Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Chương 620: Khoa cử kết thúc

Chương 620: Khoa cử kết thúc Mà khi các thế gia tử đệ nhận được thư tịch cùng tờ giấy, sắc mặt liền biến đổi, lập tức trở về chỗ ở, dùng giấy viết thư cho trưởng bối trong nhà, kể rõ sự tình.... Nhận được thư tín, các gia chủ cẩn thận vuốt ve tờ giấy trắng bóng, thẳng thắn thở dài nói trời sắp đổi. Theo Tân Thư, giấy mới xuất hiện ở Lạc Dương, các nơi đều lần lượt xuất hiện tiệm sách, buôn bán thư tịch giấy tờ, hơn nữa giá cả vô cùng tiện lợi.
"Ha ha ha, bệ hạ, chiêu này của ngươi chơi đẹp thật đấy! Nhân cơ hội khoa thi, đem Tân Thư, giấy mới đẩy đến khắp nơi. Các thế gia ở khắp nơi bị chiêu này của ngươi đánh cho lừa gạt, muốn lũng đoạn tri thức nữa, bọn họ sợ là không làm được." Trong đại điện, Thái Ung đang cùng Lô Duệ đánh cờ.
"Việc này nhờ có nhạc phụ hết sức giúp đỡ, nếu không có ngài dâng ra thư tịch, Tân Thư của ta sợ là không thể so được với những thế gia kia sưu tầm." Lô Duệ cười nói.
Nguyên lai, sau khi chế tạo thành công thuật in chữ rời, Lô Duệ liền tự mình đến cửa yêu cầu Thái Ung cho xem văn thư lưu trữ của ông. Thái Ung biết được kế hoạch của Lô Duệ liền giơ hai tay tán thành. Không những chủ động dâng hết tất cả văn thư lưu trữ, mà còn tự mình chỉ đạo thợ mộc đóng sách, lúc này mới có các loại Tân Thư. Nếu nói về số lượng văn thư lưu trữ, một mình Thái Ung có thể sánh ngang hơn nửa số thế gia trong thiên hạ.
"Đều là vì những người đọc sách tương lai, lão phu chỉ là gắng hết sức thôi." Thái Ung vuốt râu dài ha ha cười nói, Thái Ung hơn 70 tuổi, nhưng hôm nay tinh thần vẫn rất sung mãn, thân thể cũng không có gì đáng ngại.
"Vậy chúng ta sẽ chờ xem lần khoa cử này, có thể mang đến kinh hỉ cho chúng ta không nhé." Lô Duệ cười tủm tỉm hạ một quân cờ xuống bàn.
"Bệ hạ tài đánh cờ cao thâm, lão phu thua." Thấy mình thua, Thái Ung cười khổ một tiếng.
Thi Hội được tổ chức đúng hạn, hơn một ngàn người được sắp xếp đến mười trường thi, bọn họ phải trải qua kiểm tra người nghiêm ngặt, ngoại trừ giấy bút, bất cứ thứ gì khác đều không được mang theo. Có thí sinh thắc mắc, thi Hội kéo dài 3 ngày, ăn và ngủ nên làm thế nào? Còn việc nghỉ ngơi thì sao? Các quan chấm thi đưa ra đáp án. Mỗi thí sinh đều có một phòng đơn, bên trong có chăn đệm để bọn họ nghỉ ngơi, còn có bô để giải quyết các vấn đề cá nhân. Về phần ăn uống, đến mỗi bữa sẽ có người chuyên trách mang thức ăn đến cửa phòng, đưa tay ra là có thể ăn. Nghe nói triều đình tỉ mỉ chăm sóc như vậy, các thí sinh không còn gì để nói nữa, nối đuôi nhau tiến vào phòng đơn, chuẩn bị làm bài.
"Keng keng coong." Tiếng chuông vang dội, báo hiệu cuộc thi chính thức bắt đầu. Các quan chấm thi phát đề thi cho các thí sinh, bắt đầu giám sát.
Thi Hội kiểm tra 3 ngày, đối với tinh thần và thể lực của thí sinh, đều là một khảo nghiệm không nhỏ. Lô Trạm mang trọng trách chủ khảo, cùng Điển Mãn đi tuần tra trong trường thi. Chỉ thấy có người viết thoăn thoắt, có người vò đầu bứt tai, cũng có người ngáy khò khò ngủ say, đúng là trăm vẻ của chúng sinh, đều ở trong đó.
Thời gian 3 ngày trôi qua nhanh chóng, cuộc thi kết thúc, các quan chấm thi thu bài thi, thí sinh ra về. Rời khỏi trường thi, đám thí sinh mỗi người một vẻ, có người phấn khởi, có người đấm ngực giậm chân, có người lại vẻ mặt mờ mịt.
Sau khi cuộc thi kết thúc, các thí sinh được giải thoát. Mà các quan viên Lễ Bộ bắt đầu phân loại và phê duyệt hơn một ngàn bài thi, chọn ra người giỏi nhất để thăng cấp, loại bỏ kẻ kém.
Năm ngày trôi qua, danh sách những người được vào thi Đình đã được tuyển chọn xong, Lễ Bộ đem bảng danh sách những người được vào thi Đình dán ở ngoài cửa lớn, các thí sinh sau khi biết tin đều tranh nhau đến xem. Những thí sinh thấy tên mình trong danh sách thì vô cùng phấn khởi, người không thấy tên thì mặt đầy ủ rũ.
Trong đám người, một thiếu niên nhìn thấy tên mình trong danh sách thì rất vui mừng, nhưng thấy mình không đứng thứ nhất thì nhíu mày một lúc. Âm thầm ghi nhớ những cái tên đứng trước mình, rồi xoay người rời khỏi đám đông.
Thiếu niên một đường đi, đến bên ngoài một phủ viện có vẻ khí phái, gọi cửa lớn.
"Là thiếu gia đã về, mau vào!" Người gác cổng cung kính đưa thiếu niên vào trong phủ.
"Ừm, là Ngải nhi về rồi sao, thế nào, với tài học của ngươi thì nhất định là có tên trên bảng rồi chứ?" Tôn Lễ thấy thiếu niên về thì thân thiết chào hỏi.
"Có tên trên bảng thì tính là gì, giành được hạng nhất mới là bản lĩnh thật sự." Đặng Ngải trả lời.
Nguyên lai, trước kia Tôn Lễ cứu hai mẹ con Đặng Ngải ở Tân Dã, sau đó dưới sự nỗ lực không ngừng, cuối cùng cũng được làm cha của Đặng Ngải, để cưới được mỹ nhân, Tôn Lễ đáp ứng Đặng thị không đổi họ cho Đặng Ngải, lúc này mới được gả cho. Sau khi trở lại Lạc Dương, hắn cũng bỏ tiền chữa bệnh cho Đặng Ngải khỏi tật nói lắp, còn đưa hắn vào Thông Văn Quán học tập. Năm nay vừa tốt nghiệp thì Đặng Ngải đúng lúc gặp Đại Minh tổ chức khoa cử lần đầu tiên. Không muốn dựa vào sự tiến cử của Tôn Lễ, hắn cũng báo danh tham gia, một đường vượt qua các vòng, giành được cơ hội vào thi Đình.
"Vậy ngươi có giành được hạng nhất không?" Tài hoa của Đặng Ngải, Tôn Lễ đều biết, hắn cho rằng giành được hạng nhất không có vấn đề gì.
"Không, hạng nhất là một người tên là Khương Duy, hạng nhì là Dương Tu, ta chỉ đứng thứ ba." Nói đến đây, Đặng Ngải tức giận nói.
"Phụt, khụ khụ, làm sao có thể?" Tôn Lễ đang uống trà thì trực tiếp phun một ngụm nước ra.
"Chuyện này có gì đâu, thiên hạ người giỏi còn nhiều, là do Ngải nhi ta hơi nhỏ xem thiên hạ anh hùng rồi. Chờ đến khi thi Đình, sẽ cố gắng hơn nữa vậy." Lúc này, một người phụ nữ phong thái nhẹ nhàng xuất hiện, chính là mẹ của Đặng Ngải, Đặng Thị, không, bây giờ nên gọi là Tôn Thị.
"Nương!" Đặng Ngải tiến lên chào hỏi.
"Phu nhân nói phải, kỳ thi khoa cử này là việc quan trọng của thiên hạ, việc có tên trên bảng đã nói rõ bản lĩnh của Ngải nhi rồi. Về phần thi Đình, cứ cố gắng thêm là được." Phu nhân của Tôn Lễ ngồi xuống, nịnh nọt nói.
"Thi Hội không nói lên được điều gì, chỉ có tại thi Đình giành được vị trí đứng đầu mới lọt vào pháp nhãn của bệ hạ. Bây giờ còn ba tháng nữa mới đến thi Đình, trong khoảng thời gian này, Ngải nhi cứ chăm chỉ học hành ở nhà." Tôn Thị dịu dàng nói.
"Vâng theo lời mẫu thân, chờ đến khi thi Đình, hài nhi nhất định giành được hạng nhất." Đặng Ngải tự tin nói.
Khi Lô Duệ nhìn thấy bảng danh sách thi Đình, không khỏi cảm thán: thời gian vẫn là quá gấp, trong số 100 người thi đình này, có đến hơn một nửa là thế gia tử đệ, người xuất thân hàn môn chỉ có lác đác vài người. Nhưng mà hắn lại thấy vài cái tên quen thuộc trong danh sách: Khương Duy, Đặng Ngải, Chung Hội, Tư Mã Phu, Dương Tu, Thôi Lượng,....
"Xem ra đúng là giang sơn đời nào cũng có người tài, mà lại có người vượt lên hẳn mấy trăm năm." Xem xong đáp án của mấy người, Lô Duệ không nhịn được thở dài nói.
Ba tháng sau, kỳ thi Đình chính thức bắt đầu. Trải qua một ngày khảo thí, Lô Duệ đích thân chấm bài, sau đó dựa theo thành tích chọn ra ba người đứng đầu. Theo thứ tự là Trạng Nguyên: Dương Tu, Bảng Nhãn: Tư Mã Phu, và Thám Hoa Khương Duy.
"Bọn người kia, khi thi Hội lại còn khiêm nhường!" Thấy mình ngay cả top 3 cũng không lọt được, Đặng Ngải tức đến nghiến răng. Những người sĩ tử khác không đậu thì có thể nhận được thông báo của Lễ Bộ, dựa vào Lễ Bộ phân công mà trở thành quan viên cấp dưới, cũng có thể chọn tiếp tục học tập để chờ năm sau thi lại. Sau khi chọn ra ba vị trí đầu, Lô Duệ lại cho bọn họ cài hoa đỏ trên ngực, Lại Viên của Lễ Bộ đánh chiêng gõ trống, dẫn họ đi quanh thành một vòng, cưỡi ngựa trên đường lớn, để dân chúng trong thành đều thấy được phong thái của ba vị trí đầu. Đừng nói Dương Tu mấy người bị vinh dự to lớn này làm cho ngây ngất, ngay cả những người khác cũng lộ ra ánh mắt hâm mộ, làm tăng thêm sự hư vinh cho mấy người này.
Đến tối muộn, Lô Duệ mở tiệc trong cung, thiết đãi nhóm tiến sĩ đầu tiên này. Ngay đêm đó quân thần đều vui mừng, ngày thứ hai những tiến sĩ xếp hạng thứ mười đều chọn đến Lễ Bộ nhận thông báo.
Dương Tu, Tư Mã Phu và vài vị tiến sĩ không có năng khiếu quân sự được Lễ Bộ bổ nhiệm làm Viên Ngoại Lang, ở lại các bộ làm việc. Còn Khương Duy, Đặng Ngải cùng vài tên tiến sĩ khác đều chọn vào Giảng Võ Đường đào tạo chuyên sâu, chỉ cần tốt nghiệp, liền có thể trở thành tướng lãnh trong quân đội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận