Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 95: Giải quyết tận gốc

Chương 95: Giải quyết tận gốc
"Có thể hay không giải thích chi tiết một chút?" Lô Duệ đoán được Lão Giáp Ngư phải dùng mưu kế, ngay sau đó hỏi.
"Trong bộ tộc chúng ta trừ Đan Vu ra, có năm vị trưởng lão, mỗi người bọn họ nắm giữ hơn một nửa binh mã của bộ tộc. Phụ vương ta còn sống, phàm là có việc lớn đều phải hỏi ý kiến của mấy người họ. Nếu bọn họ cố ý làm loạn, cho dù là Đan Vu, cũng phải đau đầu." Vu Phu La đem cơ cấu quản lý của Hung Nô từ từ nói cho Lô Duệ nghe.
"Thì ra tầng lớp lãnh đạo của các ngươi cũng đen tối như vậy a!" Nghe Vu Phu La nói xong, Lô Duệ không nhịn được nói ra.
"Ai nói không phải chứ? Trong ngũ đại trưởng lão có hai người là người mà phụ thân ta tin tưởng, nhưng mà khi Tu Bặc Cốt Đô phản loạn lần đầu tiên, Côn Bố đã dùng kế vây khốn mấy người. Đến khi bọn họ kịp phản ứng thì phụ vương ta đã bị hãm hại, mà ta cũng bị Tu Bặc Cốt Đô truy sát, nếu như ban đầu họ có ở đây thì âm mưu của Tu Bặc Cốt Đô cùng Côn Bố tuyệt đối không thể thành." Vu Phu La cũng cảm thấy mình xui xẻo, ban đầu nếu không chạy loạn, ở lại bên cạnh phụ vương, cũng sẽ không phát sinh nhiều chuyện như vậy.
"Chủ công, kế trước mắt chỉ có phái người hộ tống Vu Phu La đại vương trở về bộ lạc. Sau đó phái ra một đội tinh nhuệ, bắt giặc phải bắt vua trước, chém giết Côn Bố và những kẻ phản đối đại vương. Chỉ có hành động theo kế hoạch này, mới có thể cắt đứt viện binh của Tu Bặc Cốt Đô." Cổ Hủ suy nghĩ một chút rồi nói ra kế hoạch.
"Giải quyết tận gốc! Kế hay." Lô Duệ cũng mắt sáng lên, như vậy chẳng những dùng ít binh lực, mà còn có thể tránh cho dân chúng khỏi tai ương chiến hỏa.
"Chỉ là người thực hiện kế hoạch này có thể sẽ gặp nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ vạn kiếp bất phục." Cổ Hủ dừng một chút rồi nói tiếp.
"Chủ công, để ta đi."
"Ta đi."
"Đừng tranh với ta." Cổ Hủ vừa dứt lời, các tướng dưới trướng liền bắt đầu xung phong nhận việc.
"Chư vị đều là những người vì dân mà chiến đấu, dũng cảm kiêu hùng. Thấy các ngươi hăng hái như vậy, ta rất an ủi, là chủ công thì ta cũng không thể thua kém người khác a! Ta sẽ tự mình hộ tống Vu Phu La đại vương trở về." Lô Duệ cũng bị mọi người khơi dậy lòng nhiệt huyết, mở miệng nói.
"Chủ công, không thể!" Cổ Hủ kinh hãi, chính mình đưa ra kế hoạch này không phải là để ngài tự mình mạo hiểm.
"Chủ công không thể." Các tướng cũng bắt đầu khuyên ngăn.
"Ý ta đã quyết, không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Hơn nữa gặp thời quyết định, không có ai thích hợp hơn ta." Lô Duệ đã quyết ý.
"Lão Điển, ngươi có dám cùng ta xông vào sào huyệt của địch không?"
"Chủ công ở đâu, mạt tướng ở đó, mạt tướng thề sống chết bảo vệ chủ công!" Điển Vi cười ngây ngô.
"Chủ công, ta cũng muốn đi." Các tướng lại bắt đầu nài nỉ Lô Duệ mang theo mình.
"Hoàng Trung, Triệu Vân, Diêm Nhu, Trương Liêu theo ta xuất hành, những người còn lại ở lại bảo vệ thành trì, cũng theo dõi chặt chẽ động tĩnh của Tu Bặc Cốt Đô bên ngoài thành." Lô Duệ điểm vài người, những người này đều là người mà Lô Duệ đã suy nghĩ cẩn thận rồi quyết định. Hoàng Trung đao pháp thành thạo, kinh nghiệm phong phú, hơn nữa tài bắn cung của ông ấy là số một trong quân. Lúc cần thiết có thể làm tay bắn tỉa, dùng tài bắn cung từ xa để giết địch. Triệu Vân thương pháp như thần, hơn nữa ông ấy còn là chủ tướng kỵ binh. Đặc tính của ông ấy chính là càng nhiều người thì càng phát huy được thực lực siêu cường. Vạn nhất bị địch bao vây, thì mang quân tả xung hữu đột cũng không phải không thể. Diêm Nhu cưỡi ngựa giỏi, giỏi điều tra truy tung, ẩn nấp. Có người thám báo đầu lĩnh này ở đây, có gì biến động mình có thể lập tức lập kế hoạch phù hợp. Trương Liêu đầu óc bình tĩnh, ở biên quan lâu năm. Trong số các tướng chỉ có ông là quen thuộc địa hình nơi này, nếu kế hoạch thất bại, mình và mọi người cũng có thể rút lui an toàn.
"Văn Hòa, khi ta không có ở đây mọi chuyện đều nhờ vào ngươi. Ta giao bội kiếm này cho ngươi, bất cứ ai thấy kiếm cũng như thấy ta." Lô Duệ giao trọng trách lưu thủ cho Cổ Hủ, cũng lưu lại Trương Phi, Trương Hợp để phụ tá hắn.
"Vâng, chủ công!" Cổ Hủ nhận lấy bội kiếm của Lô Duệ.
Thấy Lô Duệ cùng mọi người khí thế hào hùng, coi cái chết như không, Vu Phu La cũng được khích lệ.
"Lô đại nhân, lần này chúng ta liều một phen. Nếu như thắng, ta làm Đan Vu, nhất định sẽ cùng Đại Hán mãi hòa hiếu. Nếu thua...."
"Chúng ta sẽ không thua!" Lô Duệ cắt ngang lời của Vu Phu La, hắn tin chắc đoàn người của mình tuyệt đối sẽ không thất bại.
"Đúng, tuyệt đối sẽ không thua." Vu Phu La cũng gật đầu.
....
Sóc Phương Quận, vốn là lãnh thổ của Đại Hán, sau khi Nam Hung Nô quy thuận Đại Hán, Đại Hán đã giao khu Hà Sáo thuộc Sóc Phương Quận cho Hung Nô sinh sống.
Nơi này nước cỏ tươi tốt, là nơi chăn thả tự nhiên. Sau khi Nam Hung Nô định cư lại, trải qua hơn 10 năm hồi phục sức lực, đã nhanh chóng khôi phục thực lực. Sau đó nhờ Đại Hán giúp đỡ, liên tục đánh bại mấy lần quân Tiên Ti xâm phạm, hoàn toàn đứng vững chân trên thảo nguyên.
"Thật là phong cảnh tú lệ, khác hẳn với cảnh sắc của Trung Nguyên a!" Trên thảo nguyên có một đội 100 người đang tiến về phía trước, Lô Duệ nhìn thấy thảo nguyên xanh ngát liền cảm khái.
"Lô đại nhân, nơi này tuy cỏ nước tốt, thích hợp để ở, nhưng mà rất nhiều người Hung Nô vẫn hướng đến khu vực phồn hoa của Trung Nguyên, theo họ nơi đó thành trì cao lớn, rất an toàn. Hơn nữa nơi đó có vô số của cải, so ra thì thảo nguyên này có là gì." Vu Phu La trước đây cũng cho rằng "ổ chó" nhà mình tốt hơn "ổ vàng ổ bạc", nhưng sau khi đi Lạc Dương một chuyến. Chứng kiến nhiều mặt xã hội, hắn cảm thấy chỗ mình ở so với người Hán thật là một cái "ổ chó", mà lại còn là loại kém nhất.
"Đừng có mà không biết đủ, các ngươi chỉ biết chăn thả mà không biết trồng trọt, để các ngươi đến đó chắc chết đói nhiều hơn." Lô Duệ lắc đầu nói.
"Vậy cũng đúng, muốn thích ứng với môi trường Trung Nguyên, trong thời gian ngắn có thể sẽ không làm được. Mà nói, Lô đại nhân, chúng ta chỉ có chút người như vậy trở về, có phải là quá bất cẩn hay không?" Vu Phu La vốn nghĩ là sẽ mang đại quân về bộ lạc, không ngờ cộng thêm mình mới có chừng một trăm người.
"Chúng ta đến giúp các ngươi đoạt quyền, số lượng người quá nhiều ngược lại sẽ hỏng việc. Với lại hơn trăm dũng sĩ của ta đều là tinh nhuệ trong số tinh nhuệ, đủ dùng." Lô Duệ tự tin nói.
"Thôi được rồi, đi thêm chừng nửa ngày nữa là đến bộ lạc, chúng ta tăng tốc lên, tranh thủ buổi tối ở trong bộ lạc." Vu Phu La thấy vậy cũng không nói gì nữa.
....
Vương trướng của Hung Nô, tân nhiệm Đan Vu Tu Bặc Cốt Đô không có ở đây, lúc này trong trướng chỉ có mấy vị lão già đang tranh cãi không dứt.
"Tại sao phải tăng binh? Ta phản đối, Đan Vu đã mang 5 vạn dũng sĩ đi rồi, chẳng lẽ hắn muốn mang tất cả người cường tráng đi mới được sao? Vạn nhất lúc này Tiên Ti xâm phạm, chúng ta lấy gì mà ngăn cản?" Một trong năm vị trưởng lão của Hung Nô, Mộc Tác Đạt, lên tiếng phản đối tăng binh.
"Mộc Tác Đạt, ngươi muốn làm gì? Đan Vu đánh trận không thuận, tăng thêm chút quân thì sao? Chẳng lẽ chúng ta muốn thả cho tên phản đồ Vu Phu La nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao? Hay là nói, ngươi đang cấu kết với hắn làm điều mờ ám sau lưng người khác!" Nhạc phụ của Tu Bặc Cốt Đô, đồng thời là một trong năm vị trưởng lão của Hung Nô, Côn Bố nói.
"Ngươi nói bậy! Ta có thể cùng Vu Phu La làm chuyện mờ ám gì chứ. Vả lại dù sao hắn cũng là con trai của Khương Cừ, đều là con cháu của Đại Hung Nô, sao nhất định phải đuổi tận giết tuyệt?" Mộc Tác Đạt mỉa mai đáp trả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận