Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 13: thịt cũng còn không đủ nhét răng

**Chương 13: Thịt còn không đủ nhét răng**
Kiều Hưng Quốc quê ở Giang Hán, kinh tế Giang Hán không phát đạt, số lượng công việc có thể cung cấp cũng rất hạn chế.
Phần lớn người trong thôn của Kiều Hưng Quốc đều ra ngoài làm công, Kiều Hưng Quốc cùng lão bà hắn hai người cùng đi theo người trong thôn tới công trường Tử Kinh Hoa Viên làm việc.
Đối với tiền lương đãi ngộ, hắn tương đối hài lòng, duy chỉ có một điểm không hài lòng chính là nguyên liệu nấu ăn ở công trường rất dễ lừa người.
Cũng không biết có phải do gần đây trời nóng nực hay không, người làm việc trong phòng bếp cảm thấy buồn bực, không có tâm trạng nấu cơm cho tốt. Liên tiếp mấy ngày bữa trưa đồ ăn đều lấy mì sợi làm chủ, lại nấu thêm một nồi đồ ăn kèm, thế là xong việc.
Kiều Hưng Quốc làm ca 6 giờ, 11 giờ 30 đã tan ca, cùng mấy người bạn làm chung tan tầm cùng đi về phía nhà ăn công trường.
"Hôm nay nhà ăn không biết làm món gì, đi gần như vậy cũng không ngửi thấy mùi vị gì cả." Kiều Hưng Quốc hướng phía nhà ăn dùng sức ngửi, không ngửi được mùi thơm.
"Không ngửi thấy hương vị là tốt rồi, không ngửi thấy hương vị chứng tỏ giữa trưa lại làm mì sợi, cũng không biết hôm nay là đồ ăn kèm gì." Người bạn làm bên cạnh vui vẻ đáp lời.
Nói xong ba người đi vào nhà ăn làm bằng tôn, bởi vì hiện tại không có người, quạt trần trên nóc phòng còn chưa mở, nhiệt khí từ trong bếp nấu cơm tỏa ra, khiến cho cả gian phòng đều có chút oi bức.
Kiều Hưng Quốc đi nhanh hai bước đến chỗ lấy đồ ăn, thăm dò nhìn vào bên trong.
Trong phòng bếp có hai nồi lớn đồng thời nấu, một nồi nấu bún, một nồi khác có thể thấy là mộc nhĩ thái sợi, cà rốt thái sợi, cải thìa và thịt thái sợi cùng với một ít nguyên liệu nấu ăn khó phân biệt được tổ hợp lại thành đồ ăn kèm.
Được rồi, quả nhiên lại là đồ ăn làm từ bột mì, mấy người ở phòng bếp này thật là lười đến phát sợ.
Trong lòng đang lẩm bẩm, nhưng động tác trên tay không chậm, đến kệ món ăn bên cạnh lấy xuống một cái chậu inox cỡ trung, đưa cho Đại tỷ phụ trách múc đồ ăn.
Đại tỷ từ trong nồi gắp ra hai đũa bún lớn để vào chậu, lại dùng thìa múc hơn nửa muôi đồ ăn kèm đổ lên trên bún.
"Đồ ăn kèm nhiều chút nhiều chút, chỗ này không đủ trộn đều bún đâu." Kiều Hưng Quốc bồi khuôn mặt tươi cười nói với Đại tỷ múc rau.
"Mỗi người đều cho nhiều, sợ có người không kịp ăn." Đại tỷ buông thìa cầm lên một đôi đũa: "Biết rõ các ngươi làm việc vất vả, cho các ngươi thêm trứng gà rán, mỗi người một cái."
Cái trứng chiên này, lòng trắng trứng là lòng trắng trứng, lòng đỏ trứng là lòng đỏ trứng, tròn xoe. Đặt ở trên mặt nhìn qua rất đẹp mắt, chỉ là ăn vào không có vị trứng gà.
Nếu Từ An ở chỗ này, sẽ phát hiện cái trứng chiên này là bán thành phẩm, được chế tác thông qua kỹ thuật Hex.
Bình thường một quả trứng gà chỉ có thể chiên ra một cái trứng chiên, nhưng dùng tới kỹ thuật Hex, một quả trứng gà có thể biến thành ba cái trứng chiên. Không gây hại cho cơ thể, phù hợp tiêu chuẩn an toàn thực phẩm, còn có thể giảm đáng kể chi phí sản xuất.
Nhỏ đến quán ven đường, lớn đến một vài chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh, đều thích dùng loại trứng chiên này.
Hai ba miếng liền ăn xong trứng chiên, mì sợi còn lại đảo hai lần là ăn xong, ngay cả nước canh cũng không còn lại một giọt.
Buông bát đũa, bụng cảm giác là đã no, nhưng trong dạ dày cảm giác, còn thiếu thiếu cái gì đó.
Mấy ngày rồi không được ăn thịt cho tử tế, chút thịt thái sợi trong đồ ăn kèm kia còn không đủ nhét răng.
Hay là, đi tiệm cơm bên ngoài công trường xem sao, mua cái đùi gà tẩm bổ.
Trong lòng nghĩ như vậy, thân thể cũng rất thành thật, đem bát đũa để vào máng thu dọn rồi đi về phía cổng công trường.
Cửa hàng Cơm Giai Giai bên ngoài công trường đã mở cửa, bên trong ngồi rải rác vài khách hàng, nhưng không có một người nào mặc đồng phục công nhân đội mũ bảo hộ.
Kiều Hưng Quốc cũng rất ý tứ, không đi vào mà đứng ở cửa tiệm hướng vào trong gọi: "Lão bản, trong tiệm này có đùi gà kho không, bao nhiêu tiền một cái?"
"Đùi gà kho một cái 5 đồng, cơm đùi gà kho một hộp 8 đồng." Âm thanh từ chỗ quầy thu ngân truyền ra, nhưng không thấy người.
Kiều Hưng Quốc tặc lưỡi một cái, một cái đùi gà 5 đồng, hơi đắt.
Lúc hắn đang do dự, sau quầy thu ngân lại có âm thanh truyền ra: "Ngươi có muốn hay không, không muốn thì đừng đứng ở cửa cản đường."
Thôi vậy, hay là đợi lão bà tan ca, lại qua mua hộp cơm đùi gà một đồng ăn thì có lợi hơn.
Kiều Hưng Quốc quay lại cổng công trường, ngồi dưới bóng cây hóng mát chờ đợi.
Vừa ngồi xuống, liền có một chiếc xe ba bánh chạy tới, dừng ở cách đó không xa, chiếc xe đạp theo sau cũng dừng lại.
Trên xe ba bánh bước xuống một thiếu niên cao gầy, hơi có vẻ trẻ trung. Cùng với thiếu niên dáng người trung bình khỏe mạnh bước xuống từ xe đạp, cùng nhau bế hai đứa trẻ con trên xe ba bánh xuống.
Thiếu niên cao gầy tay chân lanh lẹ mở hai cái thùng xốp ra, kiểm tra đồ vật bên trong không có vấn đề gì sau mới thở phào nhẹ nhõm. Lấy từ đầu xe xuống một túi nhựa lớn, lấy ra một chồng hộp nhựa tròn nhỏ.
Hai đứa trẻ con phụ trách đưa hộp, thiếu niên cao gầy từ trong thùng múc đồ vật bỏ vào trong hộp, thiếu niên khỏe mạnh phụ trách đậy nắp hộp, mấy người phối hợp rất nhịp nhàng.
Kiều Hưng Quốc nheo mắt lại nhìn về phía tờ giấy da lớn mở ra trong góc xe ba bánh, phía trên như có viết chữ.
‘Bánh thịt trứng; Thịt băm cà tím; Bắp cải xào miến; Tặng canh cà chua trứng gà; 8 nguyên một phần.’
Kiều Hưng Quốc hai mắt mở to, không thể nào, nhiều đồ ăn như vậy mà chỉ có 8 đồng, có phải chỉ có thể chọn một hoặc hai món trong đó hay không.
Hắn từ dưới gốc cây đứng lên, đi về phía xe ba bánh.
Thiếu niên cao gầy là Từ An, thiếu niên khỏe mạnh là Từ Hòa Bình, hai đứa trẻ con chính là Từ Khang và Từ Nhạc.
Bốn người 10 giờ xuất phát từ Từ Gia Thôn, Từ An khí lực đủ, trên đường đạp xe rất nhanh. Vốn là lộ trình hơn một tiếng, chỉ mất 45 phút đã tới nơi.
Vừa xuống xe liền kiểm tra cơm hộp có bị đổ ra ngoài không, may mà con đường năm ngoái mới làm lại, rất bằng phẳng. Lại có thùng xốp giảm xóc, 30 phần cơm hộp không có hộp nào bị đổ ra ngoài.
Bốn người thừa dịp hiện tại không có ai, múc canh vào cơm hộp.
Đột nhiên có một trung niên khỏe mạnh, đội mũ bảo hộ đi tới, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm bọn họ làm việc.
"Đại ca, mua cơm hộp không?" Từ An đưa thìa cho Từ Hòa Bình, từ trong thùng xốp lấy ra một phần cơm hộp, đưa tới trước mặt Kiều Hưng Quốc, cho hắn xem đồ ăn trong hộp.
"8 đồng một phần, mỗi phần một hộp cơm trắng, một phần bánh thịt trứng, còn có thịt băm cà tím và bắp cải xào miến, đều là món mặn ăn với cơm."
"Nhiều như vậy mà chỉ có 8 đồng, thịt và rau của các ngươi có tươi không?" Kiều Hưng Quốc có chút động lòng, nhưng có chút lo lắng rau không được tươi.
"Cái này ngươi yên tâm, thịt là mua ở chợ bán buôn, rau là trồng ở đất nhà mình, cho nên mới rẻ như vậy." Từ An đem cơm hộp thu lại, bỏ vào túi: "Ta biết rõ công trình này thời gian thi công không ngắn, ta không phải kiểu làm ăn chụp giật, mà là muốn làm ăn lâu dài ở chỗ này, không buôn bán kiểu thất đức."
Kiều Hưng Quốc còn đang do dự, chỗ cổng công trường truyền ra tiếng ồn ào, là một thanh niên cao lớn ngăm đen dẫn theo một đám công nhân đi về phía bên này, bao vây cái xe ba bánh này lại.
Là Đống Lương thúc dẫn theo nhóm công nhân tới đây, nhìn qua, số người không dưới 20.
Bạn cần đăng nhập để bình luận