Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu
Chương 19: tâm tâm niệm niệm tủ lạnh có hi vọng rồi!
**Chương 19: Tâm tâm niệm niệm tủ lạnh, có hi vọng rồi!**
Buổi tối, Từ An ngồi trên giường kiểm kê lại doanh thu tuần này.
Ngày đầu tiên 30 phần, ngày hôm sau 40 phần, năm ngày sau đó đều là 50 phần. Mỗi phần giá bán 8 nguyên, bình quân mỗi phần giá thành 5 đồng 5 hào, mỗi phần thuần lợi nhuận 2 đồng 5 hào.
Tổng lợi nhuận trong tuần này là 800 đồng!
Một tuần 800 đồng, một tháng bốn tuần thì chính là 3200 đồng.
Tê~
Thật khủng bố, như vậy thu nhập này đã ngang ngửa với một nhân viên công sở bình thường rồi.
Khi Từ An đem tiền trên giường xếp thành một hàng, Từ Khang và Từ Nhạc, hai viên mắt to tròn xoe kia liền biến thành mắt lấp lánh ánh sao.
‘ Nhiều tiền quá. ’
‘ Ca ca sao có thể có nhiều tiền như vậy? ’
‘ Ca ca làm ăn mà. ’
‘ Đúng rồi, chúng ta có giúp ca ca mà. ’
Hai người đồng thời nhìn về phía Từ An, cất cao giọng, giọng nói ngọt xớt nũng nịu hỏi: "Ca ca, chúng ta có phụ giúp mà, có phải là thưởng cho chúng ta chút tiền tiêu vặt không?"
Từ An cảm thấy có chút ngoài ý muốn, không biết hai tiểu nhân nhi này học được từ đâu, vậy mà đã biết đòi tiền.
Bẹo má hai người, đột nhiên phát hiện trên mặt bọn chúng đã có thịt. Lúc trước là thuần túy là kiểu mập của trẻ con, là mập ảo, hiện tại bẹo má thấy rõ ràng, đúng là đã có thịt.
Xem ra gần đây thức ăn ngon, dinh dưỡng đầy đủ, mới có thịt, thật tốt quá.
Từ An nhìn cánh tay mình, trước đây không có chú ý, giờ nhìn lại đúng là đã khỏe mạnh hơn.
Đúng vậy, mỗi ngày đều phải nấu trên 50 phần cơm hộp, chỉ riêng việc xào rau cũng đủ để rèn luyện. Không kể đến việc mỗi ngày đều phải đạp xe ba bánh 2 tiếng, trên xe còn có hơn trăm cân cơm hộp cùng hai đứa nhỏ.
Nếu không phải sau khi sống lại khí lực đã tăng lên rất nhiều, chỉ riêng việc xào rau thôi cũng có thể khiến bản thân kiệt sức mà c·h·ế·t.
"Hai người các ngươi muốn tiền để làm gì vậy?"
"Ta muốn ăn kẹo đường!"
"Ta muốn hình dán, hình dán trên tay của đầu trọc thúc thúc siêu ngầu!"
"Được rồi, đây cho các ngươi tiền lương, cảm ơn các ngươi những ngày này đã giúp ca ca chiếu cố mọi việc!"
Từ An rút ra hai tờ 1 đồng đưa cho hai người, hai người nhận tiền xong cười đến hở cả răng, khóe miệng dường như kéo đến tận mang tai.
Mãi cho đến khi ngủ, hai người vẫn nắm chặt tờ 1 đồng không buông tay, Từ An thử mấy lần cũng không thể lấy tiền từ trong tay bọn chúng ra, đành mặc kệ bọn chúng.
Hy vọng sáng mai tỉnh lại, hai đồng tiền này vẫn còn nguyên vẹn.
Hôm nay vẫn chuẩn bị ba món một canh: Gà Xào Nấm Ớt Chuông, Đậu Que Xào Thịt Bằm, Trứng Chiên Xào Nấm Mèo và Canh Sườn Cà Rốt Ngô.
Đúng 10 giờ 45 phút đến cổng công trường, Từ An liền phát hiện có điểm không đúng.
Đối diện phố, tiệm cơm Giai Giai đã bày ra hai cái bàn dài, dưới bảng hiệu của tiệm còn treo một tấm áp phích quảng cáo.
‘Cơm hộp siêu ưu đãi giá chỉ 8 đồng, chọn 2 trong 5 món thịt, tặng kèm một phần canh, 30 người đầu tiên còn được tặng thêm Trứng Gà Chiên Giòn.’
Đến đây bày quầy bán hàng một tuần, rốt cuộc cũng đã có đối thủ cạnh tranh. Chỉ là không ngờ đối thủ cạnh tranh lại là tiệm cơm nhanh đối diện, chứ không phải hàng quán nhỏ lẻ giống như mình.
Từ Hòa Bình vừa thấy băng rôn liền không bình tĩnh, để lại một câu ‘ta đi xem sao’ liền băng qua đường đi đến trước cửa tiệm cơm nhanh.
Bà chủ tiệm cơm Giai Giai mua thịt giá rẻ từ công ty gia công thực phẩm An Tâm của Từ An, mặc dù có Lão Lưu ăn hoa hồng, nhưng nàng vẫn lo lắng.
Thịt sau khi chuyển đến tiệm, đều do nàng tự tay tháo túi đóng gói, bao bì đóng gói đã tháo dỡ đều được đựng trong túi màu đen đặt ở dưới quầy thu ngân, đợi sau khi đóng cửa tiệm mới đem vứt vào thùng rác gần nhà.
Còn đặc biệt dặn dò đầu bếp, món thịt bày bán ở cửa tiệm phải chế biến đậm vị một chút.
Vốn dĩ nhìn sẽ không thấy có gì bất thường, cộng thêm việc nhiều dầu, nhiều muối để che giấu, càng khó phát hiện ra điểm không bình thường.
Cơm hộp mới ra mắt của tiệm cơm Giai Giai tuy rằng ít hơn Từ An một món, nhưng dù sao đó cũng là một cửa tiệm, so với quầy hàng nhỏ lẻ, ít nhiều gì vẫn khiến người ta an tâm hơn, có không ít công nhân bị thu hút đến tiệm cơm Giai Giai.
Lúc Từ Hòa Bình quay trở lại sắc mặt không tốt lắm.
"Tiệm cơm nhanh này điên rồi sao, năm món ăn tất cả đều là món thịt, hơn nữa đều là món ăn kèm với cơm."
"Buôn bán có cạnh tranh là chuyện bình thường, may mà ta không có mở rộng một cách mù quáng, hiện tại số lượng này vẫn có thể bán hết, chỉ là cần nhiều thời gian hơn mà thôi." Từ An trấn an nói.
Thấy Từ Hòa Bình vẫn còn có vẻ không phục, vỗ vỗ bờ vai của hắn: "Ngươi quên lời Đống Lương thúc đã từng nói rồi sao, trong thành phố có hơn hai mươi công trường lớn nhỏ, chỗ này không được ta liền đi chỗ khác, chẳng qua là đổi địa điểm mà thôi."
Từ Hòa Bình tuy có không cam tâm, nhưng vì có công nhân tới mua cơm hộp, đành dằn lại tâm tình bắt đầu bận việc.
Chỉ là, mỗi lần vô tình nhìn thấy phía đối diện, dãy bàn dài tấp nập người, Từ Hòa Bình vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hôm nay có tiệm cơm Giai Giai cạnh tranh, bình thường chỉ cần một tiếng là có thể bán sạch, vậy mà hôm nay phải mất gần hai tiếng mới bán hết, lúc thu dọn hàng quán cũng đã hơn một giờ.
Ít nhất thì cũng đã bán hết, nhưng hôm nay mới là ngày đầu tiên, ngày mai tình hình khó mà nói trước, có lẽ giảm bớt một chút sẽ ổn thỏa hơn, ngày mai chỉ làm 40 phần cơm hộp thôi.
Trên đường đến chợ bán buôn, Từ An vừa đi vừa suy nghĩ xem ngày mai nên làm món gì.
Thời tiết càng ngày càng nóng, khẩu vị của công nhân cũng không còn tốt như trước, phải làm chút đồ ăn có thể khơi dậy sự thèm ăn.
Món ăn nào có thể khơi dậy sự thèm ăn của con người? Đương nhiên đó chính là hương vị cay nồng.
Món mặn làm Gà Xào Ớt, thêm hai món ăn kèm dễ ăn với cơm, vậy thì làm Cà Tím Xào Thịt Bằm và Khoai Tây Xoắn Xào.
Thức ăn đều làm nóng như vậy, canh phải chọn loại có tác dụng giải nhiệt, vậy thì Canh Đậu Xanh là thích hợp nhất.
Tối nay có thể luộc sẵn, đặt trong giếng làm lạnh một đêm, mát lạnh rất dễ uống.
Như thường lệ, vẫn mua thịt tại cửa hàng của đầu trọc Trần, sau khi thanh toán xong, đầu trọc Trần đột nhiên giữ Từ An lại: "Có phải ngươi đang thiếu một cái tủ lạnh không?
Ta biết một ông bạn già bán đồ khô, gần đây lớn tuổi, con cái cũng không muốn hắn tiếp tục mở cửa tiệm buôn bán, nên có ý định sang nhượng đồ đạc trong tiệm.
Đồ đạc khác thì dễ nói, nhưng cái tủ lạnh kia mua từ 5-6 năm trước, có chút cồng kềnh, không có ai muốn mua.
Không biết ngươi có hứng thú với cái tủ lạnh này không?"
"Máy móc không có vấn đề gì chứ?" Từ An nghe vậy có chút động lòng.
"Chỉ là mua đã lâu rồi, ngoài ra không có vấn đề gì cả." Đầu trọc Trần vỗ ngực ‘bồm bộp’: "Ở ngay chợ bán thức ăn bên cạnh, ngươi có muốn đi xem không?"
"Được." Từ An gật đầu.
Đầu trọc Trần giao cửa hàng lại cho chủ quán bên cạnh, dẫn theo Từ An cùng ba người đi về phía chợ bán thức ăn. Vừa đi vừa giới thiệu cho Từ An tình hình của ông bạn già.
Ông bạn già của hắn có một trai một gái, mấy năm trước đều đã an gia lập nghiệp ở trong thành phố, nhiều lần ngỏ ý muốn hắn dừng công việc làm ăn, lên thành phố sống cùng.
Nhưng hắn không nỡ rời xa những người bạn cùng mở cửa tiệm gần đó, việc buôn bán trong tiệm cũng không tệ, bản thân cũng còn làm được, nên vẫn tiếp tục làm cho đến bây giờ.
Nhưng từ sau Tết năm nay, thân thể vốn khỏe mạnh lại bắt đầu sinh bệnh liên miên, cứ dăm ba bữa lại phải vào bệnh viện.
Hơn nữa năm nay con trai của hắn lại sinh thêm con, hai vợ chồng luống cuống tay chân chăm sóc không xuể, muốn hắn lên giúp đỡ một chút.
Vừa hay bản thân hắn cũng đã có ý định đóng cửa tiệm, thế là hai bên đồng ý, quyết định đóng cửa tiệm, bắt đầu xử lý những hàng tồn và thiết bị trong tiệm.
Trong lúc nói chuyện, đã đến trước một tiệm bán đồ khô ở chợ bán thức ăn.
Cửa tiệm không tính là lớn, một ông lão gầy gò đầu tóc hoa râm đang quay lưng về phía cửa thu dọn hàng hóa trên kệ, trên mặt đất còn chất đống không ít những bao hàng đã đóng gói xong.
"Lão Hà, ta dẫn theo một tiểu bằng hữu đến đây, hắn có hứng thú với cái tủ lạnh cũ của ngươi."
Ông lão chào hỏi với đầu trọc Trần xong, nhìn về phía Từ An và những người đi cùng, vỗ nhẹ lên chiếc tủ lạnh hơi ngả vàng đặt ở cửa: "Chính là cái tủ lạnh này, mua về cũng đã 5-6 năm rồi, chưa từng gặp vấn đề gì, dùng rất tốt, chỉ là kiểu dáng không được thời thượng như những cái tủ lạnh mới ra bây giờ."
Từ An đi vòng quanh tủ lạnh một vòng, đặc biệt chú ý đến âm thanh của động cơ, không phát hiện có vấn đề gì. Tủ lạnh được bảo dưỡng rất tốt, ngay cả dấu vết va chạm cũng không có là bao.
Trong lòng tính toán một chút, tủ lạnh hai cánh dung tích 728 lít, nếu mua mới ở cửa hàng ít nhất cũng phải từ 2000 đồng trở lên. Cái này tuy đã dùng 5-6 năm, nhưng tình trạng rất tốt, giá cả khoảng 300 đồng mình có thể chấp nhận được.
"Hà lão bản, cái tủ lạnh này ngươi định bán bao nhiêu tiền?"
"Ngươi là do đầu trọc Trần dẫn đến, 200 đồng, ngày mốt có thể đến mang đi." Lão Hà đưa ra giá cả rất thật thà, có thể thấy được là rất muốn nhanh chóng bán đi.
200 đồng không chỉ nằm trong dự tính của Từ An, mà còn thấp hơn giá dự tính của hắn 100 đồng, điều này không có gì phải mặc cả nữa.
Lập tức lấy tiền ra, đếm đủ 200 đồng đưa cho lão Hà.
Lão Hà nhận tiền xong liền viết một tờ biên lai cho Từ An, ngày mốt cầm biên lai đến là có thể mang tủ lạnh đi.
Giao dịch hoàn tất.
Buổi tối, Từ An ngồi trên giường kiểm kê lại doanh thu tuần này.
Ngày đầu tiên 30 phần, ngày hôm sau 40 phần, năm ngày sau đó đều là 50 phần. Mỗi phần giá bán 8 nguyên, bình quân mỗi phần giá thành 5 đồng 5 hào, mỗi phần thuần lợi nhuận 2 đồng 5 hào.
Tổng lợi nhuận trong tuần này là 800 đồng!
Một tuần 800 đồng, một tháng bốn tuần thì chính là 3200 đồng.
Tê~
Thật khủng bố, như vậy thu nhập này đã ngang ngửa với một nhân viên công sở bình thường rồi.
Khi Từ An đem tiền trên giường xếp thành một hàng, Từ Khang và Từ Nhạc, hai viên mắt to tròn xoe kia liền biến thành mắt lấp lánh ánh sao.
‘ Nhiều tiền quá. ’
‘ Ca ca sao có thể có nhiều tiền như vậy? ’
‘ Ca ca làm ăn mà. ’
‘ Đúng rồi, chúng ta có giúp ca ca mà. ’
Hai người đồng thời nhìn về phía Từ An, cất cao giọng, giọng nói ngọt xớt nũng nịu hỏi: "Ca ca, chúng ta có phụ giúp mà, có phải là thưởng cho chúng ta chút tiền tiêu vặt không?"
Từ An cảm thấy có chút ngoài ý muốn, không biết hai tiểu nhân nhi này học được từ đâu, vậy mà đã biết đòi tiền.
Bẹo má hai người, đột nhiên phát hiện trên mặt bọn chúng đã có thịt. Lúc trước là thuần túy là kiểu mập của trẻ con, là mập ảo, hiện tại bẹo má thấy rõ ràng, đúng là đã có thịt.
Xem ra gần đây thức ăn ngon, dinh dưỡng đầy đủ, mới có thịt, thật tốt quá.
Từ An nhìn cánh tay mình, trước đây không có chú ý, giờ nhìn lại đúng là đã khỏe mạnh hơn.
Đúng vậy, mỗi ngày đều phải nấu trên 50 phần cơm hộp, chỉ riêng việc xào rau cũng đủ để rèn luyện. Không kể đến việc mỗi ngày đều phải đạp xe ba bánh 2 tiếng, trên xe còn có hơn trăm cân cơm hộp cùng hai đứa nhỏ.
Nếu không phải sau khi sống lại khí lực đã tăng lên rất nhiều, chỉ riêng việc xào rau thôi cũng có thể khiến bản thân kiệt sức mà c·h·ế·t.
"Hai người các ngươi muốn tiền để làm gì vậy?"
"Ta muốn ăn kẹo đường!"
"Ta muốn hình dán, hình dán trên tay của đầu trọc thúc thúc siêu ngầu!"
"Được rồi, đây cho các ngươi tiền lương, cảm ơn các ngươi những ngày này đã giúp ca ca chiếu cố mọi việc!"
Từ An rút ra hai tờ 1 đồng đưa cho hai người, hai người nhận tiền xong cười đến hở cả răng, khóe miệng dường như kéo đến tận mang tai.
Mãi cho đến khi ngủ, hai người vẫn nắm chặt tờ 1 đồng không buông tay, Từ An thử mấy lần cũng không thể lấy tiền từ trong tay bọn chúng ra, đành mặc kệ bọn chúng.
Hy vọng sáng mai tỉnh lại, hai đồng tiền này vẫn còn nguyên vẹn.
Hôm nay vẫn chuẩn bị ba món một canh: Gà Xào Nấm Ớt Chuông, Đậu Que Xào Thịt Bằm, Trứng Chiên Xào Nấm Mèo và Canh Sườn Cà Rốt Ngô.
Đúng 10 giờ 45 phút đến cổng công trường, Từ An liền phát hiện có điểm không đúng.
Đối diện phố, tiệm cơm Giai Giai đã bày ra hai cái bàn dài, dưới bảng hiệu của tiệm còn treo một tấm áp phích quảng cáo.
‘Cơm hộp siêu ưu đãi giá chỉ 8 đồng, chọn 2 trong 5 món thịt, tặng kèm một phần canh, 30 người đầu tiên còn được tặng thêm Trứng Gà Chiên Giòn.’
Đến đây bày quầy bán hàng một tuần, rốt cuộc cũng đã có đối thủ cạnh tranh. Chỉ là không ngờ đối thủ cạnh tranh lại là tiệm cơm nhanh đối diện, chứ không phải hàng quán nhỏ lẻ giống như mình.
Từ Hòa Bình vừa thấy băng rôn liền không bình tĩnh, để lại một câu ‘ta đi xem sao’ liền băng qua đường đi đến trước cửa tiệm cơm nhanh.
Bà chủ tiệm cơm Giai Giai mua thịt giá rẻ từ công ty gia công thực phẩm An Tâm của Từ An, mặc dù có Lão Lưu ăn hoa hồng, nhưng nàng vẫn lo lắng.
Thịt sau khi chuyển đến tiệm, đều do nàng tự tay tháo túi đóng gói, bao bì đóng gói đã tháo dỡ đều được đựng trong túi màu đen đặt ở dưới quầy thu ngân, đợi sau khi đóng cửa tiệm mới đem vứt vào thùng rác gần nhà.
Còn đặc biệt dặn dò đầu bếp, món thịt bày bán ở cửa tiệm phải chế biến đậm vị một chút.
Vốn dĩ nhìn sẽ không thấy có gì bất thường, cộng thêm việc nhiều dầu, nhiều muối để che giấu, càng khó phát hiện ra điểm không bình thường.
Cơm hộp mới ra mắt của tiệm cơm Giai Giai tuy rằng ít hơn Từ An một món, nhưng dù sao đó cũng là một cửa tiệm, so với quầy hàng nhỏ lẻ, ít nhiều gì vẫn khiến người ta an tâm hơn, có không ít công nhân bị thu hút đến tiệm cơm Giai Giai.
Lúc Từ Hòa Bình quay trở lại sắc mặt không tốt lắm.
"Tiệm cơm nhanh này điên rồi sao, năm món ăn tất cả đều là món thịt, hơn nữa đều là món ăn kèm với cơm."
"Buôn bán có cạnh tranh là chuyện bình thường, may mà ta không có mở rộng một cách mù quáng, hiện tại số lượng này vẫn có thể bán hết, chỉ là cần nhiều thời gian hơn mà thôi." Từ An trấn an nói.
Thấy Từ Hòa Bình vẫn còn có vẻ không phục, vỗ vỗ bờ vai của hắn: "Ngươi quên lời Đống Lương thúc đã từng nói rồi sao, trong thành phố có hơn hai mươi công trường lớn nhỏ, chỗ này không được ta liền đi chỗ khác, chẳng qua là đổi địa điểm mà thôi."
Từ Hòa Bình tuy có không cam tâm, nhưng vì có công nhân tới mua cơm hộp, đành dằn lại tâm tình bắt đầu bận việc.
Chỉ là, mỗi lần vô tình nhìn thấy phía đối diện, dãy bàn dài tấp nập người, Từ Hòa Bình vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hôm nay có tiệm cơm Giai Giai cạnh tranh, bình thường chỉ cần một tiếng là có thể bán sạch, vậy mà hôm nay phải mất gần hai tiếng mới bán hết, lúc thu dọn hàng quán cũng đã hơn một giờ.
Ít nhất thì cũng đã bán hết, nhưng hôm nay mới là ngày đầu tiên, ngày mai tình hình khó mà nói trước, có lẽ giảm bớt một chút sẽ ổn thỏa hơn, ngày mai chỉ làm 40 phần cơm hộp thôi.
Trên đường đến chợ bán buôn, Từ An vừa đi vừa suy nghĩ xem ngày mai nên làm món gì.
Thời tiết càng ngày càng nóng, khẩu vị của công nhân cũng không còn tốt như trước, phải làm chút đồ ăn có thể khơi dậy sự thèm ăn.
Món ăn nào có thể khơi dậy sự thèm ăn của con người? Đương nhiên đó chính là hương vị cay nồng.
Món mặn làm Gà Xào Ớt, thêm hai món ăn kèm dễ ăn với cơm, vậy thì làm Cà Tím Xào Thịt Bằm và Khoai Tây Xoắn Xào.
Thức ăn đều làm nóng như vậy, canh phải chọn loại có tác dụng giải nhiệt, vậy thì Canh Đậu Xanh là thích hợp nhất.
Tối nay có thể luộc sẵn, đặt trong giếng làm lạnh một đêm, mát lạnh rất dễ uống.
Như thường lệ, vẫn mua thịt tại cửa hàng của đầu trọc Trần, sau khi thanh toán xong, đầu trọc Trần đột nhiên giữ Từ An lại: "Có phải ngươi đang thiếu một cái tủ lạnh không?
Ta biết một ông bạn già bán đồ khô, gần đây lớn tuổi, con cái cũng không muốn hắn tiếp tục mở cửa tiệm buôn bán, nên có ý định sang nhượng đồ đạc trong tiệm.
Đồ đạc khác thì dễ nói, nhưng cái tủ lạnh kia mua từ 5-6 năm trước, có chút cồng kềnh, không có ai muốn mua.
Không biết ngươi có hứng thú với cái tủ lạnh này không?"
"Máy móc không có vấn đề gì chứ?" Từ An nghe vậy có chút động lòng.
"Chỉ là mua đã lâu rồi, ngoài ra không có vấn đề gì cả." Đầu trọc Trần vỗ ngực ‘bồm bộp’: "Ở ngay chợ bán thức ăn bên cạnh, ngươi có muốn đi xem không?"
"Được." Từ An gật đầu.
Đầu trọc Trần giao cửa hàng lại cho chủ quán bên cạnh, dẫn theo Từ An cùng ba người đi về phía chợ bán thức ăn. Vừa đi vừa giới thiệu cho Từ An tình hình của ông bạn già.
Ông bạn già của hắn có một trai một gái, mấy năm trước đều đã an gia lập nghiệp ở trong thành phố, nhiều lần ngỏ ý muốn hắn dừng công việc làm ăn, lên thành phố sống cùng.
Nhưng hắn không nỡ rời xa những người bạn cùng mở cửa tiệm gần đó, việc buôn bán trong tiệm cũng không tệ, bản thân cũng còn làm được, nên vẫn tiếp tục làm cho đến bây giờ.
Nhưng từ sau Tết năm nay, thân thể vốn khỏe mạnh lại bắt đầu sinh bệnh liên miên, cứ dăm ba bữa lại phải vào bệnh viện.
Hơn nữa năm nay con trai của hắn lại sinh thêm con, hai vợ chồng luống cuống tay chân chăm sóc không xuể, muốn hắn lên giúp đỡ một chút.
Vừa hay bản thân hắn cũng đã có ý định đóng cửa tiệm, thế là hai bên đồng ý, quyết định đóng cửa tiệm, bắt đầu xử lý những hàng tồn và thiết bị trong tiệm.
Trong lúc nói chuyện, đã đến trước một tiệm bán đồ khô ở chợ bán thức ăn.
Cửa tiệm không tính là lớn, một ông lão gầy gò đầu tóc hoa râm đang quay lưng về phía cửa thu dọn hàng hóa trên kệ, trên mặt đất còn chất đống không ít những bao hàng đã đóng gói xong.
"Lão Hà, ta dẫn theo một tiểu bằng hữu đến đây, hắn có hứng thú với cái tủ lạnh cũ của ngươi."
Ông lão chào hỏi với đầu trọc Trần xong, nhìn về phía Từ An và những người đi cùng, vỗ nhẹ lên chiếc tủ lạnh hơi ngả vàng đặt ở cửa: "Chính là cái tủ lạnh này, mua về cũng đã 5-6 năm rồi, chưa từng gặp vấn đề gì, dùng rất tốt, chỉ là kiểu dáng không được thời thượng như những cái tủ lạnh mới ra bây giờ."
Từ An đi vòng quanh tủ lạnh một vòng, đặc biệt chú ý đến âm thanh của động cơ, không phát hiện có vấn đề gì. Tủ lạnh được bảo dưỡng rất tốt, ngay cả dấu vết va chạm cũng không có là bao.
Trong lòng tính toán một chút, tủ lạnh hai cánh dung tích 728 lít, nếu mua mới ở cửa hàng ít nhất cũng phải từ 2000 đồng trở lên. Cái này tuy đã dùng 5-6 năm, nhưng tình trạng rất tốt, giá cả khoảng 300 đồng mình có thể chấp nhận được.
"Hà lão bản, cái tủ lạnh này ngươi định bán bao nhiêu tiền?"
"Ngươi là do đầu trọc Trần dẫn đến, 200 đồng, ngày mốt có thể đến mang đi." Lão Hà đưa ra giá cả rất thật thà, có thể thấy được là rất muốn nhanh chóng bán đi.
200 đồng không chỉ nằm trong dự tính của Từ An, mà còn thấp hơn giá dự tính của hắn 100 đồng, điều này không có gì phải mặc cả nữa.
Lập tức lấy tiền ra, đếm đủ 200 đồng đưa cho lão Hà.
Lão Hà nhận tiền xong liền viết một tờ biên lai cho Từ An, ngày mốt cầm biên lai đến là có thể mang tủ lạnh đi.
Giao dịch hoàn tất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận