Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 34: đoạt thức ăn trước miệng cọp

**Chương 34: Đoạt thức ăn trước miệng cọp**
Nghĩ tới đây trường đại học, Từ An hai mắt bỗng dưng sáng lên.
Sinh viên là một quần thể tiêu phí rất "bổng" tr·ê·n thế giới này!
Từ An cũng từng học đại học, đối với đồ ăn ở nhà ăn đại học cũng hiểu rất rõ.
Ngươi nói trình độ đầu bếp nhà ăn đại học cao siêu bao nhiêu, vậy thì không hẳn, bất quá tuyệt đối nằm ở mức tr·ê·n trung bình.
Hơn nữa giá cả rẻ tiền, không chỉ có sức hấp dẫn đối với học sinh, mà còn đối với cả dân đi làm cùng với cư dân phụ cận.
Chẳng qua là Hải Thị Hàng Hải Học Viện là trường học quản lý theo kiểu nửa phong bế, giáo viên trong trường đều phải có thẻ trường học mới có thể ra vào, hoàn toàn cự tuyệt người từ bên ngoài tiến vào.
Giống như trường đại học tổng hợp mà Từ An theo học, là hoàn toàn mở cửa, bất luận kẻ nào đều có thể tùy ý ra vào trường học.
Mỗi ngày giữa trưa đi nhà ăn lúc ăn cơm sẽ thấy rất nhiều dân đi làm giày Tây, đại gia về hưu mặc áo ba lỗ quần đùi dép lê cùng bác gái, trẻ em từ 0 đến 6 tuổi, đều ở trong phòng ăn ăn cơm.
Nhưng đồ ăn nhà ăn chỉ có thể thỏa mãn nhu cầu sinh tồn của các học sinh, cũng không thể thỏa mãn nhu cầu về mỹ thực của bọn hắn.
Muốn ăn chút đồ khác biệt, ngon hơn một chút, liền phải tốn tiền đến phố mỹ thực ở cổng trường.
Đầu phố mỹ thực này bình thường đều do các quán nhỏ buôn bán cùng với một vài tiệm cơm tạo thành, phần cuối của phố mỹ thực cơ bản đều là các quầy đồ nướng.
Từ bữa sáng đến cơm trưa, cơm tối, bữa khuya cùng với quà vặt, tất cả đều an bài cho ngươi đầy đủ, các loại mỹ thực từ nam chí bắc, thứ gì cần có đều có.
Lúc Từ An đang chìm trong hồi ức, mấy tên người trẻ tuổi xô đẩy ở đầu phố tựa hồ cuối cùng đã đạt được nhất trí ý kiến, hướng về phía phố quà vặt của Từ An đi tới.
"Bên này lúc nào lại có thêm một cái phố quà vặt, thoạt nhìn còn rất nhiều đồ."
"Chỗ đó có Đậu Hủ Chiên Giòn kìa, ta muốn ăn cái này."
"Oa, cái Quầy Chè này tựa hồ cũng không tệ."
"Bên kia còn có quầy tạc chuỗi, phẩm loại so với bên trường học còn đầy đủ hơn."
Mấy người vừa nói vừa đi dạo, rất nhanh liền đi tới bên cạnh quầy cơm hộp của Từ An.
"8 đồng 1 phần cơm hộp?" Một người trong đó chú ý tới quầy cơm hộp của Từ An, hỏi Từ An: "Lão bản, cơm hộp của ngươi có những món gì?"
"t·h·ị·t Hấp Gia Vị, Nấm Chiên Giòn, Cà Chua Trứng Gà thêm Chè Đậu Xanh ướp lạnh, 1 phần cơm hộp 8 đồng, có muốn một phần không?" Từ An từ trong t·h·ùng xốp lấy ra 1 phần cơm hộp, cho mấy người xem qua một lượt các món bên trong.
Mấy người nghe vậy tất cả đều nhìn lại, vây quầy hàng của Từ An chật như nêm cối.
"t·h·ị·t Hấp Gia Vị này là thịt gì làm vậy?"
"Nấm Chiên Giòn là loại nấm gì?"
"3 món 1 canh này chỉ cần 8 đồng?"
Mấy người đạt được câu trả lời khẳng định từ Từ An, nhanh chóng tính toán trong lòng.
Trong phòng ăn 1 phần 1 món mặn 1 món chay là 5 đồng, 8 đồng tựa hồ cũng không phải rất đắt. Hơn nữa cơm hộp này có trọng lượng rất đủ, vừa mới cầm lên ước chừng một chút, 1 phần cơm hộp gần như nặng 3 cân.
Lúc bọn hắn còn đang do dự, hai gã c·ô·ng nhân tan tầm tương đối trễ trực tiếp đi về phía bên này, thò tay cầm lấy 1 phần cơm hộp liền trả tiền, tìm bóng cây ngồi xổm xuống mở ra ăn.
Mấy người do dự một chút hay là đi tới, muốn nhìn kỹ nội dung bên trong hộp cơm.
Vừa mới là nhìn qua hộp ny lon, trong hộp còn có chút sương mù, cũng không nhìn rõ lắm.
Đầu vừa lại gần, liền chứng kiến c·ô·ng nhân huynh đệ gắp lên 1 khối t·h·ị·t Hấp Gia Vị.
Chiếc đũa gắp ở phần giữa miếng t·h·ị·t Hấp Gia Vị, hai đầu miếng t·h·ị·t khẽ đung đưa, vài giọt nước sốt óng ánh từ phần đuôi miếng thịt nhỏ xuống.
c·ô·ng nhân huynh đệ mở rộng miệng, đem trọn khối thịt đều ăn vào trong miệng, lại bới thêm 2 đũa cơm, thoải mái nheo mắt, 1 bộ dáng vẻ hạnh phúc.
Đồ ăn trong miệng chưa nuốt xuống, đũa của c·ô·ng nhân huynh đệ liền gắp về phía Nấm Chiên Giòn.
Lúc chiếc đũa chạm vào cây nấm, mấy người vây xem tựa hồ còn nghe được âm thanh giòn tan 'răng rắc' từ lớp hồ chiên giòn bao ngoài cây nấm.
Nuốt xuống đồ ăn trong miệng, chiếc đũa gắp đầy Nấm Chiên Giòn được đưa vào trong miệng, âm thanh 'răng rắc' vang lên liên tiếp.
Mấy người cứ như vậy vây xem c·ô·ng nhân huynh đệ ăn cơm toàn bộ quá trình, cho đến khi c·ô·ng nhân huynh đệ uống xong ngụm Canh Đậu Xanh cuối cùng, thoải mái ợ một tiếng, mấy người mới phản ứng lại, đồng thời đưa tay lau đi khóe miệng.
Từ An nhìn mấy người, cảm thấy có chút khó hiểu, mấy người kia chẳng lẽ đầu óc có vấn đề.
Hỏi hắn cơm hộp có những món gì, rõ ràng chạy tới vây xem người khác ăn cơm, còn ra vẻ vô cùng say mê.
Thật sự là kỳ quái.
Mấy người không biết Từ An trong nội tâm đang oán thầm, đợi đến lúc c·ô·ng nhân huynh đệ đứng dậy, đồng thời quay lại quầy hàng của Từ An.
Tay phải cầm 1 phần cơm hộp, tay trái đút vào túi quần lấy ra tiền lẻ đưa cho Từ An.
Các động tác liền mạch, không có chút nào do dự.
Lúc mấy người tới, mải nghĩ đến việc tìm tiệm cơm mà không để ý là đã đi rất xa.
Hiện tại phải đi về, mới phát hiện đoạn đường này sao mà dài như vậy, tựa hồ cả đời đều đi không đến đích.
Thật vất vả trở lại ký túc xá, mấy người giống như vừa mới được vớt ra từ trong nước, từ đầu tới đuôi đều ướt sũng.
Đem cơm hộp đặt lên bàn, vọt đi tắm rửa thay quần áo xong cuối cùng cũng cảm thấy mát mẻ hơn một chút.
Nhưng bởi vì nóng nực, cảm giác thèm ăn trong lòng đã biến mất hơn phân nửa, mặc dù hiện tại cảm thấy rất đói, cũng không có dục vọng muốn ăn.
Thế nhưng quá trình ăn uống vô cùng hưởng thụ của c·ô·ng nhân huynh đệ vừa rồi, lại khiến hắn không nhịn được muốn mở hộp cơm ra xem.
'Hay là, uống Canh Đậu Xanh trước đi! Canh Đậu Xanh có tác dụng giải nhiệt hạ hỏa, nói không chừng sau khi uống xong sẽ có cảm giác muốn ăn.'
Người này cầm lấy hộp Canh Đậu Xanh tr·ê·n cùng của hộp cơm, nhất thời có chút kinh ngạc.
Canh Đậu Xanh này rõ ràng còn có chút lạnh.
Nhấp nhẹ một ngụm, theo nước canh cùng vào trong miệng còn có mấy hạt Đậu Xanh, đã được luộc mềm nhừ, đầu lưỡi vừa chạm vào liền lập tức tan ra.
Chè lạnh băng theo cổ họng trôi xuống khắp tứ chi, cảm giác nóng bức mơ hồ trong thân thể nhanh chóng tan biến, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài.
Thoải mái!
Một bát Canh Đậu Xanh vào bụng, những cảm giác thèm ăn đã biến mất tất cả đều quay lại, cảm giác đói bụng đến mức bụng dán sát vào lưng.
Nhanh chóng lấy hết đồ trong hộp cơm ra, vội vàng ăn.
Lúc hắn đang ăn cơm, ba người bạn cùng phòng đi ăn cơm ở nhà ăn về, chứng kiến người này có chút kinh ngạc.
"Lão Hàn, ngươi không phải cùng Lão Trần bọn hắn đi ra ngoài tiệm cơm ăn sao, sao bây giờ lại ăn cơm hộp trong túc xá?"
Lão Hàn giờ phút này toàn tâm đắm chìm trong mỹ vị của cơm hộp, căn bản không có tâm tư trò chuyện với bọn họ những chuyện này, thật vất vả tìm được lúc nghỉ, nói một câu 'ăn xong nói tiếp' rồi tiếp tục chìm đắm trong niềm vui làm cơm.
Ba người bạn cùng phòng thấy thế càng thêm kì quái, đây là đang ăn món gì mà đến nỗi lời nói cũng lười nói.
Bọn hắn đi đến sau lưng Lão Hàn, thăm dò nhìn hộp cơm trước mặt Lão Hàn.
t·h·ị·t Hấp Gia Vị! Nấm Chiên Giòn! Cà Chua Xào Trứng!
Còn có một hộp canh, từ cặn còn sót lại trong hộp có thể thấy trong này đã từng đựng Canh Đậu Xanh.
Gần trường học khi nào lại có loại cơm hộp thịnh soạn như vậy, 1 phần cơm hộp như vậy không phải hơn 10 đồng sao.
Thế nhưng, thoạt nhìn có vẻ rất ngon.
3 người vừa ăn cơm xong, nhìn Lão Hàn ăn uống, đột nhiên cảm thấy lại có chút đói bụng.
Cuối cùng có người không nhịn được, vươn tay, từ "miệng cọp" đoạt được một viên Nấm Chiên Giòn.
Lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, viên Nấm Chiên Giòn kia liền bị đưa vào trong miệng, âm thanh giòn tan 'răng rắc' lập tức vang lên bên tai mấy người.
Thật giòn!
Lão Hàn vội vàng bảo vệ hộp cơm của mình, há mồm định mắng người.
Nhưng miệng vừa mở, đồ ăn bên trong sẽ bị phun ra, vừa mở miệng chỉ có thể lập tức ngậm lại.
Thế nhưng hai đấm khó địch lại 6 tay, Lão Hàn cuối cùng không thể bảo vệ tốt đồ ăn của mình, những viên Nấm Chiên Giòn đáng yêu, mê người, tràn ngập mị hoặc kia đã bị mấy người chia nhau hết sạch.
Chỉ còn lại t·h·ị·t Hấp Gia Vị và Cà Chua Xào Trứng.
Hai món này sở dĩ có thể còn lại, là vì chúng đều có nước sốt, không tiện dùng tay bốc.
"Mấy người các ngươi, đồ khốn!"
Tiếng rống giận dữ của Lão Hàn từ cửa sổ ký túc xá truyền ra, vang vọng cả tòa lầu ký túc xá, quanh quẩn giữa không tr·u·ng sân trường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận