Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 70: Dương mưu giả vờ thất bại

"Mấy người các ngươi nghe rõ chưa, nếu như là quân của Bắc Cung Bá Ngọc ra trận, đều cho ta chỉ được thua không được thắng. Nếu như quân địch còn lại xuất chiến, các ngươi tùy ý ph‌át huy." Lô Duệ nói với mấy vị tướng lĩnh được chọn bên cạnh.
"A, chỉ được thua không được thắng, cơ hội này ta lão Trương không cần, các ngươi thích người nào thì người đó đi." Trương Phi vừa nghe không thể thắng, nhất thời cái đầu lắc như cái trống bỏi.
Mấy người còn lại cũng ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đều là võ tướng nhất lưu, đều có sự kiêu ngạo của mình, giả vờ thất bại chuyện này thật sự không biết làm sao a!
"Sao, đều không muốn đi? Vậy thì ta người chủ tướng này ra trận cho các ngươi xem." Lô Duệ nói xong cũng muốn dẫn Lưu Kim Thang xuất chiến.
"Chủ tướng chớ mạo hiểm, chúng ta đồng ý là được." Mấy vị đại tướng thấy chủ tướng nổi giận, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng.
Bắc Cung Bá Ngọc dẫn quân xuất chiến, hắn phải đánh bại quân Hán nhiều hơn, giành lại uy vọng trong đám người Khương Nhân. Nếu không không bao lâu nữa, dưới sự chèn ép của Hàn Toại, hắn nhất định sẽ trở thành một nhân vật nhỏ không ai biết, điều này khiến hắn không thể chấp nhận.
"Một đám dê non cũng dám khiêu khích, Hắc Độ, đi cho đám người Hán kia thấy được sự dũng mãnh của ngươi." Bắc Cung Bá Ngọc phái đại tướng dưới trướng Hắc Độ xuất chiến.
Chỉ thấy Hắc Độ tay cầm một thanh đại phủ, trên đầu không đội mũ sắt, mà là đội một chiếc mũ da sói. Trên mặt một vết sẹo dài từ khóe mắt kéo dài đến mép, tăng thêm vẻ hung hãn.
"Hay là để ta đi đi!" Nhìn thấy mấy vị đại tướng vẫn còn có chút khó xử, Diêm Nhu xung phong nhận việc xuất chiến, không phải chỉ là giả vờ thất bại thôi sao, chứ đâu phải thực sự thua.
Nhìn thấy Diêm Nhu xuất chiến, Hắc Độ hét lớn một tiếng, tay cầm đại phủ chém bổ xuống đầu Diêm Nhu. Diêm Nhu thấy thế công hung mãnh, nhất thời quên cả lời Lô Duệ dặn, sử dụng toàn lực.
"Coong" một tiếng vang lớn, Diêm Nhu vững vàng đỡ được đại phủ. Hắn cảm giác tên tướng địch này khí lực không nhỏ, nhưng muốn đánh bại mình còn chưa đủ, ngay sau đó bắt đầu nhường.
Hắc Độ vừa thấy Diêm Nhu có thể đỡ được đại phủ của mình, tưởng rằng võ nghệ của tướng địch cao hơn mình, nên có chút thoái ý. Nhưng càng giao thủ tiếp, Hắc Độ lại cảm giác khí lực của tướng địch trước mắt đang chậm rãi giảm đi.
Điều này khiến Hắc Độ trở nên hưng phấn: "Thì ra là một kẻ yếu bóng vía! Một lát sau là hết hơi."
Thấy tướng địch ngày càng hưng phấn, Diêm Nhu cảm giác mình diễn cũng được rồi, liền vờ như không địch lại, bán một sơ hở rồi thúc ngựa quay về bản doanh.
Hắc Độ vừa thấy Diêm Nhu bỏ chạy, cười ha ha. Quân Khương Nhân cũng vang lên tiếng hoan hô, cổ vũ cho tướng quân nhà mình.
"Độ Liêu, ngươi không sao chứ?" Thấy Diêm Nhu trở về, Hoàng Trung, Triệu Vân chờ người vội hỏi.
"Tướng địch nhìn thì hung hăng, chẳng qua là khí lực lớn một chút, chiêu thức thì lung tung rối mù. Phỏng chừng mấy vị tướng quân đánh mười hiệp là có thể tr‌ảm hắn." Diêm Nhu cũng cảm thấy tên tướng địch này vẫn không quá khó đối phó.
"Mộc Ký Thác, ngươi cũng lên đi." Bắc Cung Bá Ngọc thấy quân Hán không địch lại, vội vàng phái thêm một vị đại tướng khác.
Lần này là Triệu Vân xuất chiến, nhìn tiểu bạch kiểm trước mặt, Mộc Ký Thác không hề coi Triệu Vân ra gì. Đại đao múa như gió, nhưng chưa hề chạm được vạt áo của Triệu Vân một lần.
"Haizz!" Triệu Vân trong lòng thở dài, nhưng vẫn kiên quyết chấp hành mệnh lệnh của Lô Duệ, giả vờ không địch lại, bại trận trở về.
"Gào gào" bên quân Khương Nhân càng thêm huyên náo.
Sau đó, mặc kệ Bắc Cung Bá Ngọc phái ai xuất chiến, bên quân Hán đều không phải là đối thủ, bị đánh cho chạy trối chết. Đánh bại quân Hán xong, Bắc Cung Bá Ngọc hăm hở dẫn quân trở về doanh trại.
Trở lại đại doanh, Hàn Toại cho người gọi Bắc Cung Bá Ngọc đến trướng để nghị sự.
"Bắc Cung Bá Ngọc tại sao tự tiện xuất chiến?"
"Hừ, dũng sĩ Khương Nhân chúng ta lúc nào sợ những kẻ hèn yếu người Hán kia. Ngươi cũng thấy rồi đó, ta chính là đại thắng trở về." Bắc Cung Bá Ngọc thắng trận, khí thế cũng mạnh mẽ lên không ít.
Hơn nữa mấy câu nói của hắn, khiến các tướng lĩnh Khương Nhân trong trướng đều vui vẻ hớn hở, liên tục tán thưởng Bắc Cung Bá Ngọc.
"Lẽ nào quân Hán thật sự yếu đến thế?" Hàn Toại trong lòng dấy lên nghi ngờ lo lắng, nhưng thấy uy vọng hiện tại của Bắc Cung Bá Ngọc không nhỏ, không thể làm gì khác hơn là kìm nén cơn giận.
Ngày tiếp theo, Lô Duệ như thường đến khiêu chiến trước trận. Lần này Bắc Cung Bá Ngọc lại muốn ra đánh, nhưng bị Hàn Toại ngăn lại, ngay sau đó Hàn Toại tự mình dẫn quân xuất chiến.
Thấy là quân của Hàn Toại ra trận, Lô Duệ cũng không nương tay. Vừa vặn hôm qua các tướng đều phải giả vờ thất bại, trong lòng đã tích góp một bụng tức giận, lần này tất cả đều trút lên người tướng lĩnh của Hàn Toại.
Hàn Toại phái ra mấy vị tướng lĩnh, đều bị quân Hán ch‌ém. Mỗi lần tướng lĩnh của Hàn Toại đều chỉ thiếu chút nữa là g‌iết được địch, nhưng lại bị quân Hán phản s‌á‌t. Nhìn trận thế trước mắt sắc mặt Hàn Toại trở nên tái xanh.
Thu quân hồi doanh, Hàn Toại lại nghe Bắc Cung Bá Ngọc châm chọc. Nhìn Bắc Cung Bá Ngọc đắc ý, cùng một ít tướng lĩnh Khương Nhân rục rịch, Hàn Toại quyết định ra tay với Bắc Cung Bá Ngọc.
Liên tục mấy ngày, Hàn Toại mặc kệ những khiêu chiến của quân Hán, điều này khiến rất nhiều tướng lĩnh Khương Nhân bất mãn với hắn. Để tiếng hô muốn Bắc Cung Bá Ngọc trở thành chủ soái ngày càng cao, Hàn Toại ngoài mặt thì không để trong lòng, trong tối đã hành động.
Đêm đó, một binh sĩ xuất hiện ở trướng của Hàn Toại.
"Ngạn Minh, cuối cùng ngươi cũng đến." Hàn Toại tự mình đỡ binh sĩ kia đứng dậy, người này không ai khác, chính là con rể của Hàn Toại, người có biệt danh "Huyết Mâu" ở Lương Châu Diêm Hành.
"Nh‌ận được tin của nhạc phụ, ta liền tức tốc lên đường, mạt tướng đến không chậm trễ chứ ạ?" Diêm Hành được Hàn Toại đỡ dậy hỏi.
"Đến vừa kịp, mấy ngày nay Bắc Cung Bá Ngọc khí diễm quá mức, tự cho là thắng được vài trận nên đã không coi ta ra gì. Hắn thắng trận còn không phải do quân Hán cố ý chiến bại sao, đúng là một kẻ ngu ngốc." Hàn Toại kh‌inh‌ t‌hư‌ờng nói.
"Quân Hán cố ý chiến bại, điều này là vì sao?" Diêm Hành là một viên chiến tướng, không quá giỏi suy tính.
"Hừ! Quân Hán cố ý để cho Bắc Cung Bá Ngọc giành chiến thắng, khiến ta chiến bại, ý đồ là để cho Bắc Cung Bá Ngọc kiêu căng mà thôi. Chỉ là kế ly gián mà thôi, tưởng ta không nhìn ra được sao?" Sau mấy ngày khiêu chiến, Hàn Toại cuối cùng cũng hiểu rõ dụng ý của quân Hán. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, đây đúng là đã chạm đến chỗ ngứa trong lòng hắn. Hắn đã sớm nghĩ muốn ra tay với Bắc Cung Bá Ngọc, chỉ là không có lý do.
Hiện tại Bắc Cung Bá Ngọc ngông cuồng như vậy, vậy thì cơ hội của hắn đã đến.
"Ngươi nghỉ ngơi một chút đi, phỏng chừng hai ngày này Bắc Cung Bá Ngọc sẽ gây khó dễ với ta, đến lúc đó hết thảy trông cậy vào Ngạn Minh." Hàn Toại căn dặn Diêm Hành.
"Nhạc phụ yên tâm, Bắc Cung Bá Ngọc chẳng qua chỉ là một thằng hề nhốn nháo, hắn dám phạm thượng làm loạn, Huyết Mâu của ta đã sớm thèm uống m‌áu tươi rồi." Diêm Hành cũng thề son sắt bảo vệ tốt Hàn Toại.
Bên kia, Bắc Cung Bá Ngọc cũng ở trong doanh trướng của mình, cùng một vài tướng lĩnh Khương Nhân đang âm mưu bí mật.
"Đại soái, ngài xem Hàn Toại dạo gần đây rõ là nhát gan, rõ ràng là hắn đánh bại trận, lại ngăn cản chúng ta có cơ hội lập công. Cứ như vậy, chúng ta không phục." Một tướng lĩnh Khương Nhân tố khổ với Bắc Cung Bá Ngọc.
"Đúng vậy đại soái, trước kia ngài và Lý soái ở đây, chúng ta đã từng vui vẻ thoải mái thế nào a! Muốn làm gì thì làm cái đó, tên Hàn Toại này vừa lên làm soái, lại nói cái này không được, cái kia cũng không được, thật là tức chết đi được." Một tướng lĩnh Khương Nhân khác cũng bắt đầu than thở.
Nghe các vị tướng lĩnh biểu đạt sự bất mãn đối với Hàn Toại, nụ cười trên mặt Bắc Cung Bá Ngọc vẫn không dứt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận