Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 408: Từ Thị Ăn Uống cùng hắn không có nửa phần liên quan (1)

**Chương 408: Từ Thị Ăn Uống và hắn không có nửa phần liên quan (1)**
【 Thiếu tài liệu trọng yếu, mời bổ sung tài liệu sau đó nộp lại đơn xin xét duyệt, cảm ơn ngài đã phối hợp. 】
*Dựa theo yêu cầu bổ sung các tư liệu liên quan, nộp đơn xin xét duyệt. Xin trả lại.*
【 Sai loại văn bản, mời dựa theo yêu cầu điều chỉnh lại định dạng sau đó nộp lại đơn xin xét duyệt, cảm ơn ngài đã phối hợp. 】
*Điều chỉnh định dạng, nộp đơn xin xét duyệt. Xin trả lại.*
【 Xin không rõ ràng, mời đưa ra báo cáo giải trình liên quan, cảm ơn ngài đã phối hợp. 】
Đầu tháng 11, sau khi sửa soạn xong, nộp tư liệu xin vay vốn đầu tư của Từ Thị Ăn Uống, đến nay quá trình tiến triển vô cùng thuận lợi, đơn xin đã nhanh chóng được chuyển đến ngân hàng và bắt đầu được thụ lý.
Mắt thấy việc xin vay vốn đã được thụ lý thành công, chuẩn bị tiến vào khâu tiếp theo thì ngân hàng đột nhiên thay đổi thái độ, trả lại tư liệu, yêu cầu bổ sung một số tài liệu có cũng được mà không có cũng không sao.
Vốn tưởng rằng ngân hàng đã nâng cao tiêu chuẩn xét duyệt tư liệu cho vay, La Bằng không để ý đến chuyện này, nhanh chóng tìm được mẫu tư liệu liên quan, làm theo một bản tư liệu cần bổ sung, xem xét kỹ càng rồi mới nộp lên ngân hàng để tiến hành xét duyệt.
Có thể tuyệt đối không ngờ tới, 3 ngày làm việc sau, đơn xin xét duyệt của mình lại bị trả về!
Lần này bị trả về với lý do là sai định dạng!
Sai định dạng đúng là vấn đề của mình, La Bằng không có bất kỳ ý kiến gì về việc này, vùi đầu kiểm tra tỉ mỉ một lượt từ trong ra ngoài số văn bản tài liệu dày gần 3cm, mãi mới tìm được một chỗ có 'vấn đề', đó là một dấu câu có thể dùng dấu chấm phẩy, cũng có thể dùng dấu phẩy.
Nghiêm túc mà nói, dùng dấu chấm phẩy là phù hợp hơn, nhưng mình lại dùng dấu phẩy.
Sau khi sửa lại nội dung chỗ này, La Bằng lần thứ ba nộp tư liệu xin xét duyệt.
Sau đó, vẫn là 3 ngày làm việc, cộng thêm hai ngày cuối tuần, tổng cộng 5 ngày, đơn xin xét duyệt lại bị trả về!
Có thể một, có thể hai, không thể ba, trình tài liệu liên tục 3 lần bị trả về bởi vì các loại lý do nhỏ nhặt, chỉ cần là người bình thường đều có thể nhận thấy được sự bất thường trong đó.
Đây là, bị nhắm vào sao!
Chỉ là không rõ là Từ Thị Ăn Uống bị nhắm vào, hay là công ty của mình bị nhắm vào.
"Chị Lưu, tư liệu xét duyệt chị nộp cho ngân hàng ngày mùng 2 đã được thông qua chưa? Được thông qua rồi, mười ngày trước đã được thông qua! Nhanh như vậy sao."
"Anh Hứa, anh có nộp một bản tài liệu cho ngân hàng vào ngày mùng 7 không, đã được thông qua chưa? Thông qua rồi, không bị trả lại để sửa chữa à? Không có."
"Anh Nam, tiến độ xét duyệt tài liệu anh nộp ngày 12 thế nào rồi? Hôm trước đã được thông qua."
"..."
La Bằng lần lượt hỏi thăm các đồng nghiệp trong văn phòng, những đơn xin xét duyệt được nộp trước ngày 18 tháng này đều tiến triển vô cùng thuận lợi, trong số 53 bộ tài liệu được nộp, chỉ có 2 bộ bị trả lại để sửa chữa.
Sau một hồi hỏi thăm, đáp án đã quá rõ ràng, không phải công ty của mình bị nhắm vào, mà là Từ Thị Ăn Uống bị nhắm vào!
Thế nhưng, Từ Thị Ăn Uống sao lại không hiểu nổi bị ngân hàng "bóp cổ" chứ?
Nếu như hạn mức xin vay của Từ Thị Ăn Uống chỉ có 1-2 triệu, La Bằng sau khi biết rõ tình huống này sẽ trực tiếp gác việc đó sang một bên, nên sửa thì sửa, nên nộp thì nộp, còn lại thì xem khi nào ngân hàng thông qua xét duyệt.
Nhưng mà, hạn mức cho vay lần này của Từ Thị Ăn Uống lên tới 36 triệu, gần như tương đương với một năm công trạng của một đồng nghiệp có năng lực yếu.
Hơn nữa, tháng trước mình còn qua tay một khoản vay 24 triệu của Từ Thị Ăn Uống, cũng nhờ khoản vay này mà mình mới có thể thuận lợi chuyển chính thức, trở thành nhân viên chính thức, đồng thời nhận được một khoản hoa hồng kha khá.
Do những nguyên nhân trên, sau khi La Bằng đưa ra kết luận Từ Thị Ăn Uống bị nhắm vào, anh đã lập tức liên hệ với nhân viên ngân hàng, hẹn nhau buổi tối cùng ăn cơm.
Sau khi đã no say, thừa dịp nhân viên ngân hàng đối diện đã ngà ngà say, La Bằng hỏi vấn đề mình thắc mắc nhất.
"Anh Vương, gần đây tôi có một bộ tài liệu cho vay nộp lên nhưng đã bị trả về, trước sau đã bị trả về 3 lần, anh có biết nguyên nhân cụ thể là gì không?"
"Không thể nào, công ty các anh và ngân hàng chúng ta đã hợp tác nhiều năm, nói như vậy, chỉ cần không phải vấn đề gì lớn, chúng ta đều sẽ thuận tay điều chỉnh, làm sao có thể trả về đến 3 lần!"
Mặc dù vẫn còn trong trạng thái say rượu, nhưng thái độ làm việc chuyên nghiệp của anh Vương không thể chê vào đâu được, nghe vậy liền lập tức giúp La Bằng phân tích nguyên nhân.
"Thông thường mà nói, ngân hàng sẽ trả lại đơn xin vì 2 lý do, một là thiếu tư liệu quá nghiêm trọng, hai là tài liệu khá nhạy cảm, cần bổ sung thêm giải trình."
"À, không đúng, nếu định dạng tài liệu sai nhiều, tồn tại lỗi chính tả, các loại tình huống này, cũng sẽ bị trả về."
"Nếu không phải lỗi chính tả đặc biệt quan trọng, có thể gây ra hiểu nhầm, thường thường sẽ không bị trả về. Tình huống này không nhiều, dù sao những tài liệu này đều đã qua luật sư xét duyệt."
"Ừm."
Ngay khi La Bằng chuẩn bị kể về tình huống của mình, anh Vương dường như nghĩ đến điều gì đó, lắc mạnh đầu, cố gắng mở miệng hỏi:
"Tiểu La, cậu vừa nói là bị trả về 3 lần có đúng không?"
"Đúng vậy."
La Bằng gật đầu thừa nhận.
"Liên tục bị trả về 3 lần à! Trong ấn tượng của tôi, tháng này chỉ có duy nhất một công ty xui xẻo gặp phải chuyện này."
Anh Vương nói xong, loạng choạng vẫy tay với La Bằng, ý bảo hắn ghé tai lại gần, sau đó hạ thấp giọng, lắp bắp hỏi:
"Tiểu La à... Cậu... Cậu phụ trách công ty này, không phải... không phải là... Từ... Từ Thị Ăn Uống đó chứ!"
"Đúng vậy!"
La Bằng nghe vậy hai mắt sáng lên, vội vàng hỏi:
"Anh Vương, sao anh lại biết?"
"Vậy thì đúng rồi!"
Anh Vương phấn khích vỗ tay một cái, giọng nói lại hạ thấp, gần như chỉ dùng hơi để nói:
"Từ Thị Ăn Uống kia ấy, bị điểm danh rồi, không cần biết cậu sửa thế nào, đều bị chọn ra lỗi. Ít nhất phải kéo dài tầm 3-5 tháng mới có thể thông qua!"
"Điểm danh, ai điểm danh?"
"Cái này thì không biết, lãnh đạo phân phó, tôi cũng chỉ có thể làm theo. Tôi đề nghị cậu, cứ để đó, đợi thời gian gần đến, thì sẽ được thông qua thôi. Cho dù cậu có biết ai đứng sau chuyện này, thì sao chứ, hai bên địa vị chênh lệch quá lớn, Từ Thị Ăn Uống chỉ là một cửa hàng nhỏ, không thể phản kháng được."
Nói xong, cũng không biết là có phải nhìn thấy hình ảnh của mình khi mới vào nghề từ trên người La Bằng hay không, hay là đơn thuần bị cồn làm tê liệt thần kinh, trong miệng anh ta đột nhiên thốt ra một câu.
Những lời này vừa nhanh vừa vội lại nhẹ bẫng, gần như vừa ra khỏi miệng đã bị không khí làm loãng, mặc dù La Bằng đã hết sức tập trung, cũng chỉ bắt được vài chữ trong lời nói của anh Vương —— "tập đoàn, Midea." (từ gốc: "đoàn món, tập đoàn".)
Nếu chỉ nhìn hai chữ này, sẽ chỉ thấy mông lung, không rõ ràng, không biết nó thật sự ám chỉ điều gì.
Nhưng đem hai chữ này liên hệ với Từ Thị Ăn Uống, liền có thể dễ dàng đoán được mối liên quan của nó.
Người phía trước và Từ Thị Ăn Uống là quan hệ đối địch, người sau, có thể được gọi là tập đoàn ở Thượng Hải, lại chỉ có một xí nghiệp duy nhất.
"Được rồi, cảm ơn anh, những thông tin anh tìm hiểu được rất hữu ích. Khoản vay cứ tiếp tục xin đi, khi nào được thông qua thì báo cho tôi biết là được, không cần vội."
Ngoài miệng nói không vội, nhưng sau khi cúp điện thoại, Từ An liền bất an đứng lên, đi qua đi lại trong văn phòng làm việc nhỏ hẹp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận