Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 561: Phá vòng vây mà ra

Chương 561: Phá vòng vây mà ra Triệu Vân đột ngột xuất hiện làm Hứa Chử cùng mấy người kia chấn kinh, Hoàng Trung võ nghệ như thế cũng chỉ là Ngũ Hổ thượng tướng. Mà Đại Minh ở trên Ngũ Hổ, còn có Trương Phi cùng Triệu Vân hai vị địch vạn người... Hai người bọn họ không những võ nghệ siêu quần, quan trọng hơn là so với Hoàng Trung trẻ tuổi hơn."Nguyên Phúc, mau dẫn Hoàng tướng quân rút lui, ta ở lại cản phía sau!"
Triệu Vân mắt hổ đảo qua mấy người, ngân thương chỉ vu vơ, hướng Chu Thương phân phó."Vâng, tướng quân!"
Chu Thương nhanh chóng dắt đến một con chiến mã, Hoàng Trung lên ngựa."Tử Long, hết thảy cẩn thận!"
Hoàng Trung tự biết trạng thái không tốt, không thể ở lại cùng Triệu Vân kề vai chiến đấu, liền lập tức quyết định rút lui."Đi thôi!"
Triệu Vân khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã biết."Đi!"
Chu Thương ở phía trước mở đường, Hoàng Trung theo sát phía sau, những binh sĩ còn lại theo sát phía sau hai người.
Hai người một đường tiến quân, đánh tan vô số địch ngăn cản. Nhìn thấy Lý Nghiêm bị thương, Hoàng Trung lập tức tiến lên cứu."Là Hoàng Trung!"
Tào Hồng và Nhạc Tiến thấy Hoàng Trung phá vòng vây mà đến, không bị thương chút nào, cho rằng Hứa Chử mấy người vây giết thất bại. Trong lòng có mấy phần khiếp ý, liền không lựa chọn tiến đến giao chiến."Mau rút lui!"
Cứu Lý Nghiêm xong, mấy người bắt đầu phá vòng vây.
Bên kia, Triệu Vân một mình một ngựa cứu Hoàng Trung, chặn ở trước mặt mấy người, khí thế cường đại, đè ép mọi người trong sân, không dám hành động thiếu suy nghĩ."Giết!"
Tào Chương tuổi trẻ khí thịnh dẫn đầu không chịu được áp lực này, hét lớn một tiếng để thêm can đảm cho chính mình, cầm đao xông về phía Triệu Vân.Theo sau hành động của Tào Chương, Hứa Chử cùng Hạ Hầu Đôn cũng theo sát phía sau, song đao cùng xuất hiện, một trái một phải tấn công về phía Triệu Vân."Đến tốt!"
Thấy ba người đến công, Triệu Vân lâm nguy không loạn. Ngân thương trong tay quét ngang một cái, đẩy ra đại đao của ba người, sau đó thương như rồng, đâm về phía trước mặt Tào Chương.Bởi vì không phải lần đầu giao thủ với mấy viên Đại tướng này của Tào quân, nên Triệu Vân lập tức biết trong ba người Tào Chương là yếu nhất. Hứa Chử võ nghệ cao cường, Hạ Hầu Đôn kinh nghiệm phong phú, chỉ có Tào Chương trẻ tuổi còn chưa đủ thành thục, cho nên quả hồng đương nhiên phải nhặt quả mềm mà bóp.
"Uống!"
Đối mặt với một thương vừa nhanh vừa mạnh của Triệu Vân, Tào Chương trực tiếp đặt ngang đại đao trước ngực, xoay ngang mặt đao ngăn cản một thương này.
Trận Quan Độ, Tào Chương bị Triệu Vân một thương làm bị thương vai, khiến hắn thấy được người giỏi còn có người giỏi hơn. Mấy năm nay hắn luôn khổ luyện võ nghệ, hy vọng một ngày nào đó báo thù.Lúc nãy nhìn thấy Triệu Vân, bị khí thế của hắn áp bức, khiến Tào Chương cảm thấy mất mặt, nên hắn mới là người đầu tiên lao ra."Ồ?"
Thấy địch tướng ngăn được một thương này, Triệu Vân cũng hơi có chút giật mình. Được đấy, vài năm không gặp, võ nghệ tiểu tử này có tiến bộ rồi!"Xem đao!"
Tựa hồ nhìn ra Triệu Vân kinh ngạc, Tào Chương nắm lấy cơ hội, đẩy ra trường thương, một cái bổ lên thề phải bổ Triệu Vân mở ngực bể bụng."Hừ!"
Triệu Vân phát ra một tiếng hừ lạnh, trường thương gạt ngang, dùng cán thương đỡ đòn của Tào Chương. Đang muốn cầm thương đâm lại thì Hứa Chử và Hạ Hầu Đôn hai bên đồng thời lao vào công."Keng keng!"
Song đao của Hứa Chử và Hạ Hầu Đôn bổ lên ngân thương, bắn ra từng đợt tia lửa. Hai người liếc mắt nhìn nhau, không cho Triệu Vân cơ hội phản kích, cùng lúc phát lực áp xuống dưới."A!"
Cảm nhận được lực đạo truyền đến từ ngân thương, cổ tay Triệu Vân tê dại. Vốn dĩ hắn không phải là võ tướng sở trường lực lượng, bây giờ bị hai người lực lượng sở trường áp chế."Triệu Vân, xem đao!"
Ngay lúc Triệu Vân và ba người đang ở thế giằng co, Tào Chương nắm lấy cơ hội công tới. Mà Hứa Chử cùng Hạ Hầu Đôn hai người cùng lúc phát lực ép Triệu Vân so lực, chính là để cho Tào Chương có cơ hội làm thương tổn Triệu Vân."Uống!"
Cảm nhận được đao phong càng lúc càng gần, Triệu Vân hai chân kẹp chặt bụng ngựa, dùng lực hông đẩy ra song đao của Hứa Chử và Hạ Hầu Đôn. Sau đó một cái lách mình, hiểm càng thêm hiểm tránh được một đao mang thế phải giết của Tào Chương."Đáng ghét!"
Tào Chương thấy mình lãng phí cơ hội Hứa Chử và hai người đã vất vả tạo ra cho mình, không khỏi mắng thầm."Tam công tử, không cần ảo não, tiếp tục!"
Hứa Chử thấy Tào Chương có chút mất mát, lên tiếng an ủi hắn.Tào Chương nghe xong, chỉnh lại tư thế, cùng Hứa Chử, Hạ Hầu Đôn ba người vây công Triệu Vân.
Triệu Vân giao chiến với ba người, lúc đánh nhau là phải mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương. Vốn là hắn yểm hộ cho Hoàng Trung phá vòng vây, thấy Hoàng Trung phá được vòng vây, hắn cũng quyết định không dây dưa nữa."Địch tướng xem thương!"
Triệu Vân hét lớn một tiếng, thi triển ra tuyệt học sư môn phượng hoàng tam điểm đầu.
Hứa Chử ba người chỉ nghe bên tai một trận tiếng chim kêu, khiến họ rất khó chịu. Trước mắt xuất hiện hàn quang, thương ảnh đầy trời, làm cho người ta hoa cả mắt. Thương như những bông hoa lê nở rộ, như tuyết rơi đầy trời."A!"
Tào Chương thét lên một tiếng, chỉ thấy ngân thương vạch trên cánh tay hắn một vết thương. Vết thương dữ tợn, da thịt lật ra ngoài, máu tươi tuôn trào. Tào Chương bất đắc dĩ rời khỏi vòng chiến.Sau khi làm Tào Chương bị thương, Triệu Vân liếc mắt nhìn về phía Hạ Hầu Đôn. Thấy Triệu Vân đặt mục tiêu lên người mình, Hạ Hầu Đôn có chút kinh hồn bạt vía, động tác trên tay cũng chậm lại.
Hứa Chử thấy Hạ Hầu Đôn bị khí thế của Triệu Vân áp chế, liền vung đao lên định tấn công, ý đồ hấp dẫn sự chú ý của Triệu Vân. Triệu Vân là nhân vật nào, hắn cố ý nhìn về phía Hạ Hầu Đôn là để dẫn Hứa Chử đến công.
Thấy Hứa Chử rút lui, khóe miệng Triệu Vân xuất hiện một nụ cười châm biếm. Chỉ thấy cổ tay hắn xoay chuyển, một thương vốn định đâm vào Hạ Hầu Đôn, lại đột nhiên đổi hướng, tấn công Hứa Chử."Hồi Mã Thương!""Hừ!"
Lúc Hứa Chử tấn công dùng lực quá mạnh, căn bản không kịp đổi chiêu, bị Triệu Vân đâm trúng một thương vào bắp đùi, kêu đau một tiếng."Trọng Khang!"
Hạ Hầu Đôn thấy Triệu Vân buông tha mình, làm Hứa Chử bị thương, không khỏi lo lắng kêu lên."Ta không sao!"
Hứa Chử cắn chặt răng trả lời."Triệu Vân quá mãnh liệt, ngươi ta chém giết hồi lâu, hiện tại không phải đối thủ của hắn, rút lui trước đi."
Hạ Hầu Đôn không sợ Triệu Vân, mà là biết rõ nếu đơn đả độc đấu thì mình không phải là đối thủ của Triệu Vân. Nếu như tái chiến, có lẽ mình không chỉ bị thương như Hứa Chử và Tào Chương, mà rất có thể sẽ bị chém giết."Rút lui!"
Hứa Chử cũng biết dựa vào hai người mình là không giữ được Triệu Vân, nếu bị hắn phản sát, chẳng phải là để cho người cười đến rụng răng.
Ngay sau đó Hạ Hầu Đôn ra lệnh cho binh sĩ vây công Triệu Vân, còn mình thì che chở cho Hứa Chử từ từ rời khỏi vòng chiến.
Thấy mấy người lui bước, Triệu Vân trong lòng cũng thở phào một cái, ngay sau đó bắt đầu múa trường thương, phá vòng vây ra ngoài."Tướng quân định vứt bỏ chúng ta mà đi?"
Đúng lúc Triệu Vân đang xông pha trong loạn quân, sắp phá vòng vây thì trong trận vang lên một tiếng hô lớn.
Triệu Vân nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn trăm tên binh sĩ Minh quân đang bị Tào quân bao vây, ngàn cân treo sợi tóc."Các huynh đệ đừng hoảng, Triệu Vân đến đây!"
Thấy binh sĩ bị vây, Triệu Vân lại giết ngược về trong trận Tào quân. Tào quân thấy Triệu Vân dũng mãnh, vội vàng tan tác bỏ chạy. Triệu Vân cứu được binh sĩ Minh quân rồi, mang theo họ phá vòng vây ra ngoài."Phế vật, các ngươi nhiều người như vậy mà để cho địch tướng chạy? Hắn chỉ có một mình theo ta lên!"
Tướng Vương Liệt của Tào thấy Triệu Vân kiêu ngạo phách lối, giận tím mặt chỉ huy binh sĩ muốn lại vây lên bọn họ."Địch tướng nhận lấy cái chết!"
Thấy có người cản đường, Triệu Vân không nói hai lời, giơ tay bắn một phát đâm tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận