Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 87: nông dân không nhìn nổi cái này

**Chương 87: Nông dân không nỡ nhìn cảnh này**
Mãi cho đến khi về đến nhà, Lý Tín Đông vẫn còn có chút choáng váng đầu.
11 giờ 30 đến đây ăn bữa cơm, sau đó cưỡi xe đạp đi theo lão Hàn giao hàng bên ngoài hơn hai tiếng đồng hồ, vậy mà kiếm được 37 đồng?
Tuy nói cá bống sao một cân có thể bán được 40-50 đồng, nhưng không dễ bắt, lại còn tốn sức!
Suy nghĩ ban đầu của mình là đến đây kiếm thêm thu nhập, quả thực vô cùng chính xác, tự cho mình một cái khen.
Ôm tâm trạng sung sướng về đến nhà, dựng xe đạp xong, chợt phát hiện cái chậu to màu đỏ mà mình đặt ở góc sân nhỏ trống trơn, nghiêng tựa vào tường.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Lý Tín Đông dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ba bước thành hai bước đi đến góc sân, phát hiện thực sự chỉ còn một cái chậu rỗng không!
Cá của ta đâu?
Đi vào nhà chính, thò tay cầm cái lồng bàn đậy ruồi trên bàn cơm lên, giữa bàn bày một cái đĩa lớn đựng cá bống sao chiên vàng ruộm hai mặt, thơm lừng.
Nhìn cách bày biện cá bống sao, có thể thấy đây là phần ăn còn thừa.
"Mẹ!" Lý Tín Đông thò tay định đẩy cửa phòng ngủ của cha mẹ, phát hiện cửa phòng bị khóa từ bên trong, hoàn toàn không đẩy ra được, chỉ đành ở ngoài gọi: "Con đã nói đừng có nấu cá của con rồi mà, cho dù có nấu thì cũng không cần phải nấu hết sạch như vậy, một cân là đủ chúng ta ăn rồi!"
"Làm sao vậy, làm sao vậy? Nuôi ngươi lớn như vậy, ăn của ngươi mấy con cá mà cũng không được à?"
"Đây là cá con định mang đi bán lấy tiền, với lại nhiều như vậy cũng ăn không hết, để đến mai sẽ không còn tươi."
"Bán cái gì mà bán! Trong nhà không cho ngươi ăn hay là không cho ngươi uống chắc? Còn ăn không hết, có mấy con cá cỏn con này thì bõ bèn gì!" Trong phòng ngủ, tiếng người nói chuyện vô cùng hùng hồn, đầy lý lẽ.
Vẻ mặt Lý Tín Đông biến đổi liên tục, môi mấp máy mấy lần nhưng cuối cùng vẫn không cãi lại, chỉ có thể im lặng trở về phòng mình, thay bộ quần áo đi biển, mang theo dụng cụ xuất phát đi về phía bờ biển.
Hôm nay bắt được bao nhiêu thì sẽ bán hết bấy nhiêu, kiếm được ít thì ít, còn hơn là không có đồng nào.
Sau khi Lý Tín Đông rời đi, người trong phòng ngủ trở mình, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý.
Buổi chiều 2 giờ 30.
Từ An đóng cửa tiệm, đang định về nhà thì phát hiện trên tường của tiệm ăn nhanh bên cạnh không biết từ lúc nào đã dán một tờ quảng cáo cho thuê cửa hàng.
Cửa lớn mở rộng, có thể thấy bên trong có vài người đang xem cửa hàng.
Hôm qua mới dọn đi, hôm nay đã có người đến xem tiệm, cũng không biết người xem tiệm này có biết nơi này là một cái hố hay không.
Trong lòng thầm oán một câu, Từ An liền lái xe ba bánh chở người nhà, hướng về phía thôn Từ Gia mà chạy tới.
Buổi sáng đã hẹn với dì Hồng là chiều nay sẽ đi xem chất lượng của vườn rau quả lớn của bạn cũ dì Hồng, Từ An dìu bà Từ về phòng nghỉ ngơi xong, liền định bảo Từ Khang và Từ Nhạc cũng trở về phòng nghỉ ngơi.
Vừa quay đầu lại, liền thấy hai đứa ngẩng đầu nhỏ lên, đôi mắt long lanh nhìn Từ An, hai đứa nhỏ gần như viết rõ mấy chữ ‘chúng con muốn cùng anh trai đi ra ngoài chơi’ lên mặt.
Từ An vốn định bảo hai đứa về phòng nghỉ ngơi, nhưng lời nói ra đến miệng lại không thốt nên lời, suy nghĩ một chút, chẳng qua chỉ là đi xem vườn rau một chút, cũng không có gì nguy hiểm, mang theo hai đứa cũng không phải là không thể.
Từ An thò tay béo má hai đứa nhỏ một cái, có việc nhờ người nên hai đứa nhóc này liền ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, mặc cho Từ An xoa nắn.
Sách, chỉ có lúc muốn đi ra ngoài chơi mới ngoan ngoãn như vậy.
Ngày thường tay còn chưa kịp đưa ra, hai đứa đã tát một cái hất tay mình ra rồi.
Sau khi đã thỏa thích vần vò hai khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, tròn vo của hai đứa, Từ An rốt cục cảm thấy mỹ mãn mà thu tay lại: "Lên xe đi."
Nói với bà Từ một tiếng, Từ An liền mang theo Từ Khang và Từ Nhạc đến cửa nhà dì Hồng, gọi dì Hồng cùng đi về phía vườn rau.
Vườn rau cách thôn Từ Gia cũng khá xa, lái chiếc xe ba bánh nhỏ chạy điện cũng phải mất 10 phút mới tới nơi.
Xuống xe xong, phát hiện một người phụ nữ trung niên gầy gò đã đứng chờ sẵn ở trước nhà kính trồng rau của dì Hồng, chiếc mũ rơm trên đầu đã được tháo xuống cầm tay phe phẩy.
Ở những nhà kính trồng rau khác, thấp thoáng thấy có bóng người đang đi lại, có nhà kính lớn còn có cả máy móc đang ủi dọn cây trồng.
Từ An nhìn về phía dì Hồng, phát hiện trên mặt dì Hồng cũng là vẻ tò mò, nhìn vào những chiếc máy móc bên trong mấy nhà kính kia, xem ra cũng không rõ ràng lắm là chuyện gì đang xảy ra.
Hồ Quyên sau khi nhận được tin nhắn của dì Hồng, liền sớm đến nhà kính chờ sẵn, bây giờ nhìn thấy dì Hồng mang theo một người trẻ tuổi cùng với hai đứa trẻ con đến đây, tuy cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn nhiệt tình chào đón, vẻ mặt tươi cười dò hỏi: "Chị Hồng, vị này là?"
"Đây chính là ông chủ tiệm ăn nhanh mà tôi hợp tác." Dì Hồng vỗ vỗ vai Từ An, một bộ dạng vô cùng yên tâm: "Đừng thấy cậu ấy tuổi còn nhỏ, nhưng kinh doanh giỏi lắm đấy."
Lúc này, vừa hay có người đi ngang qua, dì Hồng tiến lại gần hơn một chút, hạ giọng nói nhỏ.
"Lúc mới đầu chỉ là một quán ven đường, một ngày bán được 30-40 lượng, bây giờ đã có cửa tiệm rồi, một ngày bán được 600-700 lượng đấy!"
Hồ Quyên nghe nói một ngày bán được 600-700 lượng, nụ cười trên mặt lập tức chân thành hơn mấy phần, kích động xoa xoa tay tán thưởng: "Ôi chao, tuổi trẻ tài cao, ghê gớm thật, ghê gớm thật."
Từ An còn chưa kịp phản ứng gì, hai đứa nhóc con đã vênh váo tự đắc, hai tay chống nạnh, học dáng vẻ người lớn mà gật đầu, cũng mở miệng tán thưởng Từ An, vẻ mặt cực kỳ đắc ý!
"Anh trai cháu siêu lợi hại! Nấu ăn ngon tuyệt cú mèo! Kinh doanh cũng siêu đỉnh!"
"Đúng vậy, đúng vậy, anh trai cháu không chỉ có kinh doanh giỏi, còn chăm sóc bọn cháu rất tốt nữa đấy! Trời còn chưa sáng đã dậy, trong nhà ngoài ngõ đều thu vén gọn gàng, đâu ra đấy"
Từ Khang còn chưa nói hết câu, Từ An liền thò tay bịt miệng cậu nhóc lại, Từ Khang dùng hai bàn tay nhỏ bé ra sức lay tay Từ An, bộ dạng không cam lòng, như muốn nói 'Cháu còn chưa nói xong mà, để cháu nói xong đi'.
"Chúng ta đi xem vườn rau đi." Từ An xấu hổ nhưng vẫn lịch sự nói với dì Hồng và Hồ Quyên đang đứng xem kịch vui.
Đợi đến khi dì Hồng và Hồ Quyên đi vào trong nhà kính, Từ An mới buông tay đang bịt miệng hai đứa nhóc ra, lườm hai đứa một cái cảnh cáo, sau đó mới nắm tay hai đứa đi vào trong nhà kính.
Lúc này, chiếc máy móc ở nhà kính bên cạnh vừa vặn di chuyển đến gần, xuyên qua nhà kính có thể nghe thấy tiếng ồn ào rất lớn từ máy móc truyền đến.
Chiếc máy móc bên cạnh là máy cày, giống như vị tướng quân trên chiến trường, vung vẩy lưỡi dao thu gặt những cây trồng không còn sức sống, những nơi nó đi qua, vô số cây trồng vỡ thành từng mảnh, rơi vãi trên mặt đất.
Đi ở phía trước nhất là Hồ Quyên, đang định khoe khoang rau quả nhà mình trồng, vừa quay đầu lại liền thấy Từ An đang nhìn về phía nhà kính bên cạnh, vẻ mặt đầy tò mò.
"Có bốn gia đình đã ký kết hợp đồng cung cấp rau cho siêu thị Thắng Lợi, hôm nay chính là đến đây để diệt trừ cây trồng, sau này sẽ phải dựa theo yêu cầu của bên siêu thị để trồng trọt và chăm sóc bông cải xanh."
Ánh mắt Từ An lại lần nữa nhìn về phía nhà kính bên cạnh, có thể thấy rõ trên những cây trồng chưa bị diệt trừ vẫn còn rất nhiều quả màu xanh, chỉ cần 3-5 ngày nữa là có thể thu hoạch được.
"Cái này sắp đến lúc thu hoạch, diệt trừ đi đáng tiếc quá." Từ An thật lòng cảm khái nói.
"Siêu thị người ta trả tiền, tuy là diệt trừ nhưng tiền vẫn trả đủ, hơn nữa những cây này còn có thể thu về làm phân bón, cũng không lỗ." Hồ Quyên ngoài miệng tuy nói không lỗ, nhưng ánh mắt nhìn về phía nhà kính bên cạnh vẫn lộ ra chút tiếc hận.
Nông dân rất không nỡ nhìn những cảnh này, không phải vấn đề có tiền hay không, mà là thực sự rất đau lòng !
Bạn cần đăng nhập để bình luận