Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 636: Công phá Thọ Xuân

Chương 636: Công phá Thọ Xuân
Hai lần giao lương thực thuận lợi này khiến Toàn Nhu buông lỏng cảnh giác. Thấy đoàn thuyền lớn vận lương bị tập kích, hắn vô thức cho rằng Minh Quân điều tra được đây là đoàn thuyền vận lương nên phái quân đến chặn đánh... Còn đoàn thuyền lớn làm tiếp ứng, cho nên lần này Toàn Nhu không phái quân mai phục ở thủy môn, mà dẫn quân lên đầu thành.
Khi quân Hoài Nam ở cửa sông vẫn chuẩn bị chuyển lương thực, lại phát hiện lần này trên thuyền không phải lương thảo mà là địch quân.
"Từ Châu đô đốc Trương Liêu ở đây, giết cho ta!"
Thành công đánh lừa ở cửa sông, Trương Liêu nhảy ra khỏi khoang thuyền, một đao chém chết hai tên binh sĩ.
"Giết a!"
Mười mấy chiếc thuyền con khác chui ra hơn trăm quân sĩ tinh nhuệ Minh Thủy, bọn họ vung đao thương, chém giết quân Hoài Nam gần cửa sông.
"Bịch!"
Sau khi đánh tan địch quân, Trương Liêu đích thân vung đao chém đứt xích sắt của thủy môn. Xích sắt đứt lìa, cửa thủy môn mở rộng. Chiến thuyền Minh Quân trên sông thấy thủy môn hạ xuống liền bắt đầu tăng tốc tiến vào.
Toàn Nhu kịp phản ứng vội vàng dẫn người xuống thành, nhưng lại bị Trương Liêu chặn lại.
"Nhạn Môn Trương Văn Viễn ở đây, các ngươi còn không mau lui!"
Trương Liêu cầm đao quát lớn, rốt cuộc dọa cho quân sĩ Hoài Nam dừng bước.
Tên người bóng cây, lần trước Trương Liêu đại phá Tôn Quyền, đánh tan 10 vạn quân địch, uy trấn Hoài Nam. Toàn quân Hoài Nam đều có bóng ma tâm lý với Trương Liêu, lần này thấy Trương Liêu lại dùng kế công phá Thọ Xuân, sĩ khí đã xuống đến đáy vực.
"Không được sợ, Minh Quân chỉ có ít người như vậy, giết Trương Liêu là có thể dương danh lập vạn, lên cho ta!"
Thấy quân sĩ Hoài Nam chần chừ không tiến, Toàn Nhu giận dữ quát mắng. Nhưng thấy quát mắng không hiệu quả, Toàn Nhu lại dùng chiêu dụ dỗ.
Nghe thấy hai chữ "dương danh", một vài tướng lãnh động lòng, ánh mắt dần trở nên kiên quyết, chuẩn bị xông lên giao chiến.
Thấy quân Hoài Nam có dấu hiệu rục rịch, mà thuyền của phe mình vẫn cần thêm thời gian mới vào được, Trương Liêu không do dự nữa, tiến lên vung đao chém giết. Hành động của Trương Liêu khiến quân Hoài Nam giật mình, không ít tướng sĩ đứng hàng đầu bị chém chết.
"Không sợ chết cứ lên, nhìn lão tử chém chết đám phế vật các ngươi!"
Trương Liêu mặt dính đầy máu tươi, cầm đao chỉ vào đám người khinh miệt nói.
Thấy Trương Liêu dũng mãnh như vậy, chút sĩ khí vừa mới được Toàn Nhu kích thích đã tụt xuống mức thấp nhất. Trong lúc này, chiến thuyền Minh Quân đã tiến vào thủy môn, rất nhiều binh sĩ từ trên thuyền đổ bộ vào thành.
"Thiên binh đã đến, còn không mau mau đầu hàng!"
Thấy đại quân đã tới, sức mạnh của Trương Liêu càng tăng lên, bất ngờ tiến lên một bước hét lớn.
"Ta đầu hàng!"
"Ta cũng đầu hàng!"
Bị Trương Liêu hét lớn một tiếng như vậy, không ít lính nhát gan liền sợ hãi bỏ vũ khí đầu hàng.
"Phế phẩm, đúng là phế phẩm!"
Thấy Trương Liêu một người uy thế như vậy, rốt cuộc khiến quân Hoài Nam sợ hãi đầu hàng, Toàn Nhu vô cùng bất lực. Nhưng sĩ khí của quân đã tan, Toàn Nhu chỉ có thể dựa vào chính mình.
"Trương Liêu, xem đao!"
Toàn Nhu thân là đại tướng, đương nhiên sẽ không tùy tiện đầu hàng, hắn giơ đại đao chém thẳng vào đầu Trương Liêu.
"Đã sớm muốn giải quyết ngươi rồi."
Trương Liêu thấy Toàn Nhu xông tới, liền nâng đao nghênh chiến, bắt sống viên tướng địch này thì Thọ Xuân đã nắm trong tay một nửa.
"Đinh đinh đang đang."
Hai người song đao va chạm, tiếng kim loại va vào nhau không dứt. Đáng tiếc Toàn Nhu không phải đối thủ của Trương Liêu, lại thêm đám quân sĩ Hoài Nam vô dụng kia.
Sau bảy tám hiệp giao chiến, Trương Liêu một đao đánh bay Toàn Nhu.
"Người đâu, trói hắn lại."
Mấy binh sĩ Minh Quân như sói đói xông tới, trói tay Toàn Nhu đang bị thương lại.
"Tướng địch đã bị Trương Liêu ta bắt, các ngươi không đầu hàng còn đợi đến bao giờ?"
Đánh gục được người cầm đầu, quân Hoài Nam còn lại đã mất hết dũng khí. Bị Trương Liêu quát một tiếng, toàn bộ quân sĩ đều vứt binh khí, quỳ xuống đất đầu hàng.
"Haizz! Không chiến mà đã thua rồi!"
Thấy quân sĩ Hoài Nam đông gấp đôi Minh Quân mà lại bị Trương Liêu dọa cho đầu hàng, Toàn Nhu ngửa mặt lên trời thở dài, hắn đã cố hết sức rồi.
"Mở cửa thành ra, tiến công vào thành!"
Trương Liêu không quan tâm đến tên tướng Ngô này, vung liêm câu đao, vô số binh sĩ Minh Quân tràn vào thành.
Lúc này Cổ Hoa vẫn còn trong phủ, đắc ý chờ lương thảo mới đến. Hắn còn đang nghĩ đến việc dạo này chán ăn bánh hồ, chờ lương thực mới chuyển tới sẽ đổi bữa.
"Bẩm, bẩm báo, quân không hay rồi."
Ngay khi Cổ Hoa đang mộng tưởng thì một tên binh sĩ nhào vào phủ.
"Làm loạn cái gì, đứng ngay ngắn nói cho ta!"
Thấy tên binh sĩ hoảng loạn như vậy, Cổ Hoa tiến lên túm vạt áo của binh sĩ, bắt hắn nói cho đàng hoàng.
"Tướng quân, Minh Quân vào thành rồi."
Binh sĩ thở dốc mấy cái, báo tin cho Cổ Hoa.
"Ngươi nói cái gì!"
Cổ Hoa trợn mắt thật lớn, sao lại là Minh Quân?
"Thật, Minh Quân vào thành, tất cả tướng quân không rõ tung tích."
Binh sĩ mặt mày ủ rũ nói.
"Lấy binh khí của ta tới, tập hợp binh mã ra đánh đuổi quân địch."
Cổ Hoa biết rõ Thọ Xuân rất quan trọng, vội sai người tập hợp quân mã, bản thân thì đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi.
"Đúng rồi, Minh Quân do ai chỉ huy?"
"Là Trương Liêu, hắn đánh lừa ở cửa sông nên quân ta mới bị đánh úp bất ngờ."
Binh sĩ vội vàng đáp.
"Trương Liêu!"
Nghe được cái tên này, tim Cổ Hoa giật thót một cái, bước chân vội vã ban đầu cũng chậm lại.
Hắn đã từng trải qua trận chiến Từ Châu lần trước, hành động đại phá 10 vạn quân địch của Trương Liêu chỉ với 800 quân vẫn còn ở trước mắt. Khi đó hắn phụ trách ngăn cản, kết quả vừa lên đã bị chém cho thất bại bỏ chạy.
Sau lại nghe nói không chỉ mình hắn, Trương Liêu hầu như đã giao chiến với tất cả các tướng lĩnh hôm đó và toàn thân trở ra. Từ đó về sau, các tướng lĩnh quân Hoài Nam nghe được cái tên này trong lòng cũng sinh ra sợ hãi.
"Không đi nghênh địch, tướng địch rất hung hãn, nhanh đi tập hợp binh mã, theo ta phá vòng vây, đi tìm đô đốc hội họp."
Cổ Hoa nhanh chóng suy tính tình hình trong đầu, lập tức quyết định không nghênh địch mà thay vào đó là rút lui.
"Vâng, tướng quân."
Binh sĩ báo tin cũng là người Hoài Nam, nghe thấy mệnh lệnh rút lui liền lập tức ra phủ truyền mệnh.
Chính là cuối cùng Cổ Hoa vẫn không trốn thoát, khi hắn mang theo mấy chục thân vệ hướng về doanh trại thì vừa đi qua một con phố, liền gặp Trương Liêu. Thấy tướng địch xuất hiện, Trương Liêu không nói hai lời xông đến đánh úp.
Thấy Trương Liêu hung mãnh xông về phía mình, ký ức cũ ùa về trong lòng. Cổ Hoa sợ hãi chuẩn bị đầu hàng, không ngờ còn chưa kịp mở miệng đã bị Trương Liêu một đao đánh bay.
Hắn không may mắn như Toàn Nhu, vừa hay bị Trương Liêu chém trúng chỗ hiểm, máu chảy không ngừng.
"Vì, vì sao, ta, ta định đầu hàng mà!"
Trong lúc hấp hối Cổ Hoa không hiểu hỏi Trương Liêu.
"Xin lỗi, vừa nãy giết thuận tay quá, nhất thời không khống chế được, không có cố ý."
Nghe Cổ Hoa nói vậy, Trương Liêu cũng có chút ngượng ngùng, ai bảo ngươi động tác chậm chạp, bị chém cũng đừng trách ai.
"Ta, ta hối, hối hận a!"
Nghe Trương Liêu giải thích, trong lòng Cổ Hoa càng khó chịu, sau đó mang theo sự không cam lòng mà chết.
Thấy Cổ Hoa chết không nhắm mắt, Trương Liêu tốt bụng tiến lên vuốt mắt cho hắn, còn nói: "Nếu ngươi mà bảo sớm một tiếng thì ta đã thu tay lại rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận