Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 95: chắc hẳn phụ thân có thể lý giải ta a!

**Chương 95: Chắc hẳn phụ thân có thể lý giải ta!**
Từ An không hề cò kè mặc cả với chủ nhà bên cạnh, sau khi nghe giá cả liền quay người trở lại tiệm, không chút do dự.
Người này rõ ràng coi mình như dê béo để làm thịt, vậy thì còn gì để đàm phán!
Sở dĩ nhìn trúng cửa hàng này, chẳng qua là vì nó ở gần đó, hơn nữa không cần xin giấy phép kinh doanh mới, chỉ cần đến cơ quan công thương để thay đổi thông tin cửa hàng là được.
3000 đồng một tháng, đặt cọc 3 tháng, trả trước 3 tháng, đừng nói hiện tại Từ An không có đủ số tiền kia, cho dù có đủ, Từ An cũng không làm chuyện vung tiền như rác này.
Với số tiền thuê này, thêm khoảng một nghìn nữa, có thể đến gần Hải Thị Đồ Thư Quán thuê một mặt tiền tốt hơn nhiều.
Thấy Từ An không trả giá mà rời đi ngay, chủ nhà bên cạnh lập tức tức giận, phóng xe máy điện hùng hổ rời đi.
"Cái thứ gì không biết, tuổi còn nhỏ mà không học được cách làm người đã ra kinh doanh, mỗi ngày ngươi buôn bán tốt như vậy, kiếm nhiều tiền như vậy, để cho ta kiếm thêm một chút thì sao! Cái bố cục này của ngươi, làm ăn không được lâu đâu, sớm muộn cũng giống như người thuê nhà này của ta, đóng cửa về quê trồng khoai lang! Cái gì mà Từ Thị Tiệm Cơm, thứ c·h·ó má gì, ta nhổ vào!"
Xe máy điện chạy không nhanh, tiếng lầm bầm còn không nhỏ, nửa phần đầu do đã đi quá xa nên không nghe thấy, nhưng phần sau lại bị Kim Vũ đang ngồi trong Mỹ Vị Tiệm Cơm nghe được toàn bộ.
Vừa rồi người này nói cái gì?
Từ Thị Tiệm Cơm? Người thuê? Về nhà trồng khoai lang?
Chẳng lẽ Từ Thị Tiệm Cơm không chịu nổi nữa, bồi thường tiền rồi trả lại mặt bằng, về nhà trồng khoai lang rồi sao?
Nghĩ đến đây, Kim Vũ rất hưng phấn.
Từ Thị Tiệm Cơm, mục tiêu vượt qua mà phụ thân coi trọng, cũng chỉ có chút năng lực ấy thôi sao!
Hiện tại ngay cả Từ Thị Tiệm Cơm kinh doanh tốt nhất cũng không làm nổi nữa, cửa hàng này của mình kinh doanh không nổi cũng là chuyện bình thường.
Kim Vũ như trút được gánh nặng, nhanh chóng đưa ra quyết định.
Không xin giấy phép kinh doanh, sang nhượng cửa hàng rồi thu dọn đồ đạc về quê!
Bên này đã không còn khách hàng nào, mở cửa lại cũng chỉ là một cái hố không đáy đốt tiền mà thôi.
Chắc hẳn phụ thân có thể hiểu được quyết định này của ta!
Kim Vũ nhanh chóng đi đến cửa hàng văn phòng phẩm mua giấy trắng, băng dính và bút lông, lưu loát viết lên "Cửa hàng vượng cho thuê lại, người liên hệ Kim tiên sinh, số điện thoại 137xxxxxxx."
Quay người ra cửa tiệm, khóa cửa cuốn lại, dán thông báo cho thuê lại cửa hàng lên trên.
Xong việc!
Sau đó Kim Vũ lái chiếc xe máy điện nhỏ, cố ý vòng qua phía trước Từ Thị Tiệm Cơm nhìn thoáng qua, trong tiệm trống rỗng chỉ có một mình Từ An, sau đó lại nhìn thấy cửa hàng bên cạnh dán thông báo cho thuê, càng thêm chắc chắn suy nghĩ của mình.
Những tiệm cơm ở đây, không có công nhân - nhóm tiêu thụ lớn nhất, tất cả đều không làm ăn nổi nữa.
Từ An ngồi trong tiệm suy nghĩ xem có nên thực sự đến Hải Thị thuê một mặt tiền không?
Nhưng phải xin giấy phép kinh doanh mới, mỗi tháng trả hơn 4000 tiền thuê nhà, còn phải tuyển thêm nhân viên, nhiều khoản cộng lại không phải là một khoản chi tiêu nhỏ!
Đang trong lúc suy tư, ánh mắt liếc qua thấy có một chiếc xe máy điện dừng trước cửa nhà mình, vốn tưởng là chủ nhà bên cạnh quay lại, không ngờ ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một người trẻ tuổi, phiên bản của Kim Đại Dũng.
Tên này không phải vẫn còn trong cục cảnh sát ngồi sao, sao lại ra ngoài rồi? Đây là đến tìm mình gây phiền phức sao?
Tập trung chú ý, nhìn kỹ lại, mới phát hiện người này không phải Kim Đại Dũng, tuy lớn lên rất giống, nhưng tuổi rõ ràng nhỏ hơn Kim Đại Dũng rất nhiều.
Hình như nghe Lương Đại Ny từng nói, Mỹ Vị Tiệm Cơm là cửa hàng của hai cha con, người này có thể là con trai của Kim Đại Dũng?
Kim Vũ chỉ đứng ở cửa ra vào nhìn hai mắt rồi lên xe, phóng xe đi xa, cũng không dừng lại quá lâu, để lại cho Từ An một đầu đầy dấu chấm hỏi (???).
Đến đây chỉ để liếc nhìn ta một cái?
Sau đó Từ An nghĩ tới một khả năng, chẳng lẽ Mỹ Vị Tiệm Cơm sắp xin được giấy phép kinh doanh, hắn đến đây để chuẩn bị trước khi mở cửa tiệm?
Bị sự tò mò điều khiển, Từ An ra khỏi cửa tiệm, rẽ một vòng lớn, đi tới trước cửa tiệm Mỹ Vị Tiệm Cơm, trên cánh cửa đóng chặt dán một tờ thông báo sang nhượng cửa hàng.
Từ An nhíu mày, thì ra không phải có ý định kinh doanh lại, mà là không có ý định làm nữa!
Xem xong Từ An quay người định rời đi, nhưng một giây sau hắn liền đứng tại chỗ, chậm rãi quay đầu nhìn về phía bốn chữ lớn "Cửa hàng vượng cho thuê lại".
Từ Thị Tiệm Cơm và Mỹ Vị Tiệm Cơm cách nhau hơn 100m ở phía trước, nhưng cửa sau của hai tiệm chỉ cách nhau hơn 50m, khoảng cách này nói xa thì không xa, nói gần thì không gần, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được!
Cửa hàng bên cạnh là không có hy vọng, đến Hải Thị Đồ Thư Quán thuê tiệm thì chi phí quá lớn, Mỹ Vị Tiệm Cơm này có vẻ có thể suy nghĩ một chút!
Hay là, thử xem?
Từ An chậm rãi lấy điện thoại ra, bấm số điện thoại trên thông báo cho thuê lại cửa hàng, điện thoại rất nhanh đã được kết nối.
"Alo, ai đấy!" Kim Vũ không kiên nhẫn, giọng nói theo tiếng gió lọt vào tai Từ An.
"Tôi thấy cửa hàng của anh dán thông báo cho thuê lại, muốn hỏi một chút, anh cho thuê lại như thế nào?"
Két...zz...—...chi...—
Tiếng phanh xe gấp gáp truyền đến, tiếng gió ở đầu bên kia điện thoại biến mất, chỉ còn lại tiếng nói của Kim Vũ.
"Giá gốc sang nhượng, không thu thêm bất kỳ khoản phí nào." Kim Vũ giọng điệu rất hưng phấn: "Vị lão bản này, anh thuê lại cửa hàng định làm gì, nếu làm ăn uống thì thiết bị trong tiệm tôi có thể bán rẻ lại cho anh."
"A, trong tiệm có những thiết bị gì?"
"Nồi cơm điện 24 ngăn dung lượng lớn, tủ nấu nước hai nồi, còn có bốn bếp lửa lớn và một số đồ lặt vặt." Kim Vũ suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp: "Những thứ lặt vặt kia thì không tính, coi như tặng anh, những thứ trước kia giảm 30%, có thể không nhận?"
Kim Vũ cứ báo một loại thiết bị, Từ An liền tính nhẩm trong lòng, Kim Đại Dũng đúng là ngang tàng, thiết bị đều là loại cao cấp, nhưng giá cả vẫn phải ép xuống.
"Kim lão bản, giảm 30% có hơi cao, những thiết bị này của anh ra chợ đồ cũ cũng không đáng bao nhiêu tiền."
"Anh có thành tâm muốn thuê không, nếu có thì cho anh 40%, những thiết bị này đều là đồ mới, không phải hàng đã qua sử dụng."
"60%, các anh mua về là đồ mới, nhưng đã dùng qua, giờ sang tay thì là đồ cũ rồi."
Đầu bên kia điện thoại đã im lặng rất lâu, chỉ nghe được tiếng hít thở, rất lâu sau mới truyền đến âm thanh: "50%, được thì tôi đến tiệm ngay để giao dịch với anh."
"Được!"
Kim Vũ mới đi không bao lâu, chưa đến 5 phút đã quay lại cửa Mỹ Vị Tiệm Cơm, vừa đỗ xe vừa hỏi: "Anh là người vừa gọi điện thoại... Từ lão bản, sao anh lại ở đây?"
"Tôi chính là người vừa gọi điện thoại." Từ An đứng lên, nở nụ cười tiêu chuẩn, lộ ra tám cái răng với Kim Vũ.
......
Trầm mặc, im lặng là cây cầu Khang Kiều đêm nay.
Vừa rồi còn hưng phấn vì nhanh như vậy đã có người tiếp nhận, không ngờ người này lại là nửa kẻ thù.
Kim Vũ rất muốn lập tức quay người rời đi, nhưng hắn thật sự muốn nhanh chóng vứt bỏ cái gánh nặng Mỹ Vị Tiệm Cơm này.
Cắn chặt hàm răng vàng, cuối cùng nhắm mắt, hạ quyết tâm, móc chìa khóa ra, mở cửa cuốn Mỹ Vị Tiệm Cơm: "Vào trong đàm phán."
Nói thế nào nhỉ, Kim Vũ so với Kim Đại Dũng, dễ nói chuyện hơn nhiều.
Mỹ Vị Tiệm Cơm khi thuê đã nộp tiền thuê ba tháng 7, 8, 9, sau một phen tranh thủ của Từ An, chỉ cần trả tiền thuê tháng 9 và tiền đặt cọc, tiền thuê tháng 8 coi như được miễn phí.
Sau đó Từ An đi vào phòng bếp kiểm tra thiết bị, xác nhận thiết bị vẫn tốt, không có bất kỳ trục trặc nào, Từ An cũng sợ đêm dài lắm mộng, sợ kéo dài đến ngày mai Kim Vũ sẽ đổi ý, vội vàng gọi điện thoại cho Từ Hòa Bình.
"Hòa Bình, trên người anh có bao nhiêu tiền?"
"..." Từ Hòa Bình và Từ An vẫn còn đang chiến tranh lạnh, không muốn trả lời Từ An.
"Tôi vừa nhìn trúng một cửa hàng, muốn thuê, nhưng còn thiếu khoảng 6000."
"Cửa hàng?" Từ Hòa Bình cuối cùng cũng mở miệng: "Cửa hàng gì, ở đâu?"
"Mỹ Vị Tiệm Cơm."
Hai đầu điện thoại đều rơi vào im lặng, cuối cùng vẫn là Từ Hòa Bình lên tiếng trước.
"Chờ đó, tôi đến ngay."
Đề cử các bạn đọc giả tìm đọc [Tới dị giới làm tiểu bạch kiểm] [Cửu vực phàm tiên] [Tuyệt thế ma thê, ta chỉ muốn sống tạm] [Các thần đều gọi ta đại sư]
Bạn cần đăng nhập để bình luận