Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 128: Kỵ binh ra tay

"Mở trận!" Cao Thuận mệnh lệnh cất lời, thả quân Tôn Kiên ra. Trình Phổ cùng Tổ Mậu suýt tuyệt vọng, nhìn thấy xuất hiện lỗ hổng, vội vàng đột phá vòng vây. Nhớ lại phía sau, khi vào trận có 2000 binh sĩ, hiện tại đi theo bên cạnh không quá trăm người. "Hợp trận, lui về phía sau 100 bước, xây dựng lại đội hình." Cao Thuận ra lệnh. "Đức Mưu, Đại Vinh, các ngươi không sao chứ?" Tôn Kiên thấy ái tướng phá vòng vây đi ra, nhanh chóng tiến đến. "Chủ công, chúng ta vô năng!" Trình Phổ cùng Tổ Mậu liền muốn chịu tội. "Sống sót là tốt rồi, sống sót là tốt rồi." Tôn Kiên cũng không hề trách tội hai người. "Tôn tướng quân, quân địch lại lùi về sau, chúng ta tiếp tục truy kích đi!" Lưu Bị thấy Hãm Trận Doanh lui về phía sau, cảm thấy có thể thừa cơ, lập tức gọi Tôn Kiên. "Giết Lão tử nhiều người như vậy còn muốn chạy? Lưu tướng quân, chúng ta cùng nhau đuổi." Tôn Kiên nổi nóng, quyết định đuổi theo báo thù. Hãm Trận Doanh lùi về sau xây dựng lại đội hình xong, giống như một tảng đá ngầm, đứng giữa biển người của quân Quan Đông. Mặc cho gió thổi mưa rơi, thản nhiên bất động. "Hãm Trận Doanh không hổ là thiên hạ cường binh, bọn họ đánh không tồi, tiếp theo đến lượt chúng ta." Phiền Trù đem biểu hiện của Hãm Trận Doanh thu vào mắt, gật đầu liên tục. Thấy quân Quan Đông trải qua sự ngăn cản tầng tầng của cấm quân và Hãm Trận Doanh, nhuệ khí đã mất, tổng thể hiện ra mệt mỏi. Phiền Trù biết rõ thời cơ mình xuất kích đã đến. "Mệnh lệnh, Vương Phương, Lý Mông bắt đầu tiến công!" Tây Lương quân tiền quân 1 vạn người toàn bộ xông lên, quân Quan Đông bắt đầu chống đỡ không nổi, liên tiếp lùi về sau. Dù có Quan Vũ bậc này mãnh tướng trấn giữ, cũng không làm nên chuyện gì. "Trận thứ hai, tiến công!" Trên đài cao Tào Tháo thấy tiền quân thất bại, nhanh chóng phái ra viện quân. Sách lược của Tào Tháo không có vấn đề, nhưng hắn coi thường một điều, chính là tố chất chỉnh thể của quân Quan Đông. Binh sĩ của hắn tinh nhuệ, không có nghĩa là binh sĩ của các chư hầu còn lại đều tinh nhuệ như vậy. Viện quân này không phái thì còn tốt, vừa phái ra liền xảy ra chuyện. Hiện tại đang giao chiến, Bát lộ chư hầu, ngoại trừ binh sĩ của Tôn Kiên và Lưu Bị còn có thể chiến đấu. Còn lại binh sĩ của các chư hầu tốt xấu lẫn lộn, chiến lực thấp kém, căn bản không cản nổi sự hung hãn của Tây Lương quân. Vốn quân Dự Châu của Khổng Trụ, quân Sơn Dương của Viên Di bị đánh tan. Lại thêm quân Duyện Châu của Lưu Đại, quân Đông Quận của Kiều Mạo lần lượt chiến bại, tướng lĩnh lĩnh quân tử trận, binh sĩ tan tác bắt đầu xông vào trung quân. "Lui về, lui về, ai dám vượt tuyến, giết không tha!" Hạ Hầu Đôn canh giữ ở trước trận trung quân, thấy bại binh phía trước lui xuống, lớn tiếng gào thét. Thấy khuyên can không có kết quả, liền chém giết mấy người, mới tạm thời đè xuống được sự hỗn loạn. "Không được, binh sĩ chênh lệch quá lớn. Mệnh lệnh tả hữu kỵ binh xuất kích!" Tào Tháo thấy trong trận hỗn loạn, lúc này mới phát hiện mình phạm sai lầm lớn. Vội vàng vung cờ lệnh, hạ lệnh kỵ binh xuất kích, ý đồ tạo áp lực lên quân địch, làm dịu xu thế suy sụp của mấy phe. "Chủ công, trung quân hạ lệnh chúng ta xuất kích!" Hoàng Trung thấy cờ lệnh trung quân lay động, đi tới bên cạnh Lô Duệ nói. "Ừm, toàn quân đột kích!" Lô Duệ cũng không phí lời, trực tiếp hạ lệnh xuất kích. Cánh phải của Công Tôn Toản nhận được mệnh lệnh, cũng bắt đầu hành động. "Hừ! Rốt cuộc không nhịn được nữa sao?" Lý Nho thấy kỵ binh của quân Quan Đông xuất kích, cũng hạ lệnh cho Lý Các, Trương Tể dẫn kỵ binh nghênh chiến. "Rầm rầm rầm..." Lô Duệ dẫn cánh trái kỵ binh giao thủ, liền xé toạc đội hình kỵ binh Tây Lương ra mấy đường. "Yến Nhân Trương Dực Đức ở đây, quân địch mau nhận lấy cái chết!" Trương Phi lớn tiếng dọa người, tạo thành một làn sóng công kích âm thanh. Một tiếng quát to, chấn động đến mức ngựa của kỵ binh Tây Lương bị gãy móng, khiến không ít binh sĩ ngã khỏi ngựa, sau đó bị kỵ binh phía sau giẫm thành thịt nát. Hoàng Trung cũng giơ Thiết Thai Cung, liên châu thần xạ lại xuất hiện, trong nháy mắt bắn liền ra hơn 20 mũi tên. Thần tiến bất hư phát, một mũi tên một mạng, mang đi hơn 20 tên kỵ binh Tây Lương, dọn sạch một khoảng đất trống. Binh sĩ phía sau thấy chủ tướng thần xạ, sĩ khí đại chấn. Lô Duệ cũng đại phát thần uy, Lưu Kim Thang trong tay hắn tung bay, chạm vào là bị thương, đụng phải thì chết. Điển Vi theo sát chủ công phía sau, thiết kích trong tay tùy thời chém bổ, tuyệt đối không để Lô Duệ chịu một chút thương tổn nào. So với bốn người của Lô Duệ, Triệu Vân có vẻ kín đáo hơn. Ngân thương trong tay không ngừng thần tốc đâm ra, mỗi một lần đâm ra một thương, lại thêm một vong hồn dưới mũi thương. Giết địch không những nhanh chóng, mà còn cực kỳ cẩn trọng. Chủ soái kỵ binh cánh trái của Tây Lương, Trương Tể nhìn mà mắt đều đỏ lên, mới diễn ra bao lâu chứ! Dưới tay mình đã thương vong thảm trọng. Nhưng nhìn các tướng lãnh Trấn Bắc quân đại phát thần uy trong trận, hắn lại không dám tiến lên. "Ta sao lại xui xẻo như vậy, gặp mấy Sát Tinh này!" Trương Tể cảm thấy vận khí mình đúng là không ai sánh bằng. Mấy người kia tùy tiện lôi một người ra, đều là hạng người có thể cùng Lữ Bố bẻ cổ tay, nếu tính gộp lại, thì Lữ Bố thấy cũng muốn bỏ chạy. So với bọn họ, dũng mãnh mà mình ngày trước tự hào, chẳng qua chỉ là võ mèo cào. Trương Tể không dám lên, chỉ có thể chỉ huy binh sĩ liên tục lùi về phía sau, nhưng vẫn không cản được bước tiến của Lô Duệ và những người khác. Thấy binh sĩ thương vong thảm trọng, trong Tây Lương quân có một người không nhịn được nữa, tay hắn nắm trường thương hướng về phía Lô Duệ. "K-E-N-G...G!" Một đôi thiết kích, ngăn cản trường thương đâm về phía Lô Duệ. "Có ta lão Điển ở đây, ai cũng không được làm tổn thương đến một sợi tóc của chủ công." Điển Vi cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết. Phối hợp với vết máu trên khắp cơ thể, cùng khuôn mặt hung tàn, Cổ Chi Ác Lai danh bất hư truyền. "Đáng ghét đầu trọc, lại dám phá hỏng đại sự của ta, xem thương!" Viên tướng lĩnh Tây Lương tức giận vì Điển Vi ngăn cản hắn, liền vung thương đâm tới. "Hả? Đây là... Bách Điểu Triều Phượng Thương!" Lô Duệ nghe thấy động tĩnh xoay người lại, thấy Điển Vi cùng một viên tướng lĩnh Tây Lương đang giằng co, mà hắn sử dụng chính là tuyệt kỹ thành danh của Đồng Uyên, Bách Điểu Triều Phượng Thương. "Đừng tổn thương cháu ta!" Trương Tể thấy cháu trai Trương Tú đơn thương độc mã xông về phía chủ tướng địch, nhất thời sợ mất hồn, vội vàng dẫn người tới tiếp viện. Dưới đầu gối mình không có ai, cháu trai Trương Tú chính là người kế thừa y bát của mình, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, nếu không thì lão Trương gia sẽ tuyệt hậu. "Tử Long!" Lô Duệ hướng phía Triệu Vân hô lớn. "Chủ công." Triệu Vân nghe thấy Lô Duệ gọi, giết chết địch quân cản đường sau đó, vỗ mông ngựa đi tới bên cạnh Lô Duệ. "Tên tướng địch kia sử dụng chiêu Bách Điểu Triều Phượng Thương của sư phụ ngươi, ngươi đi xem có nhận ra không? Tránh đại thủy trôi đến Long Vương miếu, tổn thương hòa khí." Lô Duệ bảo Triệu Vân đi xem thử, không chừng là sư huynh đệ đồng môn. "Mạt tướng đi một chút rồi sẽ trở lại." Triệu Vân vừa nhìn, Bách Điểu Triều Phượng Thương của Trương Tú đã đạt bảy phần hỏa hầu của sư phụ, trong lòng hơi động, thúc ngựa tiến đến. "Điển tướng quân, chủ công gọi ta tới đây thay ngươi." Triệu Vân đến bên cạnh Điển Vi nói. "Tử Long đến vừa hay, tên kia dùng thương pháp giống ngươi, giao lại cho ngươi." Điển Vi ban nãy cũng nhận ra thương pháp của Trương Tú, tuy không biết vì sao trong tâm có chút chán ghét, đang định xuống tay nặng. Nhưng nếu nghe theo mệnh lệnh của Lô Duệ, hắn cũng chỉ có thể tuân thủ. "Đa tạ." Triệu Vân hướng Điển Vi nói một tiếng tạ, quay đầu nhìn Trương Tú nói. "Đối thủ của ngươi là ta!" "Lại dám coi thường ta! Hôm nay liền khiến ngươi đổ máu tại chỗ." Trương Tú thấy Điển Vi ngăn cản mình đi, đổi một tên tiểu bạch kiểm ra đối chiến, nhất thời cuồng nộ hét lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận