Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 203: Treo dê đánh trống

Chương 203: Treo dê đ·á·n·h t·r·ố·ng
Tại Trường An Thành, Khương Nhân được lệnh đến phủ Hàn Toại bẩm báo.
"Làm rất tốt! Tuy Đồng Quan chưa chiếm lại được thì có hơi đáng tiếc, nhưng việc cắt đứt đường lương của Lô Tử Quân, lần này ta xem ngươi làm thế nào bây giờ? Bảo Khâu Lâm cùng Khắc La hai vị đại vương, để lại một bộ phận quân giám sát Đồng Quan, số quân còn lại thì tiến thẳng về hướng tây, chúng ta sẽ ở ngay Trường An Thành này mà vây diệt Trấn Bắc Quân."
Hàn Toại nghe được tin tốt này, cả người phấn chấn hẳn lên, sau khi cho người đưa Khương Nhân về, Hàn Toại hạ lệnh đ·á·n·h t·r·ố·ng tập hợp các tướng.
Chẳng mấy chốc, các tướng Tây Lương đã có mặt trong phủ, Hàn Toại thông báo tin này cho mọi người.
"Quá tốt rồi. Cuối cùng cũng có cơ hội báo thù rửa hận." Mã Siêu phấn khích nói.
Hắn tung hoành Tây Lương, chưa từng gặp đối thủ, kết quả thời gian trước lại bị thảm bại, chỉ có thể cố thủ thành. Mấy ngày nay đã làm hắn phát điên lên rồi.
"Chủ công, việc hết lương thực không thể lừa gạt được, trước mắt nên đề phòng Trấn Bắc Quân chạy trốn." Thành Công Anh nói.
"Quân sư quá lo, hiện tại Trấn Bắc Quân đã bị quân ta vây khốn ở trong ải này. Trường An Thành có chúng ta, phía bắc là sông Hoàng Hà cuồn cuộn, phía nam là núi non trùng điệp, phía đông quân của Khương Nhân lại chặn đường lui của hắn, lần này Lô Tử Quân có mọc cánh cũng khó thoát. Trừ phi hắn bỏ lại đại quân, một mình trốn chạy trong núi mà thôi." Mã Đằng vuốt râu, đắc ý nói.
"Thọ Thành nói phải, Trấn Bắc Quân lừng danh t·h·i·ê·n hạ, nếu mà cuối cùng chỉ có chủ soái một mình chạy trốn, thì quân Tây Lương của chúng ta xem như vô đ·ị·c·h thiên hạ." Lúc này Hàn Toại cũng tràn đầy tự tin, cứ như đã thấy Trấn Bắc Quân thảm bại trước mắt.
"Chủ công, không thể sơ suất được. Trấn Bắc Quân vẫn còn mấy vạn đại quân, trong đó mãnh tướng nhiều như mây, mưu sĩ nhiều như mưa, rất có thể bọn họ sẽ dốc toàn lực. Trường An Thành thì tường cao hào sâu, lại thêm quân sĩ đông đảo, nếu ta là Trấn Bắc Quân nhất định sẽ chọn cách phá vòng vây. Nếu như quân ta kiêu ngạo lơ là thì sẽ để lộ sơ hở, đến lúc đó để cho địch quân chạy thoát thì e rằng sau này Quan Trung không có ngày yên ổn!" Thành Công Anh khuyên nhủ.
"Ừm, quân sư nói rất đúng, truyền lệnh giám sát chặt chẽ Trấn Bắc Quân dưới thành, hễ có động tĩnh gì thì mau báo lại!" Hàn Toại sau khi kích động qua đi, đã tỉnh táo hơn, hắn quá muốn thắng Lô Duệ một lần....
. . . .
"Đúng như dự đoán, bên ngoài doanh trại chắc chắn có thám tử của quân Tây Lương đang theo dõi chúng ta. Chỉ cần chúng ta lộ ra một chút dấu hiệu rút quân, thì Hàn Toại trong thành nhất định sẽ ra khỏi thành cắn xé quân ta. Nếu như sau lưng quân địch kéo tới thì chúng ta sẽ bị ép xuống Trường An Thành, cho dù có lương thảo dồi dào thì quân ta cũng khó thoát khỏi thất bại." Cổ Hủ nghiên cứu tình hình địch rất kỹ càng.
"Chúng ta ban ngày cứ tiếp tục giả vờ c·ô·ng thành, đến tối thì lặng lẽ thu dọn hành trang, lưu lại một bộ phận quân tiếp tục đánh lừa Hàn Toại, để có thêm thời gian cho chúng ta rút lui." Quách Gia nói.
"Được, cứ theo như Phụng Hiếu nói mà làm. Nhất định phải trước khi quân Khương Nhân đến, tìm được địa điểm rút lui thích hợp, một khi bị bao vây thì chúng ta khó thoát được." Lô Duệ đồng ý với ý kiến của hai vị quân sư.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba Trấn Bắc Quân vẫn tiếp tục phái quân trinh sát tấn công thành, khiến cho Hàn Toại cho rằng Lô Duệ còn chưa nhận được tin đường lương bị cắt đứt, trong lòng vẫn còn đang mừng thầm. Đến tối ngày thứ ba, sau khi Trấn Bắc Quân thu quân về doanh trại thì bắt đầu thu dọn hành trang chuẩn bị bí mật rút quân.
Ngày thứ tư, Trấn Bắc Quân tuy không ra quân công thành nhưng trong doanh vẫn liên tục vang tiếng trống, trông như là đang thao luyện quân sĩ.
Đến ngày thứ sáu, Hàn Toại thấy không ổn, Trấn Bắc Quân này tối nào cũng không nghỉ ngơi sao? Tối hôm qua đột nhiên vang một tràng trống lớn, hắn còn tưởng rằng Trấn Bắc Quân thừa dịp ban đêm muốn công thành, chờ cả đêm, một bóng người cũng không thấy, Hàn Toại ý thức được mình đã bị đùa bỡn.
"Chủ công, không ổn rồi, Trấn Bắc Quân đã hai ngày không lộ diện, liệu có phải bọn chúng đã rút quân rồi không?" Không chỉ Hàn Toại mà Thành Công Anh cũng cảm thấy không ổn.
"Không thể nào, trong doanh bọn chúng vẫn thỉnh thoảng vang lên tiếng trống, chắc là đang nghỉ ngơi thôi." Lúc này Hàn Toại có chút không chắc chắn.
"Văn Ước, mau phái người đến doanh trại Trấn Bắc Quân điều tra một phen, làm vậy thì thoả đáng hơn." Mã Đằng nói với Hàn Toại.
"Được, ta sẽ cho người đến gần kiểm tra ngay." Hàn Toại gọi mấy thám tử đến, bảo họ tiếp cận doanh trại Trấn Bắc Quân để điều tra ở mức độ lớn nhất có thể.
Sau hai canh giờ, thám tử vội vàng báo lại.
"Chủ công, Trấn Bắc Quân đã rút lui, hiện giờ ngoài thành là một doanh trại không."
"Cái gì!" Hàn Toại đứng bật dậy.
"Vậy tiếng trống vọng ra từ trại địch là sao? Là bọn chúng để lại tử sĩ chặn hậu sao? Mau nói rõ cho ta." Thành Công Anh gấp gáp hỏi.
"Thưa quân sư, thuộc hạ đến gần doanh trại rồi, phát hiện không có ai canh gác, lập tức mạo muội đi kiểm tra kỹ càng hơn. Bước vào trại địch mới biết, một người cũng không có, chỉ để lại vô số lều trại. Chính giữa nơi đóng quân, có một con dê bị trói, thỉnh thoảng lại đập vào mặt trống." Thám tử kể lại.
"Treo dê đ·á·n·h t·r·ố·ng, chúng ta bị đùa bỡn rồi!" Hàn Toại tức giận đạp đổ cả bàn.
"Chủ công, mau xuất binh truy kích, nếu không nhanh chóng bám theo sau Trấn Bắc Quân, e là sẽ xảy ra biến cố!" Thành Công Anh vội nói.
"Quân sư nói phải, Trấn Bắc Quân chắc chắn mới rút quân vào hôm kia, bọn chúng chạy không xa, mau truy kích thì còn kịp." Mã Đằng nói.
"Truyền lệnh cho đại quân tập hợp, truy kích địch quân." Hàn Toại biết rõ chuyện lớn, vội hạ lệnh.
Sau đó Hàn Toại để lại hai vạn quân thủ thành, những người còn lại đều xuất quân truy kích.
"Chủ công, phát hiện tung tích nơi dựng trại của địch nhân." Sau một ngày một đêm truy kích, thám tử đến báo cho Hàn Toại.
"Ừm, Thành Công Anh, ngươi dẫn người đi cùng ta xem xét tình hình, Thọ Thành ngươi thống soái bộ binh theo sát phía sau." Hàn Toại nói.
"Được, Lô Tử Quân gian xảo như cáo, Văn Ước ngươi phải cẩn thận hơn." Mã Đằng nói.
"Yên tâm đi, cho dù hắn xảo quyệt như cáo thì với tình cảnh tuyệt vọng này cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu chịu trói." Hàn Toại đã không thể chờ đợi thêm để nhìn Lô Duệ thất bại.
"Hu... ...." Hàn Toại dưới sự bảo vệ của Diêm Hành, dẫn mấy ngàn kỵ binh đến nơi Trấn Bắc Quân đã dựng trại bỏ lại.
"Xem xét xung quanh một chút." Hàn Toại hạ lệnh rồi quan sát bốn phía.
Thành Công Anh xuống ngựa, đi đến một căn bếp hoang, đưa tay khều đám tro bếp lên.
"Hả? Tro bếp ít vậy, xem ra ở đây nấu ăn không nhiều!" Thành Công Anh tiếp tục đến những quân bếp khác kiểm tra, quân bếp nào cũng như thế.
"Chủ công, bắt được mấy tên tàn quân của Trấn Bắc Quân." Thành Công Anh vừa trở lại chỗ Hàn Toại thì thấy Diêm Hành đang áp giải mấy tên tàn quân đến.
"Tướng quân tha m·ạ·n·g, tha m·ạ·n·g cho chúng ta, trước kia chúng ta cũng là người của quân Tây Lương." Mấy tên tàn quân quỳ xuống xin tha.
Hàn Toại liếc mắt ra hiệu cho Diêm Hành, Diêm Hành hiểu ý liền giữ lại một tên, mang những tên còn lại ra chỗ khác.
"Im miệng, ta hỏi ngươi phải trả lời, nếu trả lời tốt, ta sẽ không g·iết ngươi." Hàn Toại quát tên tàn quân đang khóc lóc.
"Dạ dạ, tiểu nhân biết gì cũng sẽ nói hết." Tên tàn quân vội gật đầu.
"Ta hỏi ngươi, trong quân của các ngươi có hết lương thực không?" Hàn Toại hỏi.
"Lương thực thì chưa hết, nhưng mà phần ăn ít đi rất nhiều. Trước kia mỗi bữa đều có thể ăn 3, 4 cái bánh bột, hiện giờ thì mỗi người chỉ có một cái, tiểu nhân đói không chịu được nên mới lén chạy ra ngoài." Tên tàn quân nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận