Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 217: Mã Hàn ly tâm

"Lúc trước thư của Lô Duệ chẳng qua chỉ là để chúng ta buông lỏng cảnh giác, chủ công hào phóng cho mọi người xem thư. Hôm nay lá thư này chỗ nào cũng có chỗ bôi xóa, rất khó để người khác không nảy sinh nghi ngờ." Thành Công Anh nói với Hàn Toại như một lời cảnh báo.
"Đúng vậy, hai phong thư trước viết chỉnh chu như thế, sao phong thứ ba này lại có sai sót, tên Lô Tử Quân này thật là gian trá vô cùng." Hàn Toại tức giận dậm chân, sau đó vội vàng hỏi Thành Công Anh: "Quân sư, ngươi nói chúng ta nên làm gì?"
"Văn Ước huynh, chúng ta lại đến quấy rầy." Còn chưa đợi Thành Công Anh trả lời, Mã Đằng và những người khác nhận được tin tức lại đi đến phủ của Hàn Toại.
"Văn Ước huynh, lần này Lô Tử Quân lại viết gì cho ngươi vậy, mau lấy ra cho các huynh đệ xem chút đi!" Mã Đằng lần này vẫn như cũ đến xem thư.
Hàn Toại cùng Thành Công Anh im lặng không nói gì, Mã Đằng và những người khác tới quá nhanh, bọn họ còn chưa nghĩ ra nên làm gì.
"Sao không nói gì, đây là thư phải không!" Mã Đằng nghi ngờ nhìn vẻ mặt căng thẳng của hai người, thấy trên bàn bày một tấm lụa, đưa tay cầm lấy.
"Không được!" Hàn Toại kinh hãi kêu lên.
Mã Đằng không để ý Hàn Toại, tiếp tục xem thư, càng xem sắc mặt càng khó coi.
"Văn Ước huynh, đây là chuyện gì? Tại sao chỗ quan trọng lại bị bôi xóa?"
"Thọ Thành, ta cũng không biết. Lúc thư đưa đến đã như thế này, chắc là Lô Tử Quân lỡ đưa bản nháp đi." Hàn Toại cười khổ nói.
"Văn Ước huynh, ta trông giống như kẻ ngốc sao?" Mã Đằng sắc mặt âm u nói.
"Thọ Thành, sao lại nói thế?" Hàn Toại cảm thấy có gì đó không ổn, quả nhiên giây tiếp theo Mã Đằng đã đập bàn đứng dậy.
"Ngươi không coi ta là đồ ngốc thì sao lại dùng những lời qua loa thế này. Lô Tử Quân là người như thế nào? Sao lại phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy, nhất định là có kẻ không rõ lai lịch giữa ngươi và Lô Tử Quân, thấy chúng ta đến liền vội vàng bôi xóa. Chúng ta kết bái làm anh em khác họ, bây giờ cùng nhau chống cự Lô Tử Quân, sao ngươi lại có ý khác? Chẳng lẽ lúc trước Lô Tử Quân thế yếu mà vẫn có thể khiến ngươi xoay chuyển tình thế là do ngươi đã bán đứng tướng sĩ Tây Lương chúng ta!"
"Thọ Thành, ngươi hiểu lầm rồi, ta và Lô Tử Quân vốn không đội trời chung, sao có thể có người không rõ lai lịch với hắn được. Hắn mà đưa thư nữa, ta sẽ phái người bắn giết hắn cho ngươi xem, xin trời đất chứng giám lòng ta trong sạch, được không?" Hàn Toại thề thốt nói.
"Được, ngày sau Lô Tử Quân mà lại đến đưa thư, ta muốn tự tay ngươi bắn giết sứ giả của hắn." Mã Đằng cho Hàn Toại một cơ hội để chứng minh sự trong sạch của mình.
"Được, một lời đã định." Hàn Toại và Mã Đằng cẩn thận ước định.
Lại qua hai ngày, Trấn Bắc Quân lần nữa phái sứ giả đến dưới thành Trường An đưa thư.
"Văn Ước huynh, đến lượt ngươi." Lúc này Hàn Toại và những người khác đều ở trên tường thành, Mã Đằng nhìn sứ giả dưới thành nói với Hàn Toại.
"Mang cung đến." Hàn Toại không để ý đến Mã Đằng, trực tiếp bảo người lấy cung.
"Vèo!" Không đợi sứ giả nói gì, Hàn Toại đã giương cung lắp tên, một mũi tên bắn về phía sứ giả Trấn Bắc Quân dưới thành.
"Ầm!" Mũi tên cắm xuống dưới chân sứ giả, đuôi tên vẫn còn rung, có thể thấy lực bắn rất mạnh.
Một mũi tên này khiến sứ giả sợ hãi, không kịp đưa thư, vội vàng bỏ chạy về.
"Hàn Văn Ước, ngươi!" Mã Đằng gầm lên.
"Rõ ràng ta nhắm vào người hắn mà bắn, sao lại trật?" Hàn Toại cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ tài bắn cung của mình đã xuống dốc?
"Thôi đi, thôi đi, dù sao Hàn đại soái cũng đã bắn tên ra, cũng coi như là biểu lộ thái độ. Mã đại soái cũng không cần giận dữ như thế." Tống Kiến đóng vai người hiền lành, khuyên nhủ Mã Đằng, còn Khâu Lâm và Thổ La thì thờ ơ lạnh nhạt.
"Hừ!" Mã Đằng không để ý đến sự ngăn cản của Tống Kiến, tức giận hừ một tiếng, quay người xuống thành, cả đám người đều tan rã trong sự không vui vẻ....
"May mà là Vương đầu lĩnh đi đưa tin, nếu không quân ta coi như đã tặng không một mạng." Cổ Hủ thấy trên thành bắn tên xuống, cười ha hả nói với Vương Việt.
"Người bắn tên cũng không phải tầm thường, đáng tiếc gặp phải ta." Vương Việt giả dạng thành sứ giả, lạnh lùng nói.
"Bắn không trúng, nội bộ địch nhân chắc chắn sẽ bất hòa, kế sách đã thấy hiệu quả, tiếp theo chỉ cần chờ thôi." Cổ Hủ cười ha hả nhìn lên đầu thành....
"Chủ công, hôm nay sao lại thất thủ? Ngài không bắn chết sứ giả của địch, Mã đại soái và Tống Đại Vương bên kia e rằng sẽ càng nghi ngờ hơn!" Thành Công Anh lo lắng nói.
"Ta cũng không biết vì sao mũi tên lại bị tránh được, có lẽ là do ta già rồi chăng?" Hàn Toại trở về phủ vẫn còn tự hỏi chính mình.
"Chuyện đã đến nước này, chúng ta chỉ có thể phái sứ giả đi vào doanh trại địch, nói với Lô Duệ chúng ta đã nhìn thấu kế ly gián của hắn. Nếu Lô Duệ thẹn quá hóa giận giết sứ giả của ta, hiềm nghi của chúng ta mới hoàn toàn được giải trừ!" Thành Công Anh lại hiến kế.
"Ừm, quân sư nói có lý, vậy phái Trần Thu đi đi, hắn cũng là người cũ trong phủ ta. Nếu bị giết, gia quyến của hắn ta sẽ nuôi dưỡng." Hàn Toại thấy Thành Công Anh nói đúng, liền đồng ý.
Buổi tối, Trần Thu lén lút ra khỏi thành Trường An, đi đến đại doanh của Trấn Bắc Quân.
"Chủ công, người trong thành đến." Điển Vi đi vào trong màn báo cáo.
"Nga, dẫn vào." Lô Duệ nói.
Trần Thu tiến vào trong, hành lễ với Lô Duệ.
"Ngươi là ai? Tìm ta có chuyện gì?" Lô Duệ hỏi.
"Ra mắt Lư Trấn Bắc, tại hạ là Trần Thu, hiện là phụ tá dưới trướng của Hàn công, chủ công nhà ta có chuyện muốn nói với ngài." Trần Thu đứng lên nói.
"Hàn Toại có chuyện muốn nói với ta? Nói thử xem." Lô Duệ có chút hứng thú.
"Chủ công nhà ta nói, kế ly gián của Lư Trấn Bắc quả thực không tệ, nhưng đã bị ta nhìn thấu. Cho nên Lư Trấn Bắc đừng mất công thăm dò nữa, nếu muốn chiếm Trường An, thì cứ đến đánh. Nếu không đánh được Trường An, mà Lư Trấn Bắc rút lui, thì đừng có mơ tưởng đến Ung Lương nữa." Trần Thu nói rất rành mạch.
"Ha ha, Hàn Toại coi mình ghê nhỉ, về nói cho hắn biết, bảo hắn ở trong thành Trường An rửa cổ mà đợi đi. Vương Sư, tiễn khách." Lô Duệ cũng không tức giận, chỉ khẽ mỉm cười rồi gọi Vương Việt tiễn khách.
Vương Việt tiến lên một bước, Trần Thu thi lễ rồi đi theo Vương Việt ra ngoài.
"Chủ công, thuộc hạ đi một lát sẽ trở lại." Cổ Hủ thấy Trần Thu ra ngoài liền vội cáo từ Lô Duệ.
"Đi đi!" Lô Duệ biết Cổ Hủ lại sắp có hành động, cũng không ngăn cản.
"Vâng!" Cổ Hủ lui ra.
Một bóng đen thừa dịp đêm tối, lặng lẽ xuất hiện dưới thành Trường An, vô tình phát ra tiếng động nhỏ. Binh lính canh thành sau khi phát hiện lập tức bắn tên, bóng đen ngã xuống đất mất mạng.
"Ngươi nói cái gì? Đem xác đến." Mã Đằng nghe binh sĩ bẩm báo, bảo người đem xác đến.
Chẳng mấy chốc, mấy tên binh lính đã khiêng một cái xác đến. Chỉ thấy một văn nhân mặc quần áo cắm mấy mũi tên trên người.
Mã Đằng thấy xác chết, sắc mặt đại biến, vội vàng lục lọi trên người hắn. Sờ đến phía sau, Mã Đằng phát hiện một lá thư.
Mở thư ra, Mã Đằng càng xem sắc mặt càng tối sầm lại, sau đó hỏi binh sĩ.
"Không có ai khác phát hiện chứ?"
"Sau khi chúng ta bắn chết người này thì ngay lập tức đã đến báo với đại soái." Binh sĩ trả lời.
"Được, chuyện này là bí mật, nếu ai tiết lộ ra ngoài, chém!" Mã Đằng nghiêm nghị nói.
"Vâng!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận