Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 437: Lưu Bị thân tử

"Chủ công chỉ thị." Cổ Hủ nói. "Ừm, người Ích Dương Ngụy Diên, tự Văn Trường, còn có Phó Dung. Người Nam Dương Lý Nghiêm, tự Chính Phương. Người Nam Quận Hoắc Tuấn, tự Trọng Mạc, còn có Đổng Hòa. Người Linh Lăng, Tưởng Uyển, tự Công Diễm, người Giang Hạ Phí Y, tự Văn Vĩ, vân vân. Ngươi hãy phái người đến Kinh Châu, bí mật mời chào những người này. Nếu gặp những hiền tài khác thì cũng mang hết về cho ta. Những người này tuy danh tiếng không lớn, nhưng đều rất có năng lực, quyết không thể để rơi vào tay Tào Tháo." Kinh Châu vẫn còn rất nhiều hiền tài, nhưng Lô Duệ chỉ cần những người này, liền phái người đi mời cho bằng hết. "Thuộc hạ hiểu rõ!" Chuyện này Cổ Hủ cũng không phải lần đầu làm, tên, địa chỉ đều rõ ràng như vậy, quyết không thể để chủ công thất vọng. Chẳng bao lâu sau, Trương Phi tụ họp cùng Trương Liêu, áp giải Lưu Bị trở lại doanh trại. Vừa vào doanh trại, Trương Phi đã oang oang gọi lớn "Chủ công, chủ công, xem ta mang ai về cho ngài đây này!" "Chúc mừng Dực Đức tướng quân lập đại công a, chủ công đang ở trong trướng chờ." Cổ Hủ thấy Lưu Bị mặt mày bầm dập, chật vật thảm hại, liền cười híp mắt đến chúc mừng Trương Phi. "Haha, ta lão Trương vận khí tốt thôi." Trương Phi gãi đầu cười nói. "Ta sẽ đi mang cái thằng cháu Lưu Bị này, đi gặp chủ công." "Lô Tử Quân, ngươi với ta luận giao tình xem như người quen cũ. Luận thân phận, ta cũng là đường đường Tề Vương, ngươi sao đối đãi với ta như vậy?" Vừa nhìn thấy Lô Duệ, Trương Phi còn chưa kịp mở miệng, Lưu Bị đã ầm ĩ lên. "Huyền Đức công, đã lâu không gặp." Thấy Lưu Bị, Lô Duệ cũng không đứng dậy. "Ta mặc dù rơi vào tay ngươi, ngươi cũng không thể để thuộc hạ đối đãi với ta như vậy chứ?" Thấy tình cảnh không giống như tưởng tượng, Lưu Bị thu lại vẻ kiêu căng. "Trong mắt ta, ngươi là người quen cũ, cũng là Tề Vương, nhưng hơn hết là một chư hầu làm loạn thiên hạ. Ta có lý do gì mà phải đối đãi với ngươi bằng lễ nghĩa?" Thấy Lưu Bị vẫn còn lên mặt, Lô Duệ chỉ cảm thấy buồn cười. Đến lúc này rồi mà vẫn còn bày đặt làm Tề Vương. "Hừ, nói ta làm loạn thiên hạ, ngươi thì tốt đẹp hơn chỗ nào. Dù sao ta cũng là tông thất nhà Hán, từ khi thiên tử sa sút, ta gánh vác trách nhiệm huyết mạch nhà Lưu thì có gì không đúng? Ngược lại ngươi, tuy là hậu nhân danh môn, nhưng lòng lang dạ sói, tự xưng Tấn Vương. Lẽ nào ngươi không biết lời Hán Cao Tổ nói, người không mang họ Lưu thì không được phong Vương sao? Ta thấy ngươi mới là căn nguyên gây loạn thiên hạ." Lưu Bị vừa nghe Lô Duệ nói như vậy, liền xù lông. "Tần Thất Kỳ Lộc, thiên hạ cùng nhau tranh giành. Sao? Hán mất đi Kỳ Lộc thì không cho người tranh giành? Phải biết rằng thịnh cực, cực ắt suy, Đại Hán bốn trăm năm thiên hạ, thời gian không ngắn. Nếu như Hoàng Đế có tài trị quốc, sao lại để cho thiên tai liên miên, đao binh nổi lên khắp nơi? Để cho dân chúng lầm than, phải sống lang thang khắp nơi? Hơn nữa ngươi cái thẻ bài tông thất nhà Hán, đi khoe khoang trước mặt người khác thì còn được, ta lạ gì ngươi?" Lô Duệ cũng không giận, ngược lại trong mắt hắn Lưu Bị đã là một người chết, nói vài ba câu với hắn cũng không sao. "Ngươi muốn giết ta?" Lúc này Lưu Bị mới phản ứng. "Đúng vậy, thiên hạ đã loạn quá lâu. Chính là bởi vì có những kẻ dã tâm như các ngươi, đánh nhau vì mưu cầu phúc cho dân, thống nhất thiên hạ cũng chỉ là giả tạo, thực chất là để thỏa mãn dã tâm thôi. Hoàng Đế à, ai mà chẳng muốn làm? Nhưng chỉ có người chính thức vì nước vì dân, mới có tư cách ngồi lên chiếc long ỷ kia. Còn ngươi? Căn bản không xứng!" Khóe miệng Lô Duệ thoáng qua một tia châm biếm. "Ha ha ha, nói thì đường hoàng, ngươi chẳng cũng muốn làm Hoàng Đế sao? Ngươi muốn giết ta? Ta không sợ ngươi! Ta có con trai, ta còn có hai người huynh đệ thề sống chết với ta, còn có quân sư, còn có Từ Châu. Dù cho ta chết, bọn họ cũng sẽ phò tá con ta, cùng ngươi sống mái đến cùng!" Lưu Bị hướng Lô Duệ gào lên. "Tốt lắm, bây giờ ngươi có phần dũng khí này lại làm ta nhìn ngươi bằng con mắt khác xưa, ngươi cứ yên tâm đi đi! Chẳng bao lâu nữa, những cái gọi là huynh đệ, quân sư kia của ngươi, ta đều sẽ cho chúng xuống đó bồi ngươi. Người đâu." Không muốn trò chuyện thêm với Lưu Bị, Lô Duệ gọi binh sĩ áp giải Lưu Bị xuống. Một tiếng hét thảm vang lên, lát sau, binh sĩ bưng một chiếc mâm đi vào, trên đó chính là thủ cấp của Lưu Bị, Lô Duệ nhận ra rõ ràng. "Dù gì cũng quen biết một thời, chuẩn bị cho hắn cái quan tài chôn tại đây đi!" Nhìn thấy thủ cấp của Lưu Bị chết không nhắm mắt, Lô Duệ hạ lệnh. Vị Hán Chiêu Liệt Hoàng Đế trên lịch sử này, còn chưa kịp thực hiện dã tâm, đã thân một nơi đầu một nẻo. "Vâng, chủ công!" Cổ Hủ nhận lấy cái mâm, rồi đưa đến chỗ binh sĩ phân phó vài câu. Sau đó Lô Duệ biết tin Thái Sử Từ bị Trương Phi bắt, biết rõ người này là một viên tướng trung thần nghĩa sĩ, có dũng có mưu. Lập tức cho người mang hắn đến, tự mình chiêu hàng. Đến khi Thái Sử Từ bị trói tay giải đến trong trướng, Lô Duệ đứng dậy, tự mình tháo gỡ trói buộc cho hắn. Còn Điển Vi ở bên cạnh thì hai tay nắm chặt binh khí, đề phòng Thái Sử Từ bất ngờ nổi dậy. "Tấn Vương độ lượng, tuy từ tài hèn kém, nhưng cũng biết chuyện trung thần không thờ hai chủ. Chủ ta vừa mất, mong Tấn Vương sau khi ta chết hãy chôn ta cạnh người." Thái Sử Từ đối với Lô Duệ cũng là rất khâm phục, trung thành với chủ cũ. "Ha, ta vốn nghĩ rằng đường đường Đông Lai hảo hán sẽ khác người thường, không ngờ, ngươi cũng giống như những người tầm thường khác thôi. Cứ như vậy mà chết đi, chẳng phải là để thiên hạ chê cười sao?" Lô Duệ thấy Thái Sử Từ một lòng muốn chết, trong lòng đối với hắn càng thêm yêu mến, càng kiên quyết thu phục hắn. "Tấn Vương nói sai rồi, ta vì trung thần nghĩa sĩ mà chết, thiên hạ kính trọng ta còn không kịp, sao lại chê cười ta?" Thái Sử Từ cũng có chút tức giận. "Ta hỏi ngươi, chí hướng của ngươi là gì?" Lô Duệ hỏi. "Đương nhiên là dựa vào thiết thương trong tay ta, phò tá minh chủ, bình định loạn thế." Thái Sử Từ không cần suy nghĩ liền đáp. "Nói hay lắm, bây giờ thiên hạ tranh chấp chưa dứt, vẫn chưa thái bình, Tử Nghĩa ngươi chết sớm quá làm gì. Ngươi nói mình trung thần nghĩa sĩ, có nghĩ đến mẹ già ở nhà, sau khi ngươi chết bà sẽ bơ vơ một mình, sống như thế nào? Còn việc ngươi nói phò tá minh chủ, ngươi hãy tự hỏi lương tâm, Lưu Bị có xứng đáng là minh chủ không? Từ khi hắn nắm quyền ở hai châu Thanh Từ đến nay, bách tính có từng được sống đầy đủ không? Ta điều tra được, Lưu Bị ở Thanh Châu mấy năm qua, nhân khẩu, ruộng đất không tăng bao nhiêu. Ngược lại là những năm liên miên chinh chiến, khiến cho dân ở biên giới hai châu Thanh Châu phải sống lang thang. Thêm nữa người này mua danh chuộc tiếng, chẳng qua chỉ là thất phu ở Trác Quận mà thôi, lại dám mạo danh tông thất nhà Hán để lừa bịp tứ phương. Vài năm trước hắn còn muốn bái phụ thân ta làm thầy, phụ thân ta chính là thấy người này phẩm hạnh không tốt nên từ chối thu nhận. Không ngờ hắn lại dám đánh vào danh tiếng của phụ thân ta, giao kết với cường hào tứ phương, ngươi nói loại người này tính là minh chủ sao? Cái gọi là trung thần nghĩa sĩ của ngươi để đâu, ta chỉ thấy một kẻ bất hiếu, ngu ngốc đại tài. Từ xưa hiền thần chọn chủ mà thờ, chim khôn chọn cành mà đậu. Quân chọn thần, thần cũng chọn quân mà! Ngươi có mắt không tròng, tin dùng tiểu nhân, dù cho có chết, cũng bị hậu nhân chê cười." Mấy câu nói của Lô Duệ đã đánh sập phòng tuyến của Thái Sử Từ, khiến hắn toát mồ hôi lạnh. "Lời Tấn Vương thật là thức tỉnh người trong mộng, để cho tội thần hiểu rõ, tội thần nguyện hàng!" Thái Sử Từ nhanh chóng quỳ xuống, hướng về Lô Duệ xin hàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận