Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 362: Đạn Hãn Sơn chi chiến (5 )

"Công chúa, ngài trở về rồi sao? Sao chỉ có một mình ngài vậy, Tháp Côn đâu?" Bột Khứ Cân nhìn thấy Mộ Dung Phi Yến bình an trở về thì vui mừng khôn xiết. Sau khi Tấn Quân rút lui, Mộ Dung Phi Yến thuận lợi trở về vương đình. Vừa về tới nàng đã lập tức đi tìm Ma La Đa, vừa đúng lúc gặp Bột Khứ Cân.
"Ừ, ta về rồi. Chuyện khác bỏ qua đi, Ma La Đa đâu?" Mộ Dung Phi Yến không thấy bóng dáng Ma La Đa liền sốt ruột hỏi.
"Tướng quân bị thương, lúc này đang nghỉ ngơi." Bột Khứ Cân nặng nề nói.
"Thương nặng không?" Mộ Dung Phi Yến hỏi.
"Không tính quá nặng, nhưng mà cử động bị hạn chế." Bột Khứ Cân thành thật trả lời.
"Đưa ta đi gặp hắn."
"Vâng, công chúa." Mộ Dung Phi Yến đi theo Bột Khứ Cân đến phòng của Ma La Đa. Ma La Đa đang nằm trên giường vừa thấy Mộ Dung Phi Yến liền giật mình ngồi dậy.
"Công chúa!"
"Ngươi bị thương trên người, không cần phải động." Mộ Dung Phi Yến ngăn Ma La Đa lại.
"Ngài trở về là tốt rồi, ồ, Tháp Côn đâu? Sao hắn không ở bên cạnh ngài?" Ma La Đa thấy Mộ Dung Phi Yến thì vô cùng kích động, nhưng nhìn thấy chỉ có một mình nàng thì hơi nghi hoặc.
"Lần này ta ra ngoài có chút việc, gặp phải người Hán và bị bọn họ bắt giữ. Hôm nay ta dùng kế trốn thoát, chỉ là Tháp Côn..." Mộ Dung Phi Yến lắc đầu.
"Mấy người Hán đó có làm gì ngài không?" Nghe thấy Mộ Dung Phi Yến bị Hán quân bắt giữ, Ma La Đa vội vàng nhìn Mộ Dung Phi Yến từ trên xuống dưới.
"Ta không sao, lần này ta giả vờ nhận lời khuyên Đại Hãn thần phục người Hán làm lý do, lừa gạt Hán Vương cho ta trở về. Quân ta có thể giả vờ thần phục, sau đó làm một cuộc tập kích bất ngờ, chỉ cần bắt được Hán Vương, chúng ta có thể đánh lui bọn họ." Thì ra Mộ Dung Phi Yến giả ý thần phục, mục đích thực sự là bắt Lô Duệ.
"Chỉ là binh lực chúng ta không còn nhiều, mấy ngày nay các dũng sĩ thương vong rất lớn, chỉ còn không đến 5000 người. Người Hán thì liên tục tấn công năm sáu ngày, còn Kha Bỉ Năng thì chẳng thấy bóng dáng đâu." Ma La Đa mặt đầy phẫn hận.
"Đừng mong đợi Kha Bỉ Năng bọn họ, bọn hắn đều là một lũ chó sói đói thôi." Mộ Dung Phi Yến nghe đến cái tên Kha Bỉ Năng thì trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét.
"Không cần quá nhiều binh lực, chỉ cần thừa dịp hai bên gặp mặt thời điểm nổi lên tập kích bất ngờ, có 200 dũng sĩ là đủ."
"Vậy thì không có vấn đề, nhưng Hán Vương sẽ đích thân ra mặt sao?" Ma La Đa gật đầu, nghi hoặc nhìn Mộ Dung Phi Yến.
"Chỉ cần nghe nói Đại Hãn ra mặt, hắn nhất định sẽ đích thân trình diện." Mộ Dung Phi Yến mặt đầy tự tin nói.
"Chỉ là kế hoạch này có phải hơi mạo hiểm không, vậy sự an nguy của ngài phải làm sao đây?" Bột Khứ Cân nghe kế hoạch này thì trong lòng tràn đầy lo lắng.
"Tên Hán Vương kia rất là yếu đuối, ta thấy lúc đó hắn còn bị côn trùng cắn bị thương, thật là vô dụng." Mộ Dung Phi Yến nghĩ đến lúc đầu nhìn thấy Lô Duệ, dáng vẻ ốm yếu bệnh tật của hắn, liền tỏ vẻ không đáng sợ.
"Vậy được, ta sẽ chọn 300 dũng sĩ, cùng Đại Hãn đi gặp Hán Vương." Ma La Đa giãy dụa muốn đứng dậy, chuẩn bị đi chọn binh sĩ.
"Ngươi nghỉ ngơi đi, chuyện này giao cho Bột Khứ Cân là được." Mộ Dung Phi Yến nhanh chóng đè Ma La Đa lại, chuẩn bị giao chuyện chọn binh sĩ cho Bột Khứ Cân.
"Bột Khứ Cân, nhất định phải chọn tinh nhuệ trong đám tinh nhuệ, nếu như Đại Hãn có sơ suất gì, ngươi cũng đừng quay về gặp ta nữa." Bị Mộ Dung Phi Yến đè xuống, Ma La Đa đành phải quay sang Bột Khứ Cân dặn dò.
"Yên tâm đi, cứ quấn ở trên người ta." Bột Khứ Cân liền đi chọn binh sĩ.
Mà Mộ Dung Phi Yến rời khỏi phòng của Ma La Đa thì một mình đi đến lều trại của Đại Hãn. Chỉ thấy sau khi nàng đi vào thì trong lều vang lên tiếng sột soạt của việc thay y phục.
Đêm đó, các binh sĩ Tiên Ti trải qua một ngày chiến đấu, đang tựa vào thành cung ngủ gà ngủ gật. Mấy ngày chinh chiến liên tục khiến bọn họ vô cùng mệt mỏi, việc Mộ Dung Phi Yến trở về cũng khiến cho họ buông lỏng cảnh giác phần nào.
Lúc này vô số bóng đen nhờ màn đêm che phủ mà thuận lợi đến chân tường. Nhìn ánh lửa lúc sáng lúc tối ở trên đỉnh đầu, nghe thấy sự yên tĩnh của thành cung. Mấy bóng đen gật đầu với nhau, gỡ móc câu từ bên hông xuống.
"Đi." Theo mấy tiếng vang nhẹ, mấy chiếc móc câu móc lên thành cung, tiếng động nhỏ đến nỗi không thể làm cho binh sĩ đang canh gác tỉnh giấc.
Nhìn móc câu bám vào thành tường, kiên nhẫn chờ một lát sau, mấy bóng đen lặng lẽ leo lên thành cung. Nhờ ánh lửa, bọn họ phát hiện các binh sĩ Tiên Ti đang lim dim tựa vào tường.
Hai bóng đen từ miệng ngậm dao găm xuống, lặng lẽ tiến đến chỗ các binh sĩ Tiên Ti. Một tay bịt miệng, một tay cắt cổ, động tác cực kỳ thuần thục. Binh sĩ Tiên Ti cứ thế bị đưa đi gặp Trường Sinh Thiên trong mộng.
"Đại nhân, toàn bộ quân địch ở khu vực tường thành này đều đã bị giải quyết." Mấy bóng đen bắt đầu tập hợp.
"Tống lão tam, mấy người các ngươi thả dây thừng xuống, tiếp ứng đại quân leo lên thành. Lão Trịnh, ngươi dẫn vài người theo ta xuống xem có cơ hội nào mở được cửa cung không." Thái Bình Vệ chấp sự Ngô Tranh hạ lệnh với mọi người.
"Vâng, đại nhân." Mọi người tản ra, bắt đầu thi hành nhiệm vụ.
Tống lão tam dẫn theo mấy người nhẹ nhàng thả dây thừng xuống, các sĩ tốt ở dưới chân tường nhận được dây thừng liền ngậm dao găm bắt đầu gắng sức leo lên.
Ngô Tranh dẫn mấy người lặng lẽ mò xuống thành, còn cửa thành thì đèn đuốc sáng trưng, phòng thủ nghiêm ngặt.
"Đại nhân, địch quân đề phòng nghiêm ngặt, chỉ với mấy người chúng ta thì khó mà hạ thủ." Lão Trịnh nhìn thấy địch quân canh gác ở cửa thành có ít nhất trăm người, tiến sát vào tai Ngô Tranh nói.
"Ừm, đúng là không dễ xử lý. Như này đi, ngươi thông báo cho Tống lão tam, lát nữa chờ người của chúng ta lên đông một chút rồi thì bảo họ thu hút sự chú ý của địch quân, mấy người chúng ta sẽ nhân cơ hội đó mà đi mở cửa thành, đón đại quân vào thành." Ngô Tranh cau mày nhìn các binh sĩ liên tục tuần tra gần cửa thành, rồi nói với Lão Trịnh.
"Vâng." Lão Trịnh nhận lệnh, lặng lẽ ẩn thân vào trong bóng tối.
Trên thành, đã có gần trăm sĩ tốt leo lên được, bọn họ đang xắn tay áo lên chờ mệnh lệnh.
"Ai vậy?" Hoàng Tự nghe thấy động tĩnh liền rút chiến đao ra, cẩn thận nhìn chằm chằm về phía nào đó.
"Tiểu Hoàng tướng quân, cửa thành canh phòng nghiêm ngặt, không dễ xuống tay. Ngô đại nhân bảo ta đến thông báo với các ngươi là vào lúc một đội tuần tra của địch quân sắp đến thì sẽ xuống thành nhử địch, Ngô đại nhân cùng những người khác sẽ nhân cơ hội mở cửa thành, thả đại quân vào thành." Lão Trịnh đem lời Ngô Tranh dặn truyền lại cho Hoàng Tự.
"Ta biết rồi." Hoàng Tự gật đầu với Lão Trịnh, tỏ ý đã hiểu, Lão Trịnh sau đó lại trở về khu vực cửa thành.
Nhìn phía sau đã có hơn trăm sĩ tốt, Hoàng Tự không chờ đợi thêm nữa, ngay lập tức dẫn theo người vội vã xuống thành, tấn công về phía cửa thành.
"Là ai? Địch tập kích!" Tiếng bước chân ầm ĩ làm kinh động các thủ quân Tiên Ti ở cửa thành. Thấy gần trăm quân Hán bất ngờ xuất hiện ở trong thành, tướng Tiên Ti vội dẫn người tới vây giết.
"Mau rút lui!" Hoàng Tự vừa chém một đao về phía địch nhân liền lập tức ra lệnh rút lui. Tướng Tiên Ti nào có chịu thả cho bọn hắn chạy thoát, để lại mười mấy người canh gác thành, tự mình dẫn theo quân truy sát tới cùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận