Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 49: Sau cuộc chiến xử trí

Chương 49: Xử lý sau cuộc chiến
"Các huynh đệ, theo ta g·iết sạch đám quan quân này!"
Đại kỳ hạ xuống, Trương Ngưu Giác đang hăng say g·iết d·ị·ch thì bỗng nghe một tiếng vù vù lớn vang lên, chưa kịp phản ứng thì đã bị một mũi tên bắn rơi xuống ngựa.
"Đại s·o·á·i!"
Đám thân vệ tả hữu đều k·i·n·h h·ãi biến sắc, vội vàng xuống ngựa đỡ Trương Ngưu Giác dậy.
Chỉ thấy mũi tên đã đ·â·m xuyên ngực, m·á·u tươi không ngừng chảy xuống. Trong chớp mắt, Trương Ngưu Giác đã mặt vàng như giấy, hơi thở thoi thóp.
"Không, đừng làm loạn, tiếp tục g·iết d·ị·c·h!"
Trương Ngưu Giác dùng hết sức lực toàn thân, nói xong câu này thì hôn mê.
Trương Tể vẻ mặt bội phục nhìn Đổng Trác, khoảng cách xa như vậy mà còn bắn trúng tướng d·ị·ch. Nhưng cờ soái của d·ị·ch quân vẫn còn, Hoàng Cân quân sĩ khí vẫn hừng hực.
"Đại s·o·á·i! Các huynh đệ chống không nổi nữa, mong đại soái bảo toàn thân hữu dụng, để sau này còn tính."
Đổng Trác thấy thế công của d·ị·ch quân không dừng, quân bại đã chạy đến khắp nơi, chỉ có thể oán hận ném cung tên xuống, theo Trương Tể rút lui.
Trận chiến này, Hoàng Cân quân đại bại Đổng Trác, nhưng chủ soái Trương Ngưu Giác cũng bị Đổng Trác trọng thương, trở về đại doanh chữa trị không khỏi mà t·ử v·ong. Lúc sắp c·hết, ông để con nuôi Trương Yến thống lĩnh đại quân còn lại.
Trương Yến tiếp quản đại quân, biết rõ quan quân sau khi nghỉ ngơi sẽ lại tấn công, nên liền dẫn số quân khăn vàng còn lại rút về Hắc Sơn.
Khi Đổng Trác binh bại thì Lô Duệ đã cùng Lô Thực đến Lạc Dương thành.
Nhìn Lạc Dương thành cao lớn sừng sững, Lô Duệ không kìm nén được cảm thán: "Không hổ là Cổ Đô, dù là quy mô thành trì hay là số dân thương mại đều không thành trì nào sánh được. Chỉ tiếc, một Hùng Thành như vậy cuối cùng lại bị hủy trong tay Đổng Trác."
"Sao, rất hùng vĩ phải không? Lạc Dương thành tường cao hào sâu, dân số hơn 300 vạn, xung quanh lại có Bát Quan hiểm trở, là nơi binh gia tranh giành."
Lô Thực nhìn thấy dáng vẻ của Lô Duệ thì cười ha hả nói.
"Không hổ là đô thành của ta Đại Hán, thật khí phái."
Lô Duệ nói từ tận đáy lòng.
"Đi thôi! Để đội quân của ngươi ở lại, chúng ta vào thành."
Lần này Lô Thực và Lô Duệ về chỉ có hơn hai nghìn người của doanh trại Lô Duệ, theo lý thì quân đội bên ngoài không thể vào thành. Lô Duệ đành để Tự Thụ và Trương Phi dẫn quân ở ngoài thành, dựng trại tạm thời.
"Về trước rửa mặt chải đầu rồi nghỉ ngơi cho khỏe. Chắc bệ hạ sẽ sớm triệu kiến chúng ta thôi."
Về đến phủ đệ ở Lạc Dương, Lô Thực nói với mọi người.
"Dạ, phụ thân."
Lô Duệ làm lễ rồi theo quản gia về phòng nghỉ ngơi...
"Bịch!"
Một món đồ sứ có giá trị bị đ·ậ·p xuống đất, điều này cho thấy tâm tình của chủ nhân hiện tại rất tệ.
"Thật là thứ phế phẩm, Viên Ngỗi, đây là người do ngươi tiến cử sao? Nhìn lại người ta Lô Tử Kiền xem, đó mới là t·ư t·ư·ớng."
Lưu Hoành đỏ mắt, thở phì phò chỉ vào Viên Ngỗi nói.
"Bệ hạ tha tội! Thần thật sự có tội nhìn người không sáng suốt!"
Viên Ngỗi sợ hãi quỳ xuống xin tội, đồng thời thầm mắng Đổng Trác trong lòng.
Tin Đổng Trác binh bại truyền đến khiến mọi người trong hoàng cung đều không thể tin được. Không phải nói chủ lực khăn vàng Ký Châu đã bị Lô Thực đánh bại sao, tặc thủ lĩnh Trương Giác cũng tự thiêu rồi sao. Với ưu thế như vậy mà Đổng Trác lại bị đám tàn quân khăn vàng đ·á·n·h bại, tổn thất mấy vạn quân, lương thảo quân nhu vô số.
"Thật là h·e·o a! Loại này cũng bị đánh bại, trẫm muốn g·iết hắn."
Lưu Hoành thật sự giận quá.
"Bệ hạ thánh minh, Đổng Trác thật sự có tội lớn, c·h·ết cũng không hết tội."
Viên Ngỗi ở bên cạnh nói hùa, đồng thời trong lòng thầm nghĩ: "Đổng Trác đừng trách lão phu tàn nhẫn, t·ử đạo hữu bất t·ử bần đạo, ngươi cứ an tâm mà đi."
"Bệ hạ đừng giận, tuy Đổng Trác binh bại nhưng dù sao hắn cũng có chút công lao. Theo nô tỳ biết, Bắc quân sau đại chiến vốn đã mệt mỏi. Đổng Trác vì báo long ân của bệ hạ nên bất chấp tên đạn, đích thân ra trận tác chiến, bị thương không nhẹ. Một người trung thành anh dũng như vậy, bệ hạ không nên trách tội mà nên trọng thưởng mới phải."
Trương Nhượng lúc này không ngồi yên được, Đổng Trác là người của phe hắn, xảy ra chuyện nhất định phải ra sức bảo vệ. Nếu không mất đi viện binh bên ngoài thì hắn sao đấu lại được những đại thần kia.
Lưu Hoành vừa nghe cũng thấy Trương Nhượng nói có lý, nhưng đã hao binh tổn tướng thì không thể thưởng được. Nếu không quân tướng bên dưới sẽ nghĩ gì.
" Được thôi, Đổng Trác ngươi đúng là thứ ch·ó vậy mà cậy nhờ hoạn quan!"
Viên Ngỗi vừa thấy Trương Nhượng nói giúp cho Đổng Trác, liền biết ngay chuyện gì, lập tức lên tiếng phản đối.
"Bệ hạ!"
"Được rồi, chuyện của Đổng Trác trẫm đã quyết định. Truyền chỉ, Đổng Trác tác chiến bất lực, niệm tình hắn trung quân ái quốc nên giáng xuống Lũng Tây làm thái thú. Về phần Ký Châu thì điều Tả Trung Lang Tướng Hoàng Phủ Tung đi trấn áp Hoàng Cân tặc."
Lưu Hoành c·ắ·t ngang lời Viên Ngỗi rồi trực tiếp hạ chỉ.
Sau khi tan triều, Trương Nhượng lén lút ra cung, đến một căn nhà lớn trong thành, trong nhà đã có người chờ sẵn.
"Trương đại nhân!"
Lý Nho thấy Trương Nhượng đến liền đứng dậy hành lễ.
Trương Nhượng hừ một tiếng, không để ý đến Lý Nho, đi thẳng lên ngồi ở vị trí chủ tọa.
"Đổng Trác thật làm Tạp Gia thất vọng quá, hôm nay bệ hạ còn định c·h·é·m đầu hắn. Viên Ngỗi cũng vội vàng chối bỏ quan hệ, yêu cầu bệ hạ trị tội nặng."
Trong mắt Lý Nho thoáng hiện lên hàn mang rồi biến mất, hắn không tiếp lời vì biết nếu thật sự muốn c·h·é·m đầu Đổng Trác thì Trương Nhượng lúc này cũng sẽ không đến đây.
Quả nhiên không sai, Trương Nhượng chuyển đề tài rồi nói tiếp: "Nếu không phải Tạp Gia kiên quyết gạt cơn giận của bệ hạ, xin tha cho hắn thì cái đầu hắn đã sớm rơi xuống đất."
"Đại nhân ân đức, chủ công nhà ta cả đời không quên. Chút lễ vật này mong đại nhân vui lòng nhận cho."
Lý Nho vội vàng đưa lên một cuốn lụa trắng.
Trương Nhượng mở lụa trắng ra, đôi mắt dài nhỏ quét qua một lượt, khóe miệng nở một nụ cười.
"Bỏ ra vốn không nhỏ nha!"
"Đại nhân ra tay cứu giúp ân sâu không thể báo đáp, chút tiền tài này chưa đủ báo ân của đại nhân."
Lý Nho tiếp tục tâng bốc. Biết làm sao được, kẻ ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu.
"Thôi!" Đừng nói mấy lời xã giao nữa. Bệ hạ đã hạ chỉ, để Đổng Trác về Lũng Tây làm thái thú, mấy năm này thì thành thật ở đó đi."
Trương Nhượng ngắt lời Lý Nho, hắn nghe lời nịnh nọt ở trong cung nhiều quá rồi nên đã miễn nhiễm.
"Về Lũng Tây sao? Hình phạt này có phải hơi nặng không?"
Lý Nho nhướng mày, nếu phải về Lũng Tây thì bao nhiêu năm cố gắng xem như uổng phí.
"Bị c·h·ặt đ·ầu với trở về Lũng Tây thì ngươi chọn đi. Về Lũng Tây chưa chắc đã không có cơ hội Đông Sơn tái khởi, cục diện ở Tây Khương không ngừng bất ổn, các ngươi đến đó mà thông minh lên. Chỉ cần lập công rồi thêm ta ở trong cung nói giúp thì biết đâu không mấy năm các ngươi có thể trở về."
Trương Nhượng có thể lăn lộn đến vị trí hiện tại cũng không phải là người tầm thường.
"Đại nhân nói phải, ta sẽ về bẩm báo chủ công. Sau này chỉ cần đại nhân ra lệnh thì chủ công nhà ta nhất định sẽ nghe theo."
Lý Nho rất nhanh đã phân tích ra rất nhiều điều từ lời nói của Trương Nhượng, cho rằng việc Đổng Trác mất ân sủng, về miền đất khốn khó lại là một cơ hội tốt để rèn luyện lại mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận