Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 153: Yến Triệu người trung nghĩa

"Vậy ta trước hết thay Văn Tiết công gánh vác trách nhiệm nặng nề, đợi về sau có người thích hợp hơn, ta sẽ thoái vị nhường chức." Viên Thiệu mặt tươi cười, nhận lấy Châu Mục Đại Ấn.
"Viên Bản Sơ, ngươi tên cẩu tặc kia, lang tử dã tâm, phản bội minh ước, đổi khách thành chủ, làm Ký Châu ta không có người sao?" Một tiếng quát lớn từ trên đầu tường vọng xuống.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chính là Trị Trung Lý Lịch.
"Người đâu, mau bắt hắn xuống cho ta." Viên Thiệu không ngờ sắp vào Nghiệp Thành lại xảy ra chuyện như vậy, nhanh chóng phái người lên bắt.
"Chủ công dặn Ký Châu và Viên Thiệu tất có việc, sẽ để thuộc hạ đi trước một bước, vì chủ công dò đường vậy." Lý Lịch giải thích, từ trên đầu tường nhảy xuống. Rơi xuống đất, nát như tương.
Trong chỗ tối, Mẫn Thuần và Cảnh Võ hai mắt đỏ ngầu, không ngờ Lý Lịch cuối cùng dùng tính mạng của mình tạo cơ hội cho mình và những người khác.
Không ít binh sĩ Viên Quân bắt đầu giải tán đám đông ở cửa thành, để Viên Thiệu vào thành.
"Văn Tiết công, ngươi và ta cùng ngồi một xe vào thành đi!" Viên Thiệu vừa rồi thấy cảnh tượng đó, nên cần vãn hồi hình tượng, liền không nói hai lời kéo Hàn Phức lên xe.
Xa giá vừa vào cửa thành, binh sĩ Viên Quân mới đi theo vào được mấy chục người thì trong đám đông đột nhiên bắn ra mấy mũi tên nỏ, binh sĩ đi trước dồn dập trúng tên ngã xuống.
"Viên Thiệu bất nhân, để ngươi thấy qua Ký Châu nghĩa sĩ." Một tiếng quát lớn, không ít người từ trong đám đông xông ra, nhào về phía xa giá của Viên Thiệu.
"Xảy ra chuyện gì? Lẽ nào còn có người khác muốn ám sát Viên Thiệu sao?" Mẫn Thuần giật mình hỏi Cảnh Võ.
"Mặc kệ nó, địch nhân của địch nhân là bạn, cơ hội không thể mất, cùng xông lên!" Cảnh Võ không để ý nhiều như vậy, hô một tiếng, mang theo mấy trăm người xông lên. Trong nhất thời cửa thành đại loạn, quân sĩ tinh nhuệ của Viên Thiệu nhất thời bị đám người chặn lại, bên người Viên Thiệu chỉ còn lại hơn ba mươi người.
"Kết trận, bảo hộ chủ công!" Hộ vệ đầu lĩnh của Viên Thiệu, Hàn Mãnh tay phải cầm đao, tay trái túm lấy một bên đại thuẫn liền đứng chắn trước người Viên Thiệu.
Viên Thiệu không hề hoảng hốt, hắn núp sau lưng Hàn Mãnh, thỉnh thoảng quan sát xung quanh. Hàn Phức càng thêm sợ hãi, hắn nhìn thấy người dẫn đầu liều chết xung phong chính là những cấp dưới của mình, trong lòng không khỏi có cảm giác khó tả.
Trong đám người, Sử A lặng lẽ đến gần xa giá, tay cầm đoản nỗ tìm đúng góc độ liền bắn về phía Viên Thiệu.
"Hí da da!"
Không biết vì sao ngựa của Viên Thiệu bị giật mình, làm thân xe lắc lư, vốn những mũi tên nỏ bắn về phía Viên Thiệu đều bị hắn né tránh, lại bắn trúng người Hàn Phức bên cạnh.
"Ôi ôi." Hàn Phức miệng phun máu tươi, không dám tin nhìn mũi tên nỏ trên người, trong lòng tràn đầy hối hận.
"Nếu như lúc đầu mình cứng rắn một chút, có thể kết cục cũng đã khác." Nhìn thấy Hàn Phức gục đầu xuống xa giá, Sử A nhíu mày, Viên Thiệu này vận may đúng là tốt, như thế mà cũng tránh thoát. Nhưng một giây kế tiếp Sử A rút trường kiếm ra, đâm về phía Viên Thiệu.
"Viên Thiệu nhận lấy cái chết!"
Hàn Mãnh thấy có thích khách xông đến, vội vàng nghênh chiến.
Mà Sử A còn chưa vọt tới bên cạnh Viên Thiệu, đột nhiên trước mắt xuất hiện một cái roi ngựa, quật một hồi liền quất hắn bay ngã xuống đất.
"Khục khục." Sử A há miệng phun ra một ngụm máu tươi, không thể tin nhìn về người phu xe của Viên Thiệu. Đó là một hán tử áo xanh, mặt đầy tang thương, khiến người ta không nhìn ra hắn bao nhiêu tuổi.
"Đại nhân!" Mấy Thái Bình Vệ nhanh chóng đỡ Sử A dậy.
"Bên cạnh Viên Thiệu có cao thủ bảo hộ, rút lui!" Sử A cố nén đau ra lệnh, mấy Thái Bình Vệ phát ra tiếng gào thét, vội vàng rút lui. Thấy Sử A rút lui, người phu xe áo xanh vẫn vuốt roi ngựa của hắn, mà Hàn Mãnh bên cạnh thì cảnh giác như đối mặt kẻ địch.
"Như Tuân, thả lỏng chút đi, đây là người mình." Viên Thiệu thấy người phu xe áo xanh xuất thủ, nhanh chóng đè Hàn Mãnh lại, nói với hắn.
"Chủ công!"
"Chủ công!" Mẫn Thuần và Cảnh Võ thấy Hàn Phức ngã xuống từ xe, cho là Viên Thiệu ra tay với Hàn Phức. Liền lập tức chém giết những binh sĩ Viên Quân còn lại, xông về phía xa giá.
"Viên Thiệu cẩu tặc, nộp mạng đi!" Cảnh Võ một kiếm đâm về phía Viên Thiệu, Hàn Mãnh nhanh chóng ngăn cản hắn.
"Chịu chết đi!" Mẫn Thuần thấy chỉ còn Viên Thiệu, cũng cầm đao bổ về phía Viên Thiệu.
"Bát!" Roi ngựa trên không vung một vòng hoa, quất vào cánh tay Mẫn Thuần, Mẫn Thuần đau điếng, trường đao rời khỏi tay.
Người phu xe áo xanh nhặt lấy trường đao, trong mắt sự tàn khốc chợt lóe, một đao vung ra.
"A!" Mẫn Thuần bị chém đứt một cánh tay, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
"Giết bọn chúng, giết hắn cho ta!" Mẫn Thuần ôm cánh tay bị thương, như phát cuồng gào lên.
Phía sau hắn, phủ binh và hộ vệ đều xông lên phía trước, tay cầm đao thương.
Người phu xe áo xanh đứng trước xa giá, tạo một tư thế kỳ lạ, cánh tay trái bình thân, tay phải cầm đao. Phảng phất như không thấy, mặc kệ hơn mười người xông về phía mình.
"Phốc xuy!" Người phu xe áo xanh đột nhiên động, bước chân quỷ dị, xông vào trong đám người. Đao ra nhanh như chớp, bất quá một cái chớp mắt những kẻ xông đến đều bị hắn chém giết.
"Sao có thể?" Mẫn Thuần tuyệt vọng nhìn bóng người áo xanh trước mắt.
Chậm trễ một chút, quân Viên Thiệu đã xông vào trong thành, bắt đầu chém giết những địch quân còn lại.
"Phù phù." Cảnh Võ cuối cùng không phải đối thủ của Hàn Mãnh, mới đánh mấy hiệp đã bị hắn đá lộn nhào ra.
"Văn Uy, tay ngươi!" Đứng dậy Cảnh Võ nhìn thấy Mẫn Thuần bị mất đi một cánh tay.
"Chúng ta thất bại rồi." Mẫn Thuần mặt đầy cay đắng nói.
"Thất bại thì thất bại, bất quá chỉ là cái chết thôi." Cảnh Võ sớm đã không coi trọng sống chết.
"Bắt bọn chúng lại, ta muốn sống!" Thấy nguy cơ được giải trừ, Viên Thiệu ra lệnh với Hàn Mãnh.
"Vâng, chủ công." Hàn Mãnh dẫn người bao vây Mẫn Thuần và Cảnh Võ.
"Nói, đồng bọn của các ngươi là ai?" Viên Thiệu chen ra khỏi đám đông, đứng trước hai người hỏi.
"Ha ha ha, Yến Triệu từ xưa nhiều người hào hiệp, trọng nghĩa. Ngoài chúng ta, người muốn giết ngươi cho thống khoái không ít đâu, bọn họ đều là đồng bọn của chúng ta." Mẫn Thuần cười lớn nói.
"Hỗn trướng, bắt bọn chúng lại cho ta đại hình, ta không tin không moi được gì từ miệng bọn chúng." Viên Thiệu giận đến gân xanh nổi đầy trán, Hàn Phức chết trong loạn quân, thiên hạ đều sẽ đồn đại hắn là người không có lòng bao dung.
Mẫn Thuần nhìn Cảnh Võ, gật đầu một cái. Sự ăn ý nhiều năm của đôi bạn khiến Cảnh Võ hiểu ngay ý của hắn.
"Phốc xuy!" Cảnh Võ xoay người, một kiếm đâm chết Mẫn Thuần.
"Ngăn hắn lại!" Hàn Mãnh căng thẳng, mang người lập tức nhào tới, nhưng muộn mất một bước.
Trường kiếm của Cảnh Võ đặt trên cổ, hướng Viên Thiệu cười lớn: "Viên Bản Sơ, hôm nay chúng ta như thế nào, thì tương lai ngươi cũng sẽ như vậy, ha ha ha."
Nói xong, tay vừa dùng sức, Cảnh Võ tự sát.
Nhìn thi thể khắp nơi, tâm tình của Viên Thiệu cũng không khá hơn chút nào.
"Chủ công, chủ công ngài không sao chứ?" Lúc này Điền Phong và những người khác mới vào thành, đến bên cạnh Viên Thiệu hỏi.
"Ta không sao, chỉ là cái chết của Hàn Phức này, khi chiếm lại Ký Châu lại phải thêm chút sóng gió. Còn nữa, thân phận đám thích khách kia, tuyệt đối không đơn giản như vậy." Viên Thiệu cố ý truy hỏi thông tin thích khách, lại bị Điền Phong ngăn cản.
Bạn cần đăng nhập để bình luận