Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 51: Lại gặp kỳ nhân

Chương 51: Lại gặp kỳ nhân
Nghe thấy cái tên Hán tử tự xưng là Hoàng Trung, Lô Duệ ngơ người, vận khí kiểu này, đúng là hiếm có. Bản thân chỉ là hóng chuyện náo nhiệt, vậy mà lại gặp phải một trong những Ngũ Hổ Thượng Tướng tương lai là Hoàng Trung.
"Gặp nhau là có duyên, nếu huynh Hán Thăng gặp phải khó khăn, tại hạ sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Độ Liêu, mang túi tiền ra đây." Nếu đã gặp, Lô Duệ còn có thể để mãnh tướng này rơi vào tay Lưu Đại Nhĩ sao, đương nhiên là phải kết giao.
"Cái này, có gì sai khiến!" Hoàng Trung liên tục từ chối, người ta đã giúp mình, mình đâu thể nhận tiền của người ta được.
"Huynh Hán Thăng, tiền này coi như ta cho huynh mượn trước, huynh cũng nói là đưa con đi khám bệnh. Nếu vì không có tiền mà làm chậm trễ việc chữa bệnh cho con, chẳng phải là để lại tiếc nuối." Lô Duệ nói trực tiếp đâm trúng điểm yếu của Hoàng Trung, người làm cha mẹ thà rằng mình chịu khổ cũng không để con mình chịu khổ.
Hoàng Trung trong đầu đang có thiên nhân giao chiến, Lô Duệ trực tiếp nhét túi tiền vào tay Hoàng Trung. "Trước cứ mang con đi khám bệnh đã, những chuyện khác tính sau."
"Hoàng Trung đa tạ công tử!" Vừa nói Hoàng Trung liền muốn quỳ xuống.
"Không được! Ngươi làm vậy không phải là tát vào mặt ta sao?" Lô Duệ ngăn cản Hoàng Trung.
"Công tử, xin thứ lỗi tại hạ thất lễ, đại ân đại đức của ngài ta không bao giờ quên. Chờ ta thu xếp ổn thỏa cho con rồi, sẽ đến dưới trướng công tử để làm tay sai." Hoàng Trung cảm động không thôi, nghĩ đến bản thân không có gì báo đáp, chỉ có chút võ nghệ mà thôi. Sau đó quyết định chờ chữa khỏi bệnh cho con trai Hoàng Tự xong, sẽ đến dưới trướng Lô Duệ để báo đáp.
"Huynh Hán Thăng, chuyện báo đáp cứ để sau đi. Nếu như không đủ tiền hoặc còn khó khăn gì, thì cứ đến Lô phủ đường Trường Lạc phía nam thành tìm ta." Lô Duệ lưu lại địa chỉ, rất sợ Hoàng Trung không tìm được mình.
"Đường Trường Lạc, Lô phủ. Trung nhớ rồi." Hoàng Trung là một người thành thật, sau khi nói xong thi lễ một cái liền dẫn ngựa vội vã rời đi.
"Chủ công, ngài cứ vậy để hắn đi, không sợ hắn đi luôn sao? Trong túi tiền đâu có ít đâu!" Diêm Nhu có chút không hiểu.
"Độ Liêu, có lúc ban ân chưa chắc đã báo đáp. Hoàng Hán Thăng này là viên mãnh tướng, hắn không phải người tầm thường, cho nên ta mới ra tay giúp hắn." Lô Duệ nhìn bóng lưng Hoàng Trung rời đi nói với Diêm Nhu.
"Mãnh tướng? Ta sao không nhìn ra." Diêm Nhu có chút không tin, Hoàng Trung thoạt nhìn khoảng bốn mươi, đã sớm qua thời kỳ đỉnh phong của võ tướng rồi.
"Sau này ngươi sẽ biết, hắn vũ dũng không thua kém gì Vân ca và Dực Đức huynh đâu." Lô Duệ nói.
"Không thể nào đâu!" Diêm Nhu mặt đầy không thể tin, chẳng lẽ mãnh tướng là thứ mọc đầy đường hay sao? Mà tùy tiện có thể gặp được một người?
"Được rồi, không nghĩ những cái kia nữa, ta đói bụng rồi, chúng ta đi tìm tửu lầu ăn cơm." Lô Duệ sờ sờ bụng, cảm thấy hơi đói.
"Ta nghe nói có một Anh Hùng Lâu thức ăn không tệ, chủ công, chúng ta đến đó đi." Nghe Lô Duệ nói, Diêm Nhu cũng cảm thấy đói bụng.
"Đi, vậy đi Anh Hùng Lâu." Hai người tới Lạc Dương Lầu nằm ở trung tâm Lạc Dương, tùy tiện tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống.
"Nhị vị khách quan muốn dùng gì?" Tiểu nhị ân cần tiến đến bên cạnh, vắt chiếc khăn lông trên vai xuống, thuần thục lau mấy lượt bàn.
"Chúng ta cũng là lần đầu đến đây, ngươi hãy đề cử vài món ăn." Lô Duệ cười nói với tiểu nhị.
"Khách quan ngài đến Anh Hùng Lâu nhà ta coi như là đến đúng chỗ rồi, quán nhà ta có rất nhiều món ăn ngon nổi tiếng. Có món thịt dê nướng trên thảo nguyên, cắn một cái là nước cốt tràn ra, ngon vô cùng. Món cá biển nhỏ chiên giòn thì lại rất dai. Gà ác hầm nhân sâm của người Quan Ngoại thì thơm nức mũi, còn có rau sống miền Nam, bảo đảm ngài hài lòng. Nhị vị khách quan, hai vị xem muốn dùng món gì?" Tiểu nhị này thật là chuyên nghiệp, giới thiệu món ăn vô cùng kỹ lưỡng.
"Ôi, các ngươi đồ ăn ở đây thật không ít." Lô Duệ không ngờ quán rượu này lại có nhiều thủ đoạn câu khách đến vậy.
"Đó là vì, chưởng quầy nhà ta lúc còn trẻ đi qua không ít nơi, cho nên đã học hỏi được rất nhiều món, cuối cùng lại đến Lạc Dương lập nghiệp, cho nên mới có Anh Hùng Lâu này."
"Ngươi vừa nói như thế, ta càng đói hơn. Vậy đi, cho ta một phần thịt dê nướng, một con gà ác, hai món rau và mười cái bánh nếp." Lô Duệ gọi hai món mặn hai món chay để phối hợp.
"Được rồi, một phần thịt dê nướng, một con gà ác, hai bàn rau, mười cái bánh nếp." Tiểu nhị nói vọng một tiếng, sau đó lập tức đi xuống.
Chỉ chốc lát sau thức ăn được dọn lên, Lô Duệ và Diêm Nhu đã thực sự rất đói, hai người như gió cuốn mây tan đem thức ăn tiêu diệt hết. Ăn xong Lô Duệ ợ một tiếng nói: "Cũng không tệ lắm, chỉ là so với ta làm còn thiếu một chút."
"Chủ công, ngài còn biết nấu cơm sao?" Diêm Nhu có chút không tin, một vị công tử từ nhỏ sống trong nhung lụa, lại còn biết làm mấy thứ này sao.
"Cái này coi là gì, chủ công nhà ngươi biết nhiều thứ lắm, sau này ngươi sẽ biết, đi thanh toán sổ sách đi." Lô Duệ nói với Diêm Nhu.
Hai người đứng dậy đi tới quầy, nhân viên thu ngân bắt đầu tính sổ. "Hai vị khách quan, tất cả là 300 tiền."
"Cũng không đắt lắm!" Diêm Nhu vừa nói xong liền bắt đầu móc túi tiền. Móc hết lượt thì mặt biến sắc.
"Làm gì đấy? Lề mề quá, mau trả tiền, chúng ta còn đi chứ!" Lô Duệ ở phía sau thúc giục.
"Chủ công, ngài mang tiền không?" Diêm Nhu nhỏ giọng hỏi Lô Duệ.
"Không a! Chẳng phải ngươi mang sao?" Lô Duệ vô tội nhìn Diêm Nhu.
"Lúc nãy chúng ta đã đưa hết tiền cho Hoàng Trung rồi, cho nên giờ không còn một xu dính túi." Diêm Nhu nói.
"Ơ…." Lô Duệ có chút xấu hổ, hắn quên bé mất chuyện này.
"Hai vị, rốt cuộc ai trả tiền đây?" Nhân viên thu ngân nhìn hai người, cười híp mắt nói.
"Thì là, ngại quá, hai người bọn ta quên mang tiền rồi, nếu không thì các ngươi phái một người đi theo ta về phủ, ta lấy tiền cho các ngươi." Lô Duệ ngượng ngùng nói.
Nhân viên thu ngân quan sát kỹ hai người rồi nói: "Nếu công tử quên mang tiền thì lần sau trả bù cũng được."
"Ngươi không sợ chúng ta trốn sao?" Lô Duệ có chút kinh ngạc, tửu lầu này dễ tính vậy sao?
"Chưởng quỹ nhà ta nói, ai cũng có lúc khó khăn, cho nên nếu thực sự gặp khó, thì không cần trả tiền." Nhân viên thu ngân nói.
"Chưởng quỹ nhà ngươi khí phách thật đấy, không biết có thể tiến cử cho ta gặp một chút được không?" Lô Duệ cảm thấy chưởng quỹ này rất có cá tính, đáng để quen biết một chút.
"Đây, người mặc áo xanh kia chính là chưởng quỹ của nhà ta." Nhân viên thu ngân chỉ về một phía nói.
"Đa tạ!" Lô Duệ đi tới phía sau người áo xanh, đang muốn mở miệng, thì người áo xanh đột nhiên quay người hỏi: "Vị công tử này, có chuyện gì sao?"
Lô Duệ híp mắt, thầm nghĩ trong lòng: "Chưởng quỹ này không đơn giản a, vậy mà biết có người đứng sau lưng mình."
"Tại hạ Lô Duệ, vì quên mang tiền gây thêm phiền toái cho chưởng quỹ, nên đặc biệt tới đây để nói lời xin lỗi với chưởng quỹ. Sau này, ta sẽ cho người mang tiền cơm đến trả."
"Lô công tử khách khí quá, tại hạ Vương Việt, chính là người quản lý Anh Hùng Lâu này. Chỉ là bữa cơm nhỏ thôi, Lô công tử không cần để bụng." Vương Việt cười ha hả nói.
"Vương Việt! Là hắn sao?" Lô Duệ trong lòng giật mình, tiếp tục nói: "Vậy đa tạ chưởng quỹ, tại hạ xin cáo từ!"
"Công tử đi thong thả!" Vương Việt vẫn như cũ cười ha hả không đổi sắc mặt.
Ra khỏi tửu lầu, Lô Duệ nói với Diêm Nhu: "Hãy đi hỏi thăm thông tin về chưởng quỹ này, nhanh báo lại!"
"Ừm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận