Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 208: Hai độ Hoàng Hà

"Ngươi nói đúng, Hàn Toại nói, lương thảo của quân Hán còn lại không nhiều, đợi đuổi theo quân Hán, ta muốn bọn chúng nợ máu trả bằng máu." Khâu Lâm nghiến răng nghiến lợi nói ra.
"Sau khi thu nạp binh sĩ xong, tiếp tục qua sông, lần này trước tiên phái Tiếu Tham đi dò đường, xác nhận không có quân địch thì đại quân mới qua sông." Một lần vấp ngã, khôn ra một chút, Thổ La đã học được bài học.
Hai canh giờ sau, Khương Nhân lại lần nữa vượt sông, lần này họ phái mấy trăm Tiếu Tham cẩn thận thăm dò hành tung của Trấn Bắc Quân. Sau khi xác định an toàn, đại quân mới bắt đầu qua sông.
"Trấn Bắc Quân trốn đi đâu rồi?" Vừa bước lên bờ bắc Hoàng Hà, Khâu Lâm đã hỏi Tiếu Tham.
"Bẩm đại vương, theo thám tử hồi báo, ở hướng đông bắc phát hiện dấu vết rút lui của quân địch. Thuộc hạ phán đoán, địch quân hẳn là đang tìm địa điểm thích hợp khác để vượt sông, sau đó quay trở lại Đồng Quan." Một tướng lĩnh của Khương Nhân trả lời.
"Hừ hừ, nghĩ hay nhỉ, chiếm được tiện nghi rồi muốn chạy, làm gì có chuyện đó." Thổ La cười lạnh nói, vốn dĩ bọn chúng đến giúp Hàn Toại chỉ là muốn kiếm chác, giờ bị Trấn Bắc Quân đánh cho một trận như vậy, xem như hai bên đã có thù.
"Địch quân có rất nhiều bộ tốt, lại đang đói bụng, chạy không được nhanh lắm đâu. Truyền lệnh, đại quân nghỉ ngơi một đêm rồi mới hành quân truy kích." Khâu Lâm ra lệnh.
"Không sai, cứ để cho bọn chúng chạy một đêm đã, nếu không một hồi liền đuổi kịp mất, chẳng phải rất vô vị sao." Thổ La lộ ra nụ cười tàn nhẫn, đối đãi con mồi bị thương thì không được nôn nóng, phải từ từ phá hủy tâm phòng của bọn chúng mới thú vị.
Đại quân của Khương Nhân nghỉ ngơi một đêm xong thì chia quân làm hai đường bắt đầu truy kích. Bọn chúng có ý định vây diệt Trấn Bắc Quân khi quân này tìm được địa điểm vượt sông tiếp theo...
Không lâu sau khi quân Khương Nhân nhổ trại, một đội kỵ binh gần vạn người lặng lẽ xuất hiện phía sau lưng chúng.
"Chủ công, đại quân của Khương Nhân đang đuổi theo quân ta." Diêm Nhu nói với Lô Duệ.
"Hôm qua Khương Nhân đã bị chúng ta đánh cho một trận đau điếng, mang bụng báo thù, hiện tại không nên giao chiến với bọn chúng, phải tránh mũi nhọn đã. Chờ bọn chúng đuổi theo hai ngày, sĩ khí suy sụp thì ta sẽ cùng bọn chúng tính sổ." Lô Duệ nói.
"Vậy chủ công, chúng ta theo sau sao?" Diêm Nhu hỏi.
"Cùng lên làm gì, đám thám tử của bọn chúng thực lực không hề yếu, quân ta không thể tùy tiện lộ diện." Lô Duệ nói.
"Vậy chúng ta cứ ở đây chờ đợi sao?" Diêm Nhu thật sự không biết Lô Duệ đang nghĩ gì.
"Ai nói là phải chờ đợi chứ, nếu vậy ta còn mang ngươi ra đây làm gì?" Lô Duệ gõ vào đầu Diêm Nhu một cái.
"Vậy chúng ta còn có thể làm gì nữa?" Diêm Nhu ôm đầu bị gõ, ấm ức nói.
"Ngươi ngốc à, Khương Nhân ta không đánh, chẳng phải còn một người khác để đánh sao?" Lô Duệ hận sắt không thành thép nói.
"Ai vậy?" Lúc này Diêm Nhu hoàn toàn mờ mịt.
"Hàn Toại chứ ai, chúng ta đánh nhau với Khương Nhân mãi, khó mà để hắn đứng ở bên kia bờ sông xem kịch vui như vậy được!" Lô Duệ lại gõ vào đầu Diêm Nhu một cái.
"Chính là, chủ công, ngươi cũng nói Hàn Toại đang ở bên kia bờ sông, chúng ta không có thuyền thì làm sao qua sông được? Chúng ta...." Diêm Nhu chợt bừng tỉnh.
"Vậy thì lấy nhiều da dê kết bè lại!"
"Vẫn chưa đến nỗi ngốc, da dê kết bè tuy không nhiều nhưng cũng đủ dùng đối với chúng ta." Lô Duệ thấy Diêm Nhu đã hiểu, nên thu tay về, không gõ vào đầu nữa.
"Hơn nữa, Hàn Toại tuyệt đối không thể ngờ rằng chúng ta còn dám qua sông đi đánh hắn. Ngươi nghĩ xem Hàn Toại sẽ có biểu tình gì khi nhìn thấy chúng ta ở bờ phía nam?"
"Chuyện này quá điên cuồng, không ai nghĩ rằng quân địch sau khi phá vòng vây không những không rút quân mà lại còn muốn phản công." Diêm Nhu ngây người trước ý nghĩ của Lô Duệ.
"Chính là phải đánh hắn một đòn bất ngờ, để tạo nền tảng tốt cho trận quyết chiến sau này." Lô Duệ trịnh trọng nói.
"Chẳng lẽ ngay từ đầu chủ công ngài đã có ý định như vậy?" Diêm Nhu hỏi một cách khẩn thiết.
"Binh gia, quỷ đạo vậy! Hôm nay ta sẽ cho Hàn Toại cẩn thận mà học một khóa." Lô Duệ nhìn về phía bờ nam Hoàng Hà mà nói.
Diêm Nhu đang ỉu xìu bỗng trở nên kích động, tướng quân nào mà chẳng muốn lập công kiến nghiệp chứ.
"Lấy da dê kết bè ra, đại quân qua sông." Lô Duệ hạ lệnh.
"Vâng!"
Một vạn kỵ binh phải mất hai tiếng đồng hồ mới vượt sông hết, không còn cách nào, bọn họ mới lần đầu sử dụng bè da dê, không quen thuộc cũng là chuyện bình thường.
Khi đến bờ nam Hoàng Hà, Lô Duệ ra lệnh cho quân lẩn tránh các bè da dê, đồng thời phái Diêm Nhu cho Tiếu Tham đi thăm dò tình hình.
Mãi cho đến khi mặt trời ngả bóng về tây, Diêm Nhu mới mang người trở về.
"Chủ công, đã dò hỏi rõ, 4 vạn quân của Hàn Toại đang đóng quân cách đây sáu mươi dặm. Hắn dường như đang chờ tin thắng trận của Khương Nhân nên chưa về Trường An. Hơn nữa, còn có một niềm vui ngoài ý muốn nữa."
"Niềm vui ngoài ý muốn gì vậy?" Lô Duệ hiếu kỳ hỏi.
"Là kho lương thảo của Khương Nhân, do Khương Nhân qua sông quá nhanh nên kho lương thảo chưa kịp đi theo. Nó cách đại doanh của Hàn Toại chừng không tới hai mươi dặm, bên trong toàn là dê bò, mà người canh giữ chỉ có 3000 quân." Diêm Nhu nói.
"Tốt, đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn, chỉ có ba ngàn quân canh giữ thì chúng ta cứ tiêu diệt hắn trước đi. Ra lệnh cho đại quân ăn cơm, đến đêm thì sẽ xông vào kho lương của Khương Nhân." Lô Duệ vui mừng nói.
"Vâng." Diêm Nhu lĩnh mệnh.
Vào canh ba, 1 vạn kỵ binh của Trấn Bắc Quân lặng lẽ tiến đến bên ngoài kho lương thảo của Khương Nhân.
"Chủ công, quân địch phòng thủ lỏng lẻo, ngoài lính gác thì đều đã chìm vào giấc ngủ. Ngay cả một đội tuần tra cũng không có, quả thực là trời giúp ta." Diêm Nhu đã nắm rõ tình hình doanh trại của địch.
"Bọn chúng cho rằng trong vòng trăm dặm không có quân địch, cho nên mới lơi lỏng như vậy, đã như thế thì ta sẽ vui vẻ nhận lấy. Truyền lệnh xuống, để Trương Phi dẫn quân ở phía sau, ngươi mang 1000 quân lặng lẽ lẻn vào trại địch, cố gắng không gây tiếng động." Lô Duệ ra lệnh.
"Vâng!" Diêm Nhu lĩnh mệnh, dẫn người đến bên ngoài kho lương của Khương Nhân.
"Bắn hạ bọn lính gác, chú ý đừng gây tiếng động." Các binh sĩ của Thám Báo Doanh gật đầu, ám tiễn là thứ mà bọn họ rất quen thuộc.
"Vèo, vèo." Hai tiếng động nhẹ vang lên, lính gác của Khương Nhân vừa kịp nghe tiếng đã gục xuống.
"Mau mở cửa trại." Một quân hầu của Thám Báo Doanh dẫn người nhanh chóng đến cổng trại, mở cửa từ bên trong.
"Chia làm vài đội, lặng lẽ vào các trướng địch, chém giết quân địch, cố gắng không gây ra tiếng động." Diêm Nhu ra lệnh cho các tướng lĩnh.
"Vâng!" Các tướng lĩnh ai nấy đều dẫn người của mình, lặng lẽ lẻn vào trong trướng, chờ quân sĩ ổn định vị trí. Tướng lĩnh dẫn đầu nhẹ giọng quát: "Giết!"
Mấy chục binh sĩ đồng loạt rút trường đao chém về phía đám quân Khương Nhân đang ngủ say, nhất thời máu me đầm đìa. Đám quân Khương Nhân còn chưa kịp kêu than một tiếng thì đã đầu một nơi thân một nẻo.
Việc tàn sát vẫn tiếp tục, sau khi giải quyết hết đám quân Khương Nhân trong trướng này, binh lính Trấn Bắc Quân máu me đầy mình lại lẻn sang trướng khác. Cảnh tượng tương tự lại diễn ra, sau ánh đao lạnh lẽo, lại thêm một doanh trại Khương Nhân sẽ không còn được thấy mặt trời vào ngày mai nữa.
Rất nhanh, phần lớn binh sĩ Khương Nhân đã bị giết gần hết ngay trong giấc ngủ, Diêm Nhu đích thân dẫn người tiến đến doanh trướng của chủ tướng Khương Nhân.
Tướng lĩnh canh giữ kho lương Khương Nhân tên Bagger, trong giấc ngủ chỉ cảm thấy hơi lạnh, do quá lạnh mà tỉnh lại. Hắn định gọi người mang thêm chăn lông đến, lại thấy bóng người lắc lư bên ngoài lều, hắn tưởng quân sĩ dưới quyền thừa dịp đêm hôm đi ăn trộm dê bò.
"Hỗn trướng, các ngươi muốn làm gì?" Bagger vừa lật màn che, đã va phải Diêm Nhu vừa định tiến vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận