Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 86: Bạn bè gặp mặt

Chương 86: Bạn bè gặp mặt "Hỗn trướng! Ăn nói kiểu gì vậy."
Trương Phi bên cạnh giận dữ quát, tiếng quát lớn này làm đám người Vu Phu La đang cười ha ha giật mình.
"Vị tướng quân này, xưng hô như thế nào?"
Thấy Trương Phi vẻ ngoài hung hãn, râu ria đầy mặt, Vu Phu La liền tỏ vẻ kính trọng hơn.
"Ta là Giáo úy dưới quyền Lô Trung Lang, Trương Phi, Trương Dực Đức đây!"
Không sai, theo việc Lô Duệ thăng quan, chức quan của Trương Phi và các tướng khác cũng theo đó tăng lên.
Lại thêm một tiếng quát lớn, chấn động đến mức đầu Vu Phu La ong ong, khiến hắn nhất thời thu lại mấy phần coi thường.
"Ờ, Lô Trung Lang đúng không, các ngươi đến bao nhiêu người vậy, đại quân khi nào thì tới?"
Vu Phu La hỏi Lô Duệ.
"Không có đại quân, cũng chỉ có tám ngàn tướng sĩ của chúng ta."
Lô Duệ đáp, một đường vừa hành quân vừa chiêu mộ, cộng thêm quân số vốn có cũng không quá tám nghìn người.
"Đùa à! Tu Bặc Cốt kia sau khi dưới quyền có chừng năm vạn đại quân đó."
Mắt Vu Phu La trợn tròn, với chút quân này còn không đủ nhét kẽ răng người ta.
"Quân ta tuy ít, nhưng mỗi người đều là tinh nhuệ. Lại nói, dưới quyền Vu Phu La đại vương cũng có hai vạn đại quân đó thôi, đối phó Tu Bặc Cốt là đủ."
Lô Duệ bình thản nói.
"Ngươi cái thằng nhóc con, hành quân đánh trận không phải chuyện đùa, ta không rảnh nói chuyện với ngươi. Ta muốn nói chuyện với Hoàng Đế của các ngươi, bảo hắn phái thêm người tới."
Vu Phu La cảm thấy triều đình Đại Hán đang qua loa cho xong chuyện với mình, chẳng những phái tướng quân không đáng tin, binh mã cũng ít đến đáng thương.
"Hả, đồ con chó nhà ngươi nói năng kiểu gì đấy? Có tin Trương gia gia ta xé xác ngươi không."
Trương Phi giận tím mặt, hắn tính tình nóng nảy một chút là vậy.
"Làm càn!"
Đám hộ vệ của Vu Phu La xoạt một tiếng liền rút vũ khí.
Bên này Trương Phi, Diêm Nhu và Bàng Đức cũng nắm chặt mâu giương đao, đối chọi gay gắt.
"Dừng tay, đây là quân ta, thu hết binh khí về. Chúng ta là Ương Ương Đại Quốc, phải hiểu lễ nghĩa, lấy lý phục người."
Lô Duệ nghiêm giọng quát, cũng ra lệnh cho mấy người thu binh khí.
Thấy Lô Duệ thừa nhận, Vu Phu La cũng bảo hộ vệ thu binh khí.
"Coi như ngươi biết điều, ta..."
Lời Vu Phu La còn chưa nói hết, liền cảm giác hai chân mình rời khỏi mặt đất.
Lô Duệ vừa bảo mấy người thu binh khí, liền chuyển thân nắm lấy cổ Vu Phu La, nhấc bổng hắn lên. Đại hán cao 1m9 bị một người thấp hơn mình một cái đầu nhấc bổng, cảnh này trông thật nực cười.
"Đáng ghét!"
Mấy hộ vệ Hung Nô lại định rút đao, Lô Duệ liếc mắt một cái, Trương Phi mấy người dùng cả quyền lẫn cước, liền quật ngã bọn chúng.
"Vu Phu La đại vương, ta hy vọng ngươi có thể hiểu rõ. Lần này Đại Hán chúng ta là theo hình thức lính đánh thuê xuất binh, chúng ta đến là tình nghĩa, không đến là bổn phận. Hơn nữa, lần tác chiến này ta làm chủ, ngươi là phụ, ngươi nghe rõ chưa?"
Nói xong, Lô Duệ ném Vu Phu La xuống đất.
Với tư cách Tả Hiền Vương Hung Nô, Vu Phu La làm sao chịu nổi bị đối xử như vậy, đứng dậy liền muốn rút đao liều mạng.
"Keng!"
Một cây kỳ môn binh khí ghim xuống giữa hai chân Vu Phu La, mũi thương cách huynh đệ của hắn chưa tới ba tấc, cổ họng Vu Phu La căng cứng, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, bình tĩnh lại.
"Ngại quá, tay run, mong đại vương Vu Phu La đừng trách."
Lô Duệ tiến đến rút Phượng Sí Lưu Kim Thang, Vu Phu La chỉ cảm thấy thấy lạnh cả người như có ai đang đâm chém vào hạ bộ mình.
"Còn nữa, lần này chúng ta xuất binh mọi hao tổn, đại vương Vu Phu La đều phải trả một văn không thiếu. Nếu không ta không dám chắc lần sau, tay có còn run không đấy. Đại vương Vu Phu La nghe rõ chưa?"
"Nghe, nghe rõ rồi."
Đối mặt uy hiếp của Lô Duệ, vì nhị đệ và cái mạng nhỏ của mình, Vu Phu La cảm thấy vẫn là đặt đại cục lên hàng đầu thì tốt hơn.
Thấy Vu Phu La ngoan ngoãn như vậy, Lô Duệ lộ ra nụ cười ôn hòa. Chỉ là trong mắt Vu Phu La, nụ cười này, nhìn thế nào cũng thấy đáng sợ.
"Chủ công, đây chính là lấy lý phục người mà ngài nói sao?"
Thấy biểu hiện của Lô Duệ, Diêm Nhu và mấy người chỉ cảm thấy mười phần hả giận.
"Không sai à! Lấy lý (lực) phục người, có gì không đúng sao?"
Tiếng Hoa thâm sâu bác đại, Lô Duệ cảm thấy mình không hiểu sai ý chứ.
"Đúng, đúng."
Tiến đến đỡ Vu Phu La dậy, Lô Duệ hỏi han về tình báo của Tu Bặc Cốt, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.
"Vu Phu La đại vương, vừa rồi chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi, hy vọng đừng ảnh hưởng tới tình nghĩa giữa chúng ta, ngài có thể kể cho ta một chút về tình hình Tu Bặc Cốt được không?"
"Sao lại không, chúng ta là bạn tốt mà."
Vu Phu La dối lòng nói.
"Cái tên Tu Bặc Cốt đó, vốn là Hữu Hiền Vương của chúng ta, nhưng thái độ của hắn đối với Đại Hán luôn không thân thiện lắm, cho nên... lần này hắn dẫn năm vạn đại quân đến đây, một là muốn nhanh chóng gϊếт sạch, hai là để thị uy với Đại Hán."
"Binh lực bọn họ tổ chức ra sao, phương thức tác chiến thế nào? Kể hết cho ta nghe đi!"
Lô Duệ vừa đi vừa nói chuyện với Vu Phu La, người ngoài nhìn vào còn tưởng hai người bọn họ có tình cảm tốt đẹp lắm.
Nghe Vu Phu La kể xong, trong lòng Lô Duệ cũng có ấn tượng đại khái về Tu Bặc Cốt.
"Nói miệng không bằng mắt thấy, ta nghĩ đại vương cùng hắn giao chiến một trận, dò xét xem thực lực như thế nào?"
Lô Duệ lại đưa ra yêu cầu với Vu Phu La.
Vu Phu La nghe vậy lộ vẻ khó xử, hắn có chút xấu hổ nói: "Tu Bặc Cốt giờ uy vọng rất cao, ta căn bản không phải đối thủ của hắn, hơn nữa sĩ khí đại quân đang thấp, nếu tùy tiện giao chiến, sợ là sẽ dễ sụp đổ."
"Thế này à, vậy thì không cần thiết phải cùng hắn đối đầu chính diện, hiện tại hắn hẳn vẫn chưa biết chúng ta đến. Đại vương Vu Phu La, chúng ta như thế này, như thế này..."
Lô Duệ và Vu Phu La ghé tai nhau nói nhỏ.
"Như vậy được không? Có khi nào hơi đùa giỡn không?"
Vu Phu La có chút thiếu tự tin.
"Yên tâm đi, nếu ngươi thua thì chúng ta cũng chẳng được lợi gì, phải không. Chúng ta và ngươi cùng có chung một kẻ thù là Tu Bặc Cốt, cho nên mong đại vương tin ta."
Lô Duệ nở một nụ cười chân thành.
"Được, vậy thì làm theo như vậy."
Vu Phu La cắn răng đáp ứng, đằng nào thì cũng đã như vậy rồi, cùng lắm thì chạy sang Đại Hán làm phú gia ông cũng được.
"Vậy thì đại vương về chuẩn bị đi, chúng ta hợp tác vui vẻ nhé!"
"Hợp tác vui vẻ!"
Lô Duệ và Vu Phu La vỗ tay ăn mừng, mỗi người về chuẩn bị.
Trở lại bản doanh, Cổ Hủ hỏi: "Chủ công, lần đi này thế nào rồi? Ta thấy bộ dạng hai người các ngài giống như đang xảy ra xung đột."
"Không có, chúng ta chung sống rất vui vẻ, chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ thôi, rất nhanh sẽ hóa giải."
Nhìn dáng vẻ Lô Duệ, Cổ Hủ nghĩ bụng: "Ta còn lạ gì ngươi, nhất định là lại làm chuyện gì, cười gian xảo như thế, chắc chắn có vấn đề."
"À phải rồi, Công Dữ đâu?"
Lô Duệ hỏi về hướng đi của Tự Thụ.
"Công Dữ tiên sinh đang ở phía sau quân, có một số binh sĩ đến Tịnh Châu sau đó bị lạ nước lạ cái, sinh bệnh không ít, Công Dữ tiên sinh đang chăm sóc họ."
Cổ Hủ đáp, cũng là mưu sĩ nhưng anh thật sự rất khâm phục Tự Thụ, không những biết mưu, mà còn am hiểu cả binh pháp.
"Vậy à! Ra lệnh cho Trương Hợp và Khiên Chiêu dẫn theo hai nghìn nhân mã hộ tống những binh sĩ bị bệnh đi trước vào Nhạn Môn quận."
Lô Duệ ra lệnh.
"Vậy chúng ta thì sao?"
Cổ Hủ không hiểu, sao lại chia quân.
"Chúng ta đi trước gặp vị Đan Vu Hung Nô mới này."
Bạn cần đăng nhập để bình luận