lớn. Tài phú của Thanh Châu theo đó bị cướp đoạt không ngừng khiến cho Lưu Bị luôn trong cảnh không có tiền. Dù muốn tăng cường quân bị hay chế tạo binh giáp, cũng đều trong tình trạng căng thẳng. Tôn Sách ở Giang Đông cũng dưới sự gợi ý của Lô Duệ, liên tục phái thủy quân men theo sông Hoài tiến công Từ Châu. Thủy quân Quan Vũ chưa thể rèn luyện thành trong một ngày, nên đường thủy Từ Châu vẫn nằm trong tay quân Giang Đông. Do Lô Duệ cùng Tôn Sách ngấm ngầm tấn công Thanh Từ, thực lực quân Lưu Bị bị hao mòn từng chút một. Bất đắc dĩ Lưu Bị đành hướng về Lưu Biểu cầu viện, nhưng Lưu Biểu hiện tại bản thân cũng đang sứt đầu mẻ trán, căn bản không có sức giúp đỡ Lưu Bị. Lưu Bị chỉ đành mặt dày mày dạn đi cầu các thế gia hào môn. Các thế gia hào môn thấy Lưu Bị thảm hại như thế thì nghĩ, "không được, nếu ngươi xong đời thì ai bảo vệ chúng ta", liền bỏ tiền bạc ra viện trợ Lưu Bị, lúc này hắn mới cầm cự được qua mùa đông này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận