Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 773: Vây công Dự Chương

Chương 773: Vây công Dự Chương "Nếu mà làm tướng, Tôn Sách tuyệt đối có thể lọt top 10 danh tướng thiên hạ, đáng tiếc!"
Mã Siêu đi đến trước mặt Tôn Sách, thở dài nói.
Tư Mã Ý chẳng rảnh nghe Mã Siêu cảm khái, hắn chen đến, hai tay không ngừng lục lọi trên người Tôn Sách.
"Vương ấn đâu? Hắn chẳng phải nói là ở trên người hắn sao?"
"Khi nãy hẳn là giao cho Tôn Thiều rồi, ta đi đuổi theo ngay đây."
Bị Tư Mã Ý nhắc, Mã Siêu mới nhớ ra chính sự.
Một hồi lâu sau, Tư Mã Ý thấy Mã Siêu trở về với vẻ mặt khó chịu.
"Vương ấn đâu?"
"Tôn Thiều chạy rồi, ta không đuổi kịp."
Mã Siêu cũng đầy lòng uất ức, cho dù có giết Tôn Sách thì không có vương ấn, bọn họ cũng chẳng làm được gì.
"Thất bại trong gang tấc! Mã Mạnh Khởi, ngươi cũng là mãnh tướng nổi tiếng thiên hạ, sao lại để Tôn Thiều trốn thoát? Thật là phế vật!"
Tức giận, Tư Mã Ý không nhịn được buông lời mắng to.
"Ta khuyên ngươi nên lựa lời nói lại lần nữa."
Mã Siêu là người thế nào, sao có thể để Tư Mã Ý mạo phạm, hắn chỉ nâng trường thương lên, hờ hững nói.
Tư Mã Ý giật mình, lúc này mới nhận ra mình lỡ lời do cơn giận dữ.
"Tướng quân thứ tội, đều là tại hạ nhất thời hồ đồ."
Tư Mã Ý vội vàng tạ lỗi với Mã Siêu, nhỡ tên kia vung một thương, mình coi như thiệt thòi lớn.
"Hừm, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Mã Siêu không muốn trở mặt với Tư Mã Ý, hiện giờ vẫn cần tên này bày mưu tính kế.
"Tôn Thiều chạy trốn, vương ấn hẳn là bị hắn mang cho Chu Du rồi. Không có vương ấn, mưu đồ của chúng ta xem như thất bại. Kế trước mắt chỉ có thể đánh úp Kiến Nghiệp, bắt Tôn Thị nhất tộc, buộc Chu Du cúi đầu."
Tư Mã Ý biết rõ Chu Du cùng Tôn Sách rất thân thiết, cho nên chỉ có thể dùng tộc nhân Tôn Thị để uy hiếp hắn.
"Nhưng mà chúng ta chỉ có không đến hai vạn người, có thể chiếm được Kiến Nghiệp sao?"
Mã Siêu có chút lo âu.
"Giang Đông vì trận đại chiến này đã dốc hết tinh nhuệ, dù Kiến Nghiệp là đô thành, cũng không có bao nhiêu binh lực. Hơn nữa hiện giờ trên danh nghĩa chúng ta còn thuộc quyền Tôn Sách, vừa vặn thừa lúc tin tức chưa lan ra, đánh một đòn bất ngờ, mở cửa thành Kiến Nghiệp."
Tư Mã Ý không lo lắng, chỉ cần tin tức chưa truyền ra, bọn họ vẫn có ưu thế.
"Được, chúng ta lập tức xuất phát đến Kiến Nghiệp."
Mã Siêu đồng ý, rồi ngay sau đó tập hợp đại quân, tiến về Kiến Nghiệp.
Bên kia Chu Du dẫn quân ở Sài Tang làm cuộc chống cự cuối cùng, Lô Duệ phái người báo cho hắn rằng Kiến Nghiệp đã bị Minh quân đánh chiếm, Trương Chiêu đã đầu hàng. Nhưng Chu Du căn bản không tin, hắn cho rằng đây là kế ly gián của Minh quân.
Thấy Chu Du ngoan cố như vậy, Lô Duệ cũng tức giận.
"Tên Chu Du này thật hỗn trướng, mềm không được cứng không xong, chẳng lẽ trẫm lại có thể lừa hắn sao?"
"Bệ hạ đừng nóng giận, Chu Du trời sinh tính cao ngạo, không tin quân ta cũng là tình hình có thể chấp nhận. Đợi khi Giang Đông phái người đến đây, Chu Du đương nhiên sẽ hiểu khổ tâm của bệ hạ."
Bàng Thống cũng khuyên nhủ, hắn có chút tình nghĩa với Chu Du, nên muốn nói giúp cho hắn.
"Trẫm biết ngươi và Chu Du là bạn cũ, nhưng mà với tính cách của Tôn Sách, chỉ sợ hắn sẽ không chịu đầu hàng. Mà Chu Du là hảo huynh đệ của hắn, tỉ lệ đầu hàng cũng rất nhỏ."
Lô Duệ cảm thấy dù chiếm được Kiến Nghiệp, với tính khí của Tôn Sách, hắn cũng sẽ không đầu hàng.
"Nếu không đầu hàng, vậy thì tiêu diệt bọn chúng. Tuy Tôn Sách và Chu Du có tài, nhưng dám cản trở đại nghiệp thống nhất thiên hạ của bệ hạ, vậy thì không thể lưu lại hắn."
Điền Phong cương trực nói.
"Điền đại nhân nói đúng, nếu bọn họ không chịu hàng, bệ hạ cũng không cần cố kỵ gì nữa. Trực tiếp phái binh công hạ Dự Chương, liên quân chút tàn binh bại tướng kia, làm sao chống đỡ được thiên uy của quân ta."
Pháp Chính cũng đồng ý ý kiến của Điền Phong.
"Các ngươi cũng cho là như vậy sao?"
Thấy mấy vị mưu sĩ tâm phúc muốn đánh, Lô Duệ lại hỏi các tướng dưới trướng.
"Đánh, sao không đánh chứ."
Giọng nói oang oang này, nghe là biết của Trương Phi.
"Tôn Sách và Chu Du không tuân theo thiên mệnh, mưu toan Bọ Ngựa đấu Xe, vậy thì phải đánh tan bọn chúng."
Triệu Vân kín đáo hơn, nhưng cũng muốn chủ động xuất kích.
"Bệ hạ xuất binh!"
"Bệ hạ xuất binh!"
Tất cả các võ tướng đều phấn chấn tinh thần, hô hào muốn đánh. Trong đó, các cựu tướng của Tào Thị lại càng hăng hái, bọn họ vừa hàng không lâu, rất cần lập công.
"Được, nếu mọi người đều nhất trí ý kiến, vậy thì cứ thế. Lục Tốn, lệnh ngươi chỉ huy thủy quân, đánh hạ thủy trại địch."
Lô Duệ thấy quân tâm đã dùng được, liền hạ lệnh Lục Tốn tấn công thủy trại địch.
"Vi thần tuân lệnh."
Lục Tốn nhận lệnh.
"Lý Điển, Nhạc Tiến, Văn Sính, Hướng Sủng, bốn người các ngươi mang 1 vạn quân sĩ, tấn công bốn cửa thành Dự Chương. Ai đánh vào thành trước thì được xem là công đầu!"
Lần này, Lô Duệ trực tiếp phái các hàng tướng đi công thành, không phải muốn chứng minh bản thân sao? Tốt thôi, vậy cho các ngươi cơ hội.
"Vi thần tuân lệnh!"
Các tướng bước ra nhận lệnh.
Ngay ngày hôm sau, Minh quân từ bốn phía bao vây thành, bắt đầu tấn công.
Nghe nói cả bốn phía đều có Minh quân tấn công, sắc mặt Chu Du hết sức ngưng trọng, đây là không chừa cho bọn họ con đường sống nào.
Ngày xưa công thành, để tránh kích thích quân thủ thành gắng sức chống cự, thường chọn chiến thuật vây ba thiếu một. Hôm nay Minh quân từ tứ phía bao vây tấn công, là chuẩn bị nhổ cỏ tận gốc.
"Lệnh cho các bộ tử thủ thành, nếu Minh quân không cho chúng ta đường sống, vậy thì liều mạng với chúng!"
"Vâng!"
Các tướng lĩnh liên quân cũng biết giờ phút cuối cùng đã đến, ngay sau đó ai nấy đều bắt đầu liều mạng.
"Phích Lịch Xa, bắn!"
Minh quân tháo Phích Lịch Xa từ trên thuyền xuống, lắp ráp lại, nhắm thẳng vào cửa thành bắn phá dữ dội.
Cũng may tường thành Dự Chương khá kiên cố, trong thời gian ngắn vẫn chống đỡ được.
"Cung tiễn thủ yểm hộ, tấn công!"
Sau khi Phích Lịch Xa ngừng bắn, tướng lĩnh Minh quân hạ lệnh cho cung tiễn thủ yểm hộ, bộ tốt phát động tấn công.
Binh sĩ Minh quân vác thang mây liều mạng xông lên, đến sát tường thành thì dựng thang rồi leo lên. Binh sĩ liên quân vội vàng phản kích, dùng đá lăn và cây gỗ, ném xuống không tiếc tay.
Minh quân đã sớm đề phòng điểm này, dưới thành trà trộn thần tiễn thủ vào hàng ngũ bộ tốt, cứ nhắm vào quân địch nào ló đầu trên tường mà bắn.
Chẳng bao lâu, binh sĩ liên quân thương vong thảm trọng, sức phản kích yếu đi nhiều.
"Theo ta xông lên!"
Nhạc Tiến, người tấn công Bắc Môn, cảm nhận được phản kích của địch trên tường yếu đi, ngay lập tức ngậm dao ngắn vào miệng, lấy một bên thuẫn bài rồi leo lên trên.
Ba cửa còn lại, Lý Điển, Văn Sính, Hướng Sủng cũng không chịu thua kém, liên tục dẫn đầu tấn công. Có mãnh tướng làm gương sáng, sĩ khí Minh quân đại chấn, thế công như thủy triều dâng trào.
"Chặn bọn chúng lại, đánh lui chúng xuống thành!"
Lữ Mông, Lăng Thống, Phan Chương, Chu Nhiên... các tướng phụ trách phòng thủ trên tường thành dẫn quân gắng gượng chặn đợt tiến công của Minh quân.
Hai bên quyết chiến gần một ngày trời, các tướng sĩ đều đã sức cùng lực kiệt, nhưng Minh quân vẫn chưa phá được cửa thành nào.
Từ Vinh phụ trách chỉ huy tiền tuyến, thấy tình hình này thì đề nghị với Lô Duệ: "Bệ hạ, nên thu quân đi. Ý chí chống cự của địch quân vẫn còn rất mãnh liệt, hôm nay e là không phá được thành."
"Được rồi, đánh chuông thu binh."
Lô Duệ cũng biết Dự Chương có Chu Du ở đó, khó mà dễ dàng chiếm được, bèn đồng ý yêu cầu của Từ Vinh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận