Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu
Chương 10: Tiểu cô đến nhà
**Chương 10: Tiểu cô đến nhà**
Sau khi trò chuyện một phen việc nhà, mọi người trong sân rơi vào một bầu không khí trầm mặc kỳ lạ.
Tiểu cô bỗng nhiên nở nụ cười tươi rói nhìn về phía Từ An: "Đây là An tử à, mấy năm không gặp đã lớn thế này rồi, học cấp ba sao, có phải sắp thi đại học rồi không?"
Từ nãi nãi nhịn không được 'hừ' một tiếng.
"Còn lúc nào thi đại học, đã thi đại học xong rồi còn hỏi lúc nào thi đại học."
Sắc mặt tiểu cô cứng đờ trong chốc lát, lại chất đầy dáng tươi cười: "Này, nhìn trí nhớ của ta này, càng ngày càng kém, ngay cả chuyện này cũng có thể nhớ nhầm."
Sau đó, bà ta chuyển mục tiêu, vẫy tay với Từ Khang và Từ Nhạc: "Hai đứa trẻ này sao lại sợ người lạ như vậy, ta là tiểu cô của các con mà, lại đây với tiểu cô nào."
Có lẽ bởi vì có Từ An ở đó, hai đứa trẻ dạn dĩ hơn một chút.
Chúng nó, hướng về phía ba mẹ con tiểu cô, giọng non nớt gọi: "Lão yêu bà, lão yêu vương, còn có cả tùy tùng của các ngươi nữa, ca ca ta ở đây, ta không sợ các ngươi!"
Mọi người ở đây đều khựng lại một lát, biểu lộ trên mặt của ba người từ kinh ngạc, xấu hổ đến phẫn nộ không hề đơn lẻ.
Từ An sờ lên mái tóc xù của đệ đệ và muội muội, thay hai đứa giải thích: "Gần đây chúng nó nghe xong chuyện cô bé quàng khăn đỏ, nhìn ai cũng giống như người xấu."
"À, à, phải không, thì ra là như vậy, ha, ha ha."
Tiểu cô theo bậc thang Từ An đưa xuống, nhưng biểu lộ trên mặt vẫn khó coi như trước.
Mẹ chồng của tiểu cô dường như không muốn dây dưa thêm nữa, giơ tay áo lau miệng, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống Từ nãi nãi, vào thẳng vấn đề chính.
"Chị thông gia, hôm nay chúng tôi đến, ngoài việc đến thăm chị ra còn có một mục đích khác. Chính là muốn thương lượng với chị, đem hai đứa nhỏ Từ Khang và Từ Nhạc đến nhà chúng tôi ở.
Chị xem chân của chị cũng gãy rồi, sau này khỏi rồi cũng không biết có thể đi lại nhanh nhẹn như trước hay không. Từ An đứa nhỏ này nghe nói thành tích rất tốt, chắc là sẽ phải đi học đại học. Đến lúc đó, chị một thân một mình đi đứng không tiện, lại mang theo hai đứa trẻ con, thời gian khó mà trôi qua được.
Từ Quyên và Văn Bân nhà ta kết hôn cũng đã 7-8 năm rồi, vẫn luôn không có con. Mấy năm nay, tôi cũng không nhắc đến chuyện này nữa. Nhưng họ hàng thân thích nhà nào cũng có con, vô cùng náo nhiệt, khiến cho nhà chúng ta có vẻ hơi quạnh quẽ.
Chuyện này, chẳng phải là đã nghĩ tới hai đứa cháu nhỏ này của Từ Quyên hay sao, Từ Quyên là cô ruột của chúng, nhất định sẽ đối xử tốt với chúng nó."
Lúc mẹ chồng của tiểu cô nói chuyện, tiểu cô vẻ mặt kinh ngạc nhìn bà ta, đợi bà ta nói xong liền lập tức chất vấn: "Mẹ, không phải nói là muốn nhận một đứa con trai à."
Lời tiểu cô còn chưa dứt, đã bị tiểu cô lôi kéo, cười ha hả, giải thích với Từ nãi nãi: "Mẹ, đừng nghe Văn Bân nói bậy. Con trai hay con gái con đều thích, đem về sau cũng đối đãi như nhau, tuyệt đối không làm chuyện trọng nam khinh nữ."
Từ nãi nãi tuổi tác có chút lớn, nhưng không hồ đồ, nghe bọn họ nói những lời này, sao lại không hiểu được ẩn ý của họ. Nhưng Từ Quyên dù sao cũng là con gái ruột của bà, lúc nói chuyện vẫn nể nang nàng ta ba phần, không có đem lời nói tuyệt tình.
"Từ Khang và Từ Nhạc hai đứa nhỏ này sợ người lạ, lại rất thân thiết với ca ca của chúng nó. Hơn nữa ta chỉ có một chân không tiện, đợi khỏi rồi vẫn có thể đi lại được, chăm sóc hai đứa chúng nó vẫn có thể làm được, cũng không phiền đến các người bận tâm."
Mẹ chồng của tiểu cô vừa nghe lời này liền nóng nảy, mở to miệng, giọng nói đầy ai oán: "Chị thông gia, không thể nói như vậy, chị phải suy nghĩ cho tương lai của ba đứa nhỏ này chứ.
Từ An hiện tại cũng đã 18 tuổi rồi, học đại học xong ra trường là 22 tuổi, không đầy hai năm nữa là phải tính chuyện kết hôn rồi, khi đó Từ Khang và Từ Nhạc cũng mới 10 tuổi.
Chị nghĩ xem, nhà ai có cô con gái nào nguyện ý vừa gả vào đã phải chăm sóc hai đứa nhỏ 10 tuổi, cái đó có khác gì làm mẹ kế cho người ta. Đừng nói chị có thể chăm sóc chúng nó, sáu năm nữa chị càng lớn tuổi, có rất nhiều chuyện sẽ lực bất tòng tâm.
Từ Khang và Từ Nhạc đi theo Từ Quyên, nhất định là sẽ được nuôi như con ruột. Cung cấp cho chúng học hành trong thành phố, sau này nói không chừng có thể lên thủ đô học đại học, tiền đồ rộng mở.
Chị nói xem có đúng như vậy không?"
Sắc mặt chán ghét của Từ nãi nãi sau những lời này có chút dịu đi, những điều thông gia nói đều là những nỗi lo trong lòng bà.
Nhưng nhìn thoáng qua con gái ruột Tiểu Quyên, lúc thông gia nói chuyện, vẻ mặt nàng ta chẳng có vẻ gì liên quan, vẫn cứ thờ ơ. Ánh mắt thì đảo lung tung trong sân, khi nhìn thấy Từ Khang và Từ Nhạc, biểu cảm lại vô cùng lạnh lùng.
Biểu hiện này, khiến cho Từ nãi nãi không thể hạ quyết tâm. Từ nãi nãi không nói gì, những người khác trong thôn cũng không tiện chen vào chuyện nhà của người khác, trong sân bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.
Từ An ý thức được bản thân mình nên đứng ra.
"Tiểu cô, nghe nói mấy ngày trước cô có đi đến Mã Gia Thôn?"
Trong bầu không khí tĩnh lặng, lời này của Từ An thu hút sự chú ý của mọi người, nhao nhao nhìn về phía tiểu cô.
"À, chuyện này." Tiểu cô giật mình, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, không thể đáp lời.
"Không phải hàng xóm Lưu thẩm nhờ cô đi cùng sao." Tiểu cô phụ lên tiếng nhắc nhở.
"À, đúng đúng đúng, Lưu thẩm có việc, ta cùng nàng ta đến Mã Gia Thôn một chuyến. Chuyện mấy ngày trước, không nhớ rõ lắm, ha ha."
Lúc này, Tam nãi nãi ngồi bên cạnh Từ nãi nãi 'cắt' một tiếng, dùng âm thanh lạnh lùng mà tất cả mọi người ở đây đều có thể nghe được.
"Mẹ ruột ngã gãy chân cũng không đến thăm một chút, hàng xóm có việc liền vội vã đến thăm, còn đi cùng đến Mã Gia Thôn. Mã Gia Thôn cách Từ Gia Thôn cũng chỉ có nửa tiếng đi đường, vậy mà cũng không về xem mẹ mình một chút."
Không đợi người nhà tiểu cô phản bác lại lời nói của Tam nãi nãi, Từ An tiếp tục nói.
"Sao ta lại nghe nói, tiểu cô đến đó cầu bà đồng Mã Gia Thôn xin con. Bà đồng đó nói cô số không có con, phải nhận nuôi con nuôi mới có thể sinh con của mình.
Ban đầu ta không tin, nhưng hôm nay cô đến nhà, mở miệng lại nói muốn mang Từ Khang và Từ Nhạc đi, ta rất khó không tin a.
Từ Khang và Từ Nhạc sinh ra đến nay đã bốn năm rồi, nhưng số lần gặp cô cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, đột nhiên nói muốn mang đi, nghĩ thế nào cũng thấy có vấn đề."
Những lời này của Từ An đâm trúng tim đen của ba người nhà tiểu cô, khiến cho bọn họ có một loại cảm giác bị người khác biết được tính toán trong lòng mà tức giận. Ba người trừng mắt nhìn Từ An, vẻ mặt kia rất giống như muốn ăn tươi nuốt sống Từ An vậy.
Mẹ chồng của tiểu cô tức giận, nóng nảy, nhẹ nhàng nói chuyện với ngươi còn không được sao, muốn ta phải vạch trần các ngươi ra đúng không.
Bà ta nhanh chóng đi vào phòng bếp nhà Từ An, lúc bà ta mới đến đã nhìn kỹ mọi vật phẩm trong nhà Từ gia, rõ ràng nhớ rõ thùng gạo nhà bọn họ đã sắp cạn.
Bà ta dời thùng gạo gần như trống không, đặt giữa sân, mở nắp, chỉ vào thùng gạo đã thấy đáy, vẻ mặt hưng phấn nói: "Các ngươi không cần quan tâm chúng ta có chủ ý gì, chỉ riêng việc thùng gạo trong nhà đã sắp cạn này, Từ Khang và Từ Nhạc đến nhà của chúng ta ít nhất còn có thể có cơm no, không bị đói bị lạnh."
Nghe nói như thế, người đầu tiên tỏ vẻ không đồng ý là Từ Khang và Từ Nhạc. Tròn xoe mắt to nhìn thẳng vào mẹ chồng của tiểu cô, giọng nói non nớt phản bác.
"Chúng con có cơm ăn, còn có thịt ăn."
"Ân, chúng con vừa ăn Trứng Nước Hấp, Khổ Qua Xào Thịt rất ngon, còn có Bánh Thịt và Canh Xương Ống, có thể ăn rất ngon."
Lúc này mẹ chồng của tiểu cô không nghe vào bất kỳ lời nói nào, nắm lấy chuyện thùng gạo thấy đáy mà ra sức phản bác.
"Các ngươi có thể ăn một bữa thịt, còn có thể bữa nào cũng được ăn thịt à. Cái thùng gạo này đã sắp cạn rồi, những ngày tiếp theo các ngươi đến cơm cũng không có mà ăn. Chỉ có thể uống cháo loãng chỉ có vài hạt gạo, mười ngày nửa tháng cũng không kéo ra được một bát."
Lời vừa dứt, ngoài sân liền truyền đến tiếng bước chân lộn xộn, mấy người xuất hiện ở cửa sân.
"An tử, thịt heo và xương heo cậu muốn đã đến rồi đây."
"Đây là hai bao gạo cậu đặt, đã mang đến rồi."
"Dầu Hào, Bột Bắp, Giấm Gạo, Rượu Nấu Ăn."
"."
Rất nhiều đồ tốt, chất đầy cửa sân.
Đối diện với thùng gạo thấy đáy, mẹ chồng của tiểu cô vẫn hùng hồn lý sự, thấy thế, không muốn thua người cũng không muốn thua trận, phô trương thanh thế tiếp tục ồn ào: "Một nhà không có thu nhập, mua một lần thì còn được, chả lẽ còn mua được cả đời sao?"
Nói xong, buông thùng gạo, nhanh chóng ngồi trở lại ghế dài.
"Chị thông gia, đừng trách tôi nói khó nghe, sự thật chính là đạo lý này, tôi."
"Đừng nói nữa." Lần này là Từ nãi nãi đã cắt ngang lời nói của mẹ chồng tiểu cô: "Nhận nuôi hai đứa trẻ cũng không phải là việc nhỏ, các người về suy nghĩ lại, chúng ta cũng suy nghĩ lại, hôm nay cứ vậy trước đã."
Tiểu cô phụ có chút nóng nảy, còn muốn đứng lên nói gì đó, bị mẹ hắn kéo lại.
"Được, được, chị thông gia chị cũng đừng giận, suy nghĩ thật kỹ, chúng tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi hai đứa trẻ. Chúng tôi mấy ngày nữa sẽ đến, mọi người đều suy nghĩ kỹ càng một chút."
Nói xong, mẹ chồng của tiểu cô liền lôi kéo con trai và con dâu rời đi.
Từ đầu đến cuối, tiểu cô cũng không hỏi một câu chân của Từ nãi nãi như thế nào.
Nhìn ba người rời đi, Tam nãi nãi rốt cục nhịn không được, trực tiếp mắng lớn.
"Ta nói A Lan à, thời gian này ngươi càng sống càng lú lẫn, đầu óc càng ngày càng hồ đồ rồi à. Cô con gái này của ngươi gả ra ngoài trở thành như thế nào, chẳng lẽ ngươi không biết, sao còn bị nàng ta thuyết phục?"
Từ nãi nãi cười cười không nói tiếp, đưa tay vỗ vỗ Tam nãi nãi: "Cảm ơn ngươi đã đến giúp, chuyện này, ta sẽ suy nghĩ thật kỹ."
Lời nói xua khách rõ ràng như vậy, Tam nãi nãi cũng không tiện nói thêm nữa, đây dù sao cũng là chuyện nhà của người ta. Hơn nữa, Từ nãi nãi không ngừng nhìn về phía Từ An, rõ ràng là có chuyện muốn nói với An tử, liền cáo từ rời đi.
Đi đến cửa sân, Tam nãi nãi dừng lại một chút, lời nói thấm thía: "Ta biết những ngày tiếp theo sẽ không dễ dàng, nhưng những lão già như chúng ta vẫn còn, vẫn có thể giúp được chút việc."
Đợi tất cả mọi người đi ra ngoài, Từ An đem cửa sân khóa lại, Từ nãi nãi mới ung dung mở miệng.
"An tử, ta biết tình cảm của mấy huynh muội các con rất tốt, nhưng mẹ chồng của tiểu cô nói cũng đúng. Chờ con đi học đại học, ta một thân một mình đi đứng không tiện, lại mang theo hai đứa trẻ con, thời gian sẽ không dễ dàng.
Tiểu cô của con cách làm người có chút không đúng, nhưng nàng ta không xấu, chỉ là lạnh lùng một chút.
Ta có thể đoán được nàng ta có chủ ý gì, nhưng đợi thêm mấy năm nữa, con tốt nghiệp đại học đi làm, nếu muốn đón chúng nó về, thì do con quyết định."
"Nãi nãi, con đã lớn rồi, rất nhiều chuyện con có thể hiểu rõ.
Sau khi ba mẹ con mất đã bốn năm, nàng ta chưa từng trở về một lần. Nãi là mẹ ruột của nàng ta, bị gãy chân cùng ngày, Hồng di liền gọi điện thoại cho nàng ta. Kết quả thì sao, không thấy người cũng không thấy tiền, đến một câu hỏi thăm cũng không có.
Từ trong thành phố về cũng chỉ mất một tiếng đồng hồ, cho dù có bận rộn thế nào, cũng không đến mức hai ba tiếng đồng hồ cũng không rút ra được, khoan hãy nói lúc đó nãi nãi chính là đang ở bệnh viện trong thành phố điều trị, chỗ làm của nàng ta cách bệnh viện cũng chỉ có 20 phút đường, sau khi tan làm đi một chuyến cũng không phải là không thể, nhưng nàng ta có đến xem qua liếc nào không?
Người này ngay cả mẹ ruột cũng không quan tâm, đột nhiên đến thăm lại nói muốn mang Khang Khang và Nhạc Nhạc đi, nãi nãi cảm thấy nàng ta có thể đối xử tốt với Khang Khang và Nhạc Nhạc sao?"
"Nhưng con phải đi học đó, con không ở nhà hai đứa trẻ này làm sao bây giờ?"
Từ An buột miệng: "Con không có ý định đi học đại học!"
Nói xong cũng cảm thấy hỏng bét, vốn dĩ hắn định sau khi việc kinh doanh cơm hộp đi vào quỹ đạo, kiếm được tiền rồi sẽ nói chuyện này với nãi nãi, có tiền trong tay sẽ có sức thuyết phục hơn là hiện tại miệng lưỡi không bằng chứng.
Sẽ không đi đến lúc điền nguyện vọng, sẽ chọn hai trường đại học hàng đầu trong nước để điền, hắn biết điểm thi đại học của mình là bao nhiêu, tuyệt đối không thể thi đỗ hai trường này, xác định chắc chắn sẽ thi rớt.
Thi rớt, thì có thể quang minh chính đại không đi học đại học.
Không nghĩ rằng hiện tại nhất thời nóng nảy, lại đem ý nghĩ này nói ra.
Từ nãi nãi trợn tròn mắt, chống khuỷu tay, ngồi dậy khỏi xích đu, hung hăng vỗ tay vào lan can xích đu, phẫn nộ quát về phía Từ An: "Con nói cái gì!"
Sau khi trò chuyện một phen việc nhà, mọi người trong sân rơi vào một bầu không khí trầm mặc kỳ lạ.
Tiểu cô bỗng nhiên nở nụ cười tươi rói nhìn về phía Từ An: "Đây là An tử à, mấy năm không gặp đã lớn thế này rồi, học cấp ba sao, có phải sắp thi đại học rồi không?"
Từ nãi nãi nhịn không được 'hừ' một tiếng.
"Còn lúc nào thi đại học, đã thi đại học xong rồi còn hỏi lúc nào thi đại học."
Sắc mặt tiểu cô cứng đờ trong chốc lát, lại chất đầy dáng tươi cười: "Này, nhìn trí nhớ của ta này, càng ngày càng kém, ngay cả chuyện này cũng có thể nhớ nhầm."
Sau đó, bà ta chuyển mục tiêu, vẫy tay với Từ Khang và Từ Nhạc: "Hai đứa trẻ này sao lại sợ người lạ như vậy, ta là tiểu cô của các con mà, lại đây với tiểu cô nào."
Có lẽ bởi vì có Từ An ở đó, hai đứa trẻ dạn dĩ hơn một chút.
Chúng nó, hướng về phía ba mẹ con tiểu cô, giọng non nớt gọi: "Lão yêu bà, lão yêu vương, còn có cả tùy tùng của các ngươi nữa, ca ca ta ở đây, ta không sợ các ngươi!"
Mọi người ở đây đều khựng lại một lát, biểu lộ trên mặt của ba người từ kinh ngạc, xấu hổ đến phẫn nộ không hề đơn lẻ.
Từ An sờ lên mái tóc xù của đệ đệ và muội muội, thay hai đứa giải thích: "Gần đây chúng nó nghe xong chuyện cô bé quàng khăn đỏ, nhìn ai cũng giống như người xấu."
"À, à, phải không, thì ra là như vậy, ha, ha ha."
Tiểu cô theo bậc thang Từ An đưa xuống, nhưng biểu lộ trên mặt vẫn khó coi như trước.
Mẹ chồng của tiểu cô dường như không muốn dây dưa thêm nữa, giơ tay áo lau miệng, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống Từ nãi nãi, vào thẳng vấn đề chính.
"Chị thông gia, hôm nay chúng tôi đến, ngoài việc đến thăm chị ra còn có một mục đích khác. Chính là muốn thương lượng với chị, đem hai đứa nhỏ Từ Khang và Từ Nhạc đến nhà chúng tôi ở.
Chị xem chân của chị cũng gãy rồi, sau này khỏi rồi cũng không biết có thể đi lại nhanh nhẹn như trước hay không. Từ An đứa nhỏ này nghe nói thành tích rất tốt, chắc là sẽ phải đi học đại học. Đến lúc đó, chị một thân một mình đi đứng không tiện, lại mang theo hai đứa trẻ con, thời gian khó mà trôi qua được.
Từ Quyên và Văn Bân nhà ta kết hôn cũng đã 7-8 năm rồi, vẫn luôn không có con. Mấy năm nay, tôi cũng không nhắc đến chuyện này nữa. Nhưng họ hàng thân thích nhà nào cũng có con, vô cùng náo nhiệt, khiến cho nhà chúng ta có vẻ hơi quạnh quẽ.
Chuyện này, chẳng phải là đã nghĩ tới hai đứa cháu nhỏ này của Từ Quyên hay sao, Từ Quyên là cô ruột của chúng, nhất định sẽ đối xử tốt với chúng nó."
Lúc mẹ chồng của tiểu cô nói chuyện, tiểu cô vẻ mặt kinh ngạc nhìn bà ta, đợi bà ta nói xong liền lập tức chất vấn: "Mẹ, không phải nói là muốn nhận một đứa con trai à."
Lời tiểu cô còn chưa dứt, đã bị tiểu cô lôi kéo, cười ha hả, giải thích với Từ nãi nãi: "Mẹ, đừng nghe Văn Bân nói bậy. Con trai hay con gái con đều thích, đem về sau cũng đối đãi như nhau, tuyệt đối không làm chuyện trọng nam khinh nữ."
Từ nãi nãi tuổi tác có chút lớn, nhưng không hồ đồ, nghe bọn họ nói những lời này, sao lại không hiểu được ẩn ý của họ. Nhưng Từ Quyên dù sao cũng là con gái ruột của bà, lúc nói chuyện vẫn nể nang nàng ta ba phần, không có đem lời nói tuyệt tình.
"Từ Khang và Từ Nhạc hai đứa nhỏ này sợ người lạ, lại rất thân thiết với ca ca của chúng nó. Hơn nữa ta chỉ có một chân không tiện, đợi khỏi rồi vẫn có thể đi lại được, chăm sóc hai đứa chúng nó vẫn có thể làm được, cũng không phiền đến các người bận tâm."
Mẹ chồng của tiểu cô vừa nghe lời này liền nóng nảy, mở to miệng, giọng nói đầy ai oán: "Chị thông gia, không thể nói như vậy, chị phải suy nghĩ cho tương lai của ba đứa nhỏ này chứ.
Từ An hiện tại cũng đã 18 tuổi rồi, học đại học xong ra trường là 22 tuổi, không đầy hai năm nữa là phải tính chuyện kết hôn rồi, khi đó Từ Khang và Từ Nhạc cũng mới 10 tuổi.
Chị nghĩ xem, nhà ai có cô con gái nào nguyện ý vừa gả vào đã phải chăm sóc hai đứa nhỏ 10 tuổi, cái đó có khác gì làm mẹ kế cho người ta. Đừng nói chị có thể chăm sóc chúng nó, sáu năm nữa chị càng lớn tuổi, có rất nhiều chuyện sẽ lực bất tòng tâm.
Từ Khang và Từ Nhạc đi theo Từ Quyên, nhất định là sẽ được nuôi như con ruột. Cung cấp cho chúng học hành trong thành phố, sau này nói không chừng có thể lên thủ đô học đại học, tiền đồ rộng mở.
Chị nói xem có đúng như vậy không?"
Sắc mặt chán ghét của Từ nãi nãi sau những lời này có chút dịu đi, những điều thông gia nói đều là những nỗi lo trong lòng bà.
Nhưng nhìn thoáng qua con gái ruột Tiểu Quyên, lúc thông gia nói chuyện, vẻ mặt nàng ta chẳng có vẻ gì liên quan, vẫn cứ thờ ơ. Ánh mắt thì đảo lung tung trong sân, khi nhìn thấy Từ Khang và Từ Nhạc, biểu cảm lại vô cùng lạnh lùng.
Biểu hiện này, khiến cho Từ nãi nãi không thể hạ quyết tâm. Từ nãi nãi không nói gì, những người khác trong thôn cũng không tiện chen vào chuyện nhà của người khác, trong sân bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.
Từ An ý thức được bản thân mình nên đứng ra.
"Tiểu cô, nghe nói mấy ngày trước cô có đi đến Mã Gia Thôn?"
Trong bầu không khí tĩnh lặng, lời này của Từ An thu hút sự chú ý của mọi người, nhao nhao nhìn về phía tiểu cô.
"À, chuyện này." Tiểu cô giật mình, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, không thể đáp lời.
"Không phải hàng xóm Lưu thẩm nhờ cô đi cùng sao." Tiểu cô phụ lên tiếng nhắc nhở.
"À, đúng đúng đúng, Lưu thẩm có việc, ta cùng nàng ta đến Mã Gia Thôn một chuyến. Chuyện mấy ngày trước, không nhớ rõ lắm, ha ha."
Lúc này, Tam nãi nãi ngồi bên cạnh Từ nãi nãi 'cắt' một tiếng, dùng âm thanh lạnh lùng mà tất cả mọi người ở đây đều có thể nghe được.
"Mẹ ruột ngã gãy chân cũng không đến thăm một chút, hàng xóm có việc liền vội vã đến thăm, còn đi cùng đến Mã Gia Thôn. Mã Gia Thôn cách Từ Gia Thôn cũng chỉ có nửa tiếng đi đường, vậy mà cũng không về xem mẹ mình một chút."
Không đợi người nhà tiểu cô phản bác lại lời nói của Tam nãi nãi, Từ An tiếp tục nói.
"Sao ta lại nghe nói, tiểu cô đến đó cầu bà đồng Mã Gia Thôn xin con. Bà đồng đó nói cô số không có con, phải nhận nuôi con nuôi mới có thể sinh con của mình.
Ban đầu ta không tin, nhưng hôm nay cô đến nhà, mở miệng lại nói muốn mang Từ Khang và Từ Nhạc đi, ta rất khó không tin a.
Từ Khang và Từ Nhạc sinh ra đến nay đã bốn năm rồi, nhưng số lần gặp cô cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, đột nhiên nói muốn mang đi, nghĩ thế nào cũng thấy có vấn đề."
Những lời này của Từ An đâm trúng tim đen của ba người nhà tiểu cô, khiến cho bọn họ có một loại cảm giác bị người khác biết được tính toán trong lòng mà tức giận. Ba người trừng mắt nhìn Từ An, vẻ mặt kia rất giống như muốn ăn tươi nuốt sống Từ An vậy.
Mẹ chồng của tiểu cô tức giận, nóng nảy, nhẹ nhàng nói chuyện với ngươi còn không được sao, muốn ta phải vạch trần các ngươi ra đúng không.
Bà ta nhanh chóng đi vào phòng bếp nhà Từ An, lúc bà ta mới đến đã nhìn kỹ mọi vật phẩm trong nhà Từ gia, rõ ràng nhớ rõ thùng gạo nhà bọn họ đã sắp cạn.
Bà ta dời thùng gạo gần như trống không, đặt giữa sân, mở nắp, chỉ vào thùng gạo đã thấy đáy, vẻ mặt hưng phấn nói: "Các ngươi không cần quan tâm chúng ta có chủ ý gì, chỉ riêng việc thùng gạo trong nhà đã sắp cạn này, Từ Khang và Từ Nhạc đến nhà của chúng ta ít nhất còn có thể có cơm no, không bị đói bị lạnh."
Nghe nói như thế, người đầu tiên tỏ vẻ không đồng ý là Từ Khang và Từ Nhạc. Tròn xoe mắt to nhìn thẳng vào mẹ chồng của tiểu cô, giọng nói non nớt phản bác.
"Chúng con có cơm ăn, còn có thịt ăn."
"Ân, chúng con vừa ăn Trứng Nước Hấp, Khổ Qua Xào Thịt rất ngon, còn có Bánh Thịt và Canh Xương Ống, có thể ăn rất ngon."
Lúc này mẹ chồng của tiểu cô không nghe vào bất kỳ lời nói nào, nắm lấy chuyện thùng gạo thấy đáy mà ra sức phản bác.
"Các ngươi có thể ăn một bữa thịt, còn có thể bữa nào cũng được ăn thịt à. Cái thùng gạo này đã sắp cạn rồi, những ngày tiếp theo các ngươi đến cơm cũng không có mà ăn. Chỉ có thể uống cháo loãng chỉ có vài hạt gạo, mười ngày nửa tháng cũng không kéo ra được một bát."
Lời vừa dứt, ngoài sân liền truyền đến tiếng bước chân lộn xộn, mấy người xuất hiện ở cửa sân.
"An tử, thịt heo và xương heo cậu muốn đã đến rồi đây."
"Đây là hai bao gạo cậu đặt, đã mang đến rồi."
"Dầu Hào, Bột Bắp, Giấm Gạo, Rượu Nấu Ăn."
"."
Rất nhiều đồ tốt, chất đầy cửa sân.
Đối diện với thùng gạo thấy đáy, mẹ chồng của tiểu cô vẫn hùng hồn lý sự, thấy thế, không muốn thua người cũng không muốn thua trận, phô trương thanh thế tiếp tục ồn ào: "Một nhà không có thu nhập, mua một lần thì còn được, chả lẽ còn mua được cả đời sao?"
Nói xong, buông thùng gạo, nhanh chóng ngồi trở lại ghế dài.
"Chị thông gia, đừng trách tôi nói khó nghe, sự thật chính là đạo lý này, tôi."
"Đừng nói nữa." Lần này là Từ nãi nãi đã cắt ngang lời nói của mẹ chồng tiểu cô: "Nhận nuôi hai đứa trẻ cũng không phải là việc nhỏ, các người về suy nghĩ lại, chúng ta cũng suy nghĩ lại, hôm nay cứ vậy trước đã."
Tiểu cô phụ có chút nóng nảy, còn muốn đứng lên nói gì đó, bị mẹ hắn kéo lại.
"Được, được, chị thông gia chị cũng đừng giận, suy nghĩ thật kỹ, chúng tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi hai đứa trẻ. Chúng tôi mấy ngày nữa sẽ đến, mọi người đều suy nghĩ kỹ càng một chút."
Nói xong, mẹ chồng của tiểu cô liền lôi kéo con trai và con dâu rời đi.
Từ đầu đến cuối, tiểu cô cũng không hỏi một câu chân của Từ nãi nãi như thế nào.
Nhìn ba người rời đi, Tam nãi nãi rốt cục nhịn không được, trực tiếp mắng lớn.
"Ta nói A Lan à, thời gian này ngươi càng sống càng lú lẫn, đầu óc càng ngày càng hồ đồ rồi à. Cô con gái này của ngươi gả ra ngoài trở thành như thế nào, chẳng lẽ ngươi không biết, sao còn bị nàng ta thuyết phục?"
Từ nãi nãi cười cười không nói tiếp, đưa tay vỗ vỗ Tam nãi nãi: "Cảm ơn ngươi đã đến giúp, chuyện này, ta sẽ suy nghĩ thật kỹ."
Lời nói xua khách rõ ràng như vậy, Tam nãi nãi cũng không tiện nói thêm nữa, đây dù sao cũng là chuyện nhà của người ta. Hơn nữa, Từ nãi nãi không ngừng nhìn về phía Từ An, rõ ràng là có chuyện muốn nói với An tử, liền cáo từ rời đi.
Đi đến cửa sân, Tam nãi nãi dừng lại một chút, lời nói thấm thía: "Ta biết những ngày tiếp theo sẽ không dễ dàng, nhưng những lão già như chúng ta vẫn còn, vẫn có thể giúp được chút việc."
Đợi tất cả mọi người đi ra ngoài, Từ An đem cửa sân khóa lại, Từ nãi nãi mới ung dung mở miệng.
"An tử, ta biết tình cảm của mấy huynh muội các con rất tốt, nhưng mẹ chồng của tiểu cô nói cũng đúng. Chờ con đi học đại học, ta một thân một mình đi đứng không tiện, lại mang theo hai đứa trẻ con, thời gian sẽ không dễ dàng.
Tiểu cô của con cách làm người có chút không đúng, nhưng nàng ta không xấu, chỉ là lạnh lùng một chút.
Ta có thể đoán được nàng ta có chủ ý gì, nhưng đợi thêm mấy năm nữa, con tốt nghiệp đại học đi làm, nếu muốn đón chúng nó về, thì do con quyết định."
"Nãi nãi, con đã lớn rồi, rất nhiều chuyện con có thể hiểu rõ.
Sau khi ba mẹ con mất đã bốn năm, nàng ta chưa từng trở về một lần. Nãi là mẹ ruột của nàng ta, bị gãy chân cùng ngày, Hồng di liền gọi điện thoại cho nàng ta. Kết quả thì sao, không thấy người cũng không thấy tiền, đến một câu hỏi thăm cũng không có.
Từ trong thành phố về cũng chỉ mất một tiếng đồng hồ, cho dù có bận rộn thế nào, cũng không đến mức hai ba tiếng đồng hồ cũng không rút ra được, khoan hãy nói lúc đó nãi nãi chính là đang ở bệnh viện trong thành phố điều trị, chỗ làm của nàng ta cách bệnh viện cũng chỉ có 20 phút đường, sau khi tan làm đi một chuyến cũng không phải là không thể, nhưng nàng ta có đến xem qua liếc nào không?
Người này ngay cả mẹ ruột cũng không quan tâm, đột nhiên đến thăm lại nói muốn mang Khang Khang và Nhạc Nhạc đi, nãi nãi cảm thấy nàng ta có thể đối xử tốt với Khang Khang và Nhạc Nhạc sao?"
"Nhưng con phải đi học đó, con không ở nhà hai đứa trẻ này làm sao bây giờ?"
Từ An buột miệng: "Con không có ý định đi học đại học!"
Nói xong cũng cảm thấy hỏng bét, vốn dĩ hắn định sau khi việc kinh doanh cơm hộp đi vào quỹ đạo, kiếm được tiền rồi sẽ nói chuyện này với nãi nãi, có tiền trong tay sẽ có sức thuyết phục hơn là hiện tại miệng lưỡi không bằng chứng.
Sẽ không đi đến lúc điền nguyện vọng, sẽ chọn hai trường đại học hàng đầu trong nước để điền, hắn biết điểm thi đại học của mình là bao nhiêu, tuyệt đối không thể thi đỗ hai trường này, xác định chắc chắn sẽ thi rớt.
Thi rớt, thì có thể quang minh chính đại không đi học đại học.
Không nghĩ rằng hiện tại nhất thời nóng nảy, lại đem ý nghĩ này nói ra.
Từ nãi nãi trợn tròn mắt, chống khuỷu tay, ngồi dậy khỏi xích đu, hung hăng vỗ tay vào lan can xích đu, phẫn nộ quát về phía Từ An: "Con nói cái gì!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận