Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 742: Tướng môn hổ tử

"Chương 742: Tướng môn hổ tử "Ngay tại lúc này!"
Thừa dịp Quan Bình vẫn còn đang quan tâm hai đứa em trai, Trương Hổ bất thình lình hét lớn một tiếng, tay cầm liêm câu đao hướng phía Quan Bình, dứt khoát vung một đao chém xuống.
"Đại ca cẩn thận!"
Quan Hưng hô lớn một tiếng.
"Ách."
Quan Bình vừa kịp quay đầu lại, Trương Hổ đã vung một đao cực mạnh trực tiếp đánh xuống.
Không kịp né tránh, Quan Bình không còn cách nào khác đành cố hết sức ngửa người về sau, nhưng vì chân đang trơn trượt, động tác vẫn có chỗ không ổn. Theo máu tươi bắn ra, ngực Quan Bình bị rạch một đường lớn, chỉ thiếu chút nữa là bị mổ bụng.
"Cơ hội tốt!"
Lợi dụng lúc ngươi bị bệnh muốn lấy mạng ngươi, thấy Trương Hổ một đao lập công, Bàng Hội không hề mềm lòng, tay cầm cương đao lại bổ về phía Quan Bình. Ánh mắt hắn lại liếc ngang liếc dọc, con mắt đảo không ngừng.
"Đại ca, ta đến giúp ngươi!"
Quan Tác nhìn thấy đại ca bị địch tướng trọng thương, lập tức thúc ngựa chạy tới, muốn cứu viện, không ngờ trúng ngay ý đồ của Bàng Hội.
Bàng Hội thấy Quan Tác đi tới, cổ tay xoay chuyển, đao đang định bổ về phía Quan Bình, vậy mà xuất hiện ngay trước mắt Quan Tác.
"Hỏng bét!"
Trong lòng Quan Tác kinh hãi tột độ, vừa mới giơ tay lên, một vệt ngân quang chợt lóe, máu tươi tung tóe, đầu người lìa khỏi cổ.
"Ồ?"
Nhìn thấy một đao kinh diễm này của Bàng Hội, Trương Liêu không khỏi kêu lên một tiếng.
Hắn thấy, võ nghệ của Bàng Hội ngang cơ với anh em nhà họ Quan. Tuy nói chiếm ưu thế về thể lực, nhưng đao vừa rồi rõ ràng là dùng đao pháp của Hoàng Trung. Công địch tất cứu, dụ địch đánh tới, cổ tay xoay chuyển, vung một đao mạnh mẽ, chính là đao pháp Hoàng Trung ngày trước. Xem ra thằng nhóc này bình thường hay xin Hoàng Trung chỉ bảo, lại thêm Bàng Đức dạy dỗ, có thể nói là tập hợp tinh hoa của hai nhà.
"Tam đệ!"
Nhìn thấy Bàng Hội một đao chém giết Quan Tác, Quan Bình đau xót hét lên một tiếng, hai mắt cũng đỏ ngầu.
"Hỗn đản, ta muốn giết ngươi!"
Bị phẫn nộ làm mờ mắt, Quan Hưng liền vứt bỏ Trương Hổ, hướng về phía Bàng Hội tấn công mạnh mẽ.
Thấy Quan Hưng khí thế hung hăng, Bàng Hội lấy thủ thay công, tay cầm cương đao bảo vệ toàn thân, chỉ chờ Quan Hưng kiệt sức, sẽ phản kích. Mà Quan Hưng lúc này không còn nghĩ gì khác, chỉ muốn chém giết địch tướng trước mắt, để báo thù cho tam đệ.
Lên cơn giận dữ, Quan Hưng mất hết sự bình tĩnh và nhạy bén của một võ tướng. Một lòng nghĩ muốn chém giết Bàng Hội mà không hề phát hiện, Trương Hổ phía sau lưng đã lặng lẽ đánh tới.
"Nhị đệ, cẩn thận sau lưng."
Bị thương nặng, Quan Bình nằm tại chỗ, muốn tiếp viện nhưng hữu tâm vô lực, chỉ có thể lớn tiếng nhắc nhở.
"Uống!"
Trương Hổ một đao chém xuống, Quan Hưng không tránh né mà đón một đao.
"Hừ!"
Bị Trương Hổ một đao chém trúng vai, Quan Hưng lạnh rên một tiếng, không để ý đau đớn, tay trái nâng lên tóm lấy liêm câu đao của Trương Hổ. Tay phải cầm cương đao quét ngang ra, Trương Hổ tránh không kịp, bị một đao chém vào bụng dưới, rên lên một tiếng.
Trong lúc máu tươi kích thích, Trương Hổ cũng học theo, đưa tay ra nắm lấy trường đao của Quan Hưng, hai người ngay lập tức giằng co lực lượng.
"Chịu chết đi!"
Bàng Hội quay đầu ngựa lại, thấy hai người không ai nhường ai, giơ tay bổ một đao tới.
Thấy vậy Quan Hưng muốn tránh thân, nhưng vũ khí trong tay lại bị Trương Hổ nắm chặt, mất cơ hội, cuối cùng bất đắc dĩ ôm hận. Chờ đến khi Quan Hưng ngã xuống đất, Trương Hổ yên tâm thần, mới cảm thấy đau đớn truyền đến, che vết thương thở hổn hển.
"Huynh đệ, ngươi không sao chứ?"
Bàng Hội tới hỏi, lo lắng hỏi.
"Ta không sao, đừng để hắn chạy."
Trương Hổ cho biết mình không có vấn đề, sau đó nhắc nhở Bàng Hội, còn một người nữa.
"Yên tâm đi, hắn chạy không được."
Liên trảm hai tướng, lúc này khí thế của Bàng Hội đã lên tới đỉnh điểm.
Thấy Trương Hổ không sao, ngay sau đó Bàng Hội thúc ngựa đi tới trước mặt Quan Bình nói: "Chỉ còn lại mình ngươi."
"Ha ha, Quan gia tử đệ, không sợ sinh tử."
Giải thích, Quan Bình giơ cao thân thể, không còn để ý tới vết thương ở ngực, giơ chiến đao, phát động công kích cuối cùng về phía Bàng Hội.
Ánh mắt Bàng Hội băng lãnh, nghênh đón Quan Bình. Hai người lướt qua nhau, Bàng Hội kinh ngạc nhìn vết thương bên hông mình, có chút không thể tin. Mà Quan Bình trên ngựa lắc lư thân thể, cuối cùng ầm một tiếng ngã xuống.
"Quả là một đối thủ tốt! Nếu không phải ngươi bị thương nặng, một kích cuối cùng sợ rằng đã là cảnh lưỡng bại câu thương rồi."
Bàng Hội bình tĩnh nhìn thi thể của Quan Bình, khẳng định võ nghệ của hắn.
Sau khi chiến đấu kết thúc, Bàng Hội cùng Trương Hổ băng bó qua loa vết thương, sau đó cùng Trương Liêu đi tới địa điểm chiến đấu cuối cùng.
Chỉ thấy trong sân tiếng hò hét không ngừng, một đen một xanh hai đạo thân ảnh lẫn nhau giao thoa. Tiếng sắt thép va chạm bên tai không dứt, xung quanh binh sĩ tạo thành một vòng tròn, quan sát từ xa mà không dám tới gần.
"Thật là chém giết kịch liệt!"
Trương Liêu cũng là người kinh nghiệm sa trường, thân kinh bách chiến, võ nghệ cao cường. Sau khi nhìn thấy Trương Phi cùng Quan Vũ chém giết, cũng cảm thấy mình không bằng.
Quan Vũ mãnh liệt như rồng, không ngừng thở dốc, Thanh Long Yển Nguyệt đao trong tay như giao long náo biển, lật sông lấp biển.
Trương Phi cuồng bạo như sư tử, gầm thét liên hồi, Trượng Bát Xà Mâu trong tay như độc xà xuất động, tùy ý múa may cuồng loạn.
Hai người từng chiêu từng thức, tuy cả công lẫn thủ, nhưng thời gian dài giao chiến cũng gây ra tiêu hao không nhỏ cho cả hai. Trương Phi còn đỡ, dù sao so với Quan Vũ tuổi trẻ hơn, vũ khí cũng coi như nhẹ nhàng hơn.
Mà Thanh Long Yển Nguyệt đao nặng 82 cân của Quan Vũ tuy uy lực vô cùng, nhưng cũng là một thử thách lớn đối với thể lực người sử dụng. Nếu đặt vào lúc Quan Vũ còn trẻ có lẽ còn có thể kiên trì thêm, nhưng năm tháng không tha người, ông đã già rồi.
"Keng."
Một tiếng vang thật lớn, hai người tách ra, ai nấy trên lưng ngựa cũng thở hổn hển. Còn chiến mã của cả hai cũng mồ hôi đầm đìa, liên tục thở phì phò, bốn vó mềm nhũn, có chút loạng choạng.
Quan Vũ hơi nghỉ ngơi một hồi, vẫn nhìn ngắm xung quanh, phát hiện tiếng la giết đã dần đi xa, mà nơi này chỉ còn mình hắn.
"Quan Vũ, không cần nhìn, binh mã của ngươi đã bị quân ta giết bại. Ba đứa con trai của ngươi cũng đã bị tướng lãnh quân ta trảm trận."
Trương Liêu lớn tiếng nói.
Nghe tin ba con trai bị trảm trận, tay cầm đao của Quan Vũ nổi gân xanh, nhưng ánh mắt cũng không khỏi ảm đạm đi rất nhiều. Trương Liêu là Đô đốc Đại Minh Hoài Nam, quyền cao chức trọng, hắn sẽ không lừa gạt mình.
"Ha ha ha, đại trượng phu sinh ra ở giữa thiên địa, chết ở trên chiến trường, còn gì mau sướng hơn!"
Vốn là Trương Liêu cho rằng Quan Vũ sẽ cực kỳ bi thương, không ngờ lúc này hắn lại rộng rãi như vậy, đã coi sinh tử không ra gì.
"Đúng là một đầu hán tử!"
Trương Liêu nhìn Quan Vũ ngạo nghễ toàn thân, không khỏi gật đầu nói.
"Hôm nay Quan Mỗ chết trận ở đây, thiên hạ vẫn cứ lưu truyền những chuyện về ta, đến đây đi, chiến!"
Lúc này Quan Vũ đã không còn ràng buộc, vốn đã tiêu hao, thể xác và tinh thần lại một lần nữa lên tới cực điểm.
"Quan Vũ, ngươi muốn chết, ta sẽ giúp ngươi một tay, nếu có kiếp sau chúng ta lại làm bằng hữu."
Lúc này Trương Phi cũng nảy sinh lòng kính nể với Quan Vũ, giả vờ xúc động, rồi lập tức quyết định làm tròn ý nguyện cho vị đối thủ này.
Ngay sau đó hai người đại chiến lại nổi lên, Quan Vũ mang trong lòng ý chí quyết tử, tất cả sát chiêu đoạt mệnh trong tay đều tung ra hết. Đao pháp tuy không tinh diệu, nhưng từng chiêu đều áp sát chỗ hiểm của Trương Phi mà tới.
Trương Phi đã khôi phục lại một chút thể lực, tay cầm Trượng Bát Xà Mâu vung vẩy tự nhiên, đấu qua lại khiến đao của Quan Vũ liên tục thất bại. Tuy rằng Quan Vũ không sợ chết, nhưng tin ba con trai chết vẫn ảnh hưởng tới ông.
Cao thủ giao đấu, há có thể phân thần, Trương Phi thô kệch nắm bắt được kẽ hở phân thần của Quan Vũ, cuối cùng giành được tiên cơ. Chiêu thức càng gọn gàng, mạnh mẽ, sức lực cũng càng lúc càng lớn.
Lại qua năm mươi hiệp nữa, Quan Vũ bất ổn tinh thần rốt cuộc không chống đỡ được, cuộc chiến đấu cũng đi đến hồi kết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận