Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 549: Hán Trung tranh đoạt chiến (9)

"Hừ, đám người Di kia chính là người Tần thời lưu lại, chúng ta gọi bọn họ là Tung Nhân. Trong đó lấy các họ La, Phác, Đốc, Ngạc, Độ, Chiều, Cung làm đầu... Bọn họ ở lâu trong núi sâu, trời sinh dũng mãnh, giỏi bắn nỏ, thiện đi săn. Vì dùng tấm gỗ làm khiên, xông pha chiến đấu nên bị chúng ta gọi là Bản Thuẫn Man." Dương Tùng giải thích cho hai người.
"Xem ra đám Bản Thuẫn Man này sẽ là một đội quân mạnh." Hạ Hầu Uyên nghe xong, trầm tư.
"Không sai, nếu Trương Lỗ lôi kéo một đội quân man tộc đến thì Hán Trung sẽ không có ngày yên tĩnh." Dương Tùng đáp lời.
"Đa tạ Dương đại nhân giải thích, ta đã chuẩn bị tiệc rượu, mong Dương đại nhân nể mặt dự tiệc sau." Dương Nghi cười nói.
"Đa tạ hai vị đại nhân, vậy ta về thu xếp trước một chút." Dương Tùng thấy hai người khách khí như vậy, cho rằng còn có thể kiếm thêm chút nữa nên vui vẻ ra mặt nói.
Chờ Dương Tùng rời đi, Hạ Hầu Uyên gật đầu với Dương Nghi. Dương Nghi hiểu ý, đưa mấy tên binh sĩ đến nhỏ giọng phân phó, binh sĩ nhận lệnh rời đi. Chốc lát sau liền truyền đến tin Dương Tùng bất ngờ rơi xuống nước chết đuối.
"Tướng quân, đã tự giải quyết." Dương Nghi báo cáo.
"Tiểu nhân vô sỉ, chết không đáng tiếc." Hạ Hầu Uyên lạnh lùng rên lên, sau đó tiếp tục: "Nhưng tin hắn báo cũng hữu dụng, vì Hán Trung ổn định, ta chuẩn bị truy kích Trương Lỗ."
"Tướng quân lại đi sao, nơi này có ta. Trương Lỗ chạy trốn còn mang theo gia quyến, chắc hẳn sẽ không nhanh được. Tướng quân chỉ cần mang theo 2000 kỵ binh nhẹ thì nhất định có thể mang đầu Trương Lỗ về." Dương Nghi cùng Hạ Hầu Uyên nghĩ giống nhau, đều cho rằng không thể để Trương Lỗ chạy đến Ba Tây Quận.
"Được, vậy chỗ này giao cho ngươi, ta đi chỉnh đốn binh mã truy kích Trương Lỗ." Việc này không nên chậm trễ, Hạ Hầu Uyên giao sự vụ trong thành cho Dương Nghi, còn mình mang theo 2000 kỵ binh nhẹ bắt đầu truy kích Trương Lỗ.
Ngay lúc Hạ Hầu Uyên dẫn quân ra khỏi thành không lâu, ngoài thành Nam Trịnh xuất hiện một đội quân phong trần mệt mỏi, chính là đại quân của Hoàng Trung đêm ngày chạy nhanh tới. Lúc thấy trên tường thành Nam Trịnh treo cờ hiệu của Tào quân, lập tức phái thám báo đi điều tra.
Khi thám báo về báo với Hoàng Trung, Nam Trịnh bị đánh chiếm vào đêm qua, Hoàng Trung tức giận tím mặt nói: "Trương Lỗ đúng là phế vật, dù hắn có ngu xuẩn đến đâu cũng biết Nam Trịnh không thể bỏ được chứ! Chỉ nửa ngày, còn thiếu nửa ngày nữa thôi!"
Pháp Chính bên cạnh cũng không biết nên an ủi viên lão tướng này ra sao, vì muốn nhanh chóng đến Nam Trịnh tiếp viện cho Trương Lỗ. Hai vạn quân dọc đường đi gần như không ngừng ngày đêm, ngay cả ăn cơm uống nước cũng ở trên đường hoàn thành.
Bọn họ vất vả một đường, khó khăn lắm mới chạy tới Nam Trịnh thì Trương Lỗ lại để mất thành, điều này khiến Hoàng Trung sao không giận cho được.
"Toàn quân chuẩn bị công thành!" Biết được Tào quân mới chiếm thành từ đêm qua, Hoàng Trung định thừa dịp Tào quân chân còn chưa vững mà công thành ngay.
"Tướng quân không thể! Quân ta đi xa đến, mệt mỏi rã rời, mười phần chiến lực tối đa chỉ phát huy được năm phần, không thể lúc này công thành! Ngài xem, Tào quân trên đầu tường phòng bị nghiêm ngặt, tùy tiện công kích chỉ làm hao binh tổn tướng thôi!" Pháp Chính ở bên khổ sở khuyên giải, hiện giờ tiên cơ đã mất, không thể lại hành động thiếu suy nghĩ.
"Tướng quân, vào hai canh giờ trước, Hạ Hầu Uyên đã dẫn một đội kỵ binh nhẹ ra khỏi thành đi về hướng nam." Thám tử lại báo tình hình mới nhất cho Hoàng Trung.
"Đi về hướng nam, không tốt rồi, Hạ Hầu Uyên hẳn là đi đuổi giết Trương Lỗ. Bệ hạ từng có ý chỉ phải đảm bảo tính mạng cho Trương Lỗ, tướng quân, chúng ta phải mau chóng đi tiếp viện." Pháp Chính vừa nghe Hạ Hầu Uyên lúc này lại đi về phía nam thì lập tức nghĩ đến hắn đi đuổi giết Trương Lỗ, sau đó lập tức nói với Hoàng Trung.
"Haizz, đại quân một đường tiến gấp, mệt mỏi rã rời, ta sẽ dẫn trước một đội kỵ binh đi cứu Trương Lỗ. Hiếu Trực, ngươi dẫn đại quân ở phía sau chậm rãi mà đi." Hoàng Trung nhìn đám binh sĩ mệt mỏi liền thở dài một tiếng, lên tiếng nói.
"Vâng, tướng quân." Pháp Chính lĩnh mệnh.
Sau đó Hoàng Trung dẫn theo một ngàn kỵ binh đuổi theo bước chân của Hạ Hầu Uyên về hướng nam. Pháp Chính cùng Ngụy Duyên dẫn đại quân ở phía sau, chậm rãi tiến lên.
"Quân sư, đội quân bên ngoài thành đã rút lui về phía nam." Thám báo Tào quân khai báo hướng đi của quân Minh, bẩm báo cho Dương Nghi ở trên đầu tường.
Khi quân Minh mới xuất hiện ở ngoài thành đã bị thám tử Tào quân phát hiện. Dương Nghi lập tức lệnh binh sĩ lên tường thành phòng thủ, hắn cũng không nghĩ rằng vừa chiếm được thành thì ngay lập tức đã lại để mất.
"Đi về hướng nam? Mau thông báo cho tướng quân Hạ Hầu, nói quân Minh đã đến, bảo hắn mau chóng về thành." Dương Nghi vừa nghe cũng lập tức đoán ra quân Minh phải đi cứu viện Trương Lỗ. Nhưng Hạ Hầu Uyên binh ít không thích hợp giao chiến nên gọi hắn mau chóng về thành.
Chớp mắt mấy tên lính Tào quân truyền lệnh đã vung roi thúc ngựa, từ trong thành lao ra, đi về phía nam.
Trong lúc bỏ chạy, Trương Lỗ đi trên con đường nhỏ quanh co, do có gia quyến đi theo nên tốc độ không thể nhanh được. Trên đường hắn vẫn thở dài, Diêm Phổ không ngừng an ủi hắn.
"Quân sư, thắng bại là chuyện thường của binh gia, không cần quá để trong lòng."
"Haizz, ta lo không phải điều này. Từ khi ta quy hàng Đại Minh, trước tiên mất Dương Bình Quan, sau đó lại để mất Nam Trịnh. Tuy ta không biết cụ thể kế hoạch của quân Minh là gì, nhưng hai nơi này mất đi chắc chắn sẽ làm xáo trộn chiến lược của quân Minh. Đến lúc đó nếu bệ hạ truy cứu thì ta sợ khó sống nổi!" Trương Lỗ không phải là không có đầu óc, ít nhất cũng biết vì mình mà chiến lược của quân Minh đã bị rối loạn.
"Quân sư, trận chiến này là do tiểu nhân Dương Tùng phản bội, chắc bệ hạ sẽ không quá trách móc đâu." Thánh tâm khó dò, Diêm Phổ hiện tại chỉ có thể an ủi Trương Lỗ.
Ngay lúc Diêm Phổ đang an ủi Trương Lỗ thì hậu quân truyền đến một hồi đại loạn.
"Có chuyện gì?" Trương Lỗ đứng dậy hỏi.
"Quân sư, quân Tào, quân Tào đuổi tới rồi!" Có binh sĩ nháo nhào chạy đến bên cạnh Trương Lỗ nói.
"A, trời muốn diệt ta rồi!" Trương Lỗ nhìn đám binh sĩ không có chút tinh thần chiến đấu nào, đang nhốn nháo cả lên trên con đường nhỏ, chỉ cảm thấy tuyệt vọng.
"Tào quân chinh chiến cả đêm, cũng đã mệt mỏi rồi. Lúc này có thể đuổi theo bất quá chỉ một, hai ngàn quân mã, chúng ta cũng có mấy ngàn người, đều là hai vai gánh một cái đầu, chẳng lẽ chúng ta lại kém bọn họ sao! Không muốn chết thì theo ta lên, giết một tên không lỗ, giết hai tên thì đủ vốn!" Thời khắc mấu chốt vẫn là xem đại thần của Minh, Tông Dự hét lớn một tiếng, rút kiếm xông lên trước, sau đó dẫn đầu xông về phía sau quân.
Mấy tên Thái Bình Vệ không chút do dự nào liền theo sát sau. Đám binh sĩ đang hoảng loạn bị khí thế của mấy người trấn nhiếp, vội vàng nhường đường để mấy người đi qua.
"Tông đại nhân nói rất đúng, đều là hai vai gánh một cái đầu, để cho Tào quân thấy, chúng ta đây là trai tráng Hán Trung! Là đàn ông thì đi theo ta!" Thấy một văn nhân như Tông Dự không sợ chết xông lên trước, thân là tướng quân Dương Nhâm chỉ thấy xấu hổ. Nhưng xấu hổ qua đi thì sự kiêu hãnh của tướng quân trong hắn lại bùng lên, lập tức giơ trường thương hét lớn.
Dương Nhâm theo sát bước chân của Tông Dự xông về phía sau quân, vệ binh của hắn cũng đi theo tướng quân. Một đám binh sĩ Hán Trung ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
"Mẹ, bọn người lớn có tiền từ bé còn không sợ chết, chúng ta là đám dân đen còn tiếc cái mạng này sao? Anh em, đi thôi, liều mạng với bọn hắn!" Rốt cuộc cũng có binh sĩ bị lòng dũng cảm kích thích, cầm lấy đao thương rồi quay đầu xông về phía sau. Thấy có người dẫn đầu thì ngày càng có nhiều binh sĩ bắt đầu quay đầu, chuẩn bị nghênh chiến với Tào quân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận