Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 32: đột nhiên lao ra bóng người

**Chương 32: Bóng người đột ngột lao ra**
Bà chủ tiệm cơm Giai Giai nhập hàng từ Công ty Chế biến Thực phẩm An Tâm được 4-5 ngày.
Trong 4-5 ngày này, không phát hiện ai dùng cơm xong có biểu hiện không khỏe trong người, trong lòng bà chủ lập tức yên tâm.
Bà chủ bắt đầu suy tính, có nên đổi tất cả thịt trong tiệm, toàn bộ đổi thành của Công ty Chế biến Thực phẩm An Tâm hay không.
Vừa không có ai ăn xong bị bệnh, lại có thể giảm giá thành, bản thân cũng không cần chạy hai nơi để nhập hàng.
Số lượng đặt hàng tăng nhiều như vậy, nếu vẫn dựa theo giá bán buôn ban đầu thì không hợp lý.
Ta phải đến tìm người phụ trách của bọn họ nói chuyện một chút, xem có thể giảm giá xuống một chút hay không.
2 giờ 30 chiều, sau khi kết thúc buôn bán buổi trưa, bà chủ tiệm cơm Giai Giai cưỡi xe máy điện hướng về phía trấn Tiền Hải.
Hai bên đường trồng rất nhiều cây xoài, cành lá xum xuê, che kín ánh nắng gay gắt giữa trưa, chạy xe máy điện trên đường khiến người ta cảm nhận được từng trận gió nhẹ.
Trong từng trận gió nhẹ này, cơn buồn ngủ dần dần ập đến, bà chủ ngáp không dưới 10 cái dọc theo con đường này, khóe mắt còn đọng nước mắt.
Chẳng biết từ lúc nào, tốc độ xe máy điện càng lúc càng nhanh, gió nhẹ càng ngày càng dễ chịu, cơn buồn ngủ càng ngày càng đậm.
Không chống nổi cơn buồn ngủ nồng đậm này, bà chủ lại há miệng ngáp một cái thật dài.
Đột nhiên, một bóng người từ bên lề đường lao ra phía trước, trực tiếp chạy về phía đối diện đường.
Khiến bà sợ tới mức ngáp được một nửa liền cứng đờ, trợn to mắt nhìn thẳng về phía trước, muốn xem rõ ràng tình hình bây giờ là thế nào.
Bóng người kia chạy rất nhanh, nhưng hắn chạy chưa được hai bước thì đá phải một khe nứt trên đường, thân thể không khống chế được ngã nhào về phía trước, ngã ngay trước đầu xe máy điện của bà chủ.
Bà chủ vội vàng bóp phanh, sát đến cùng, muốn dừng xe lại.
Nhưng tốc độ xe máy điện thật sự quá nhanh, dù đã bóp phanh, xe vẫn bị nhấc bổng lên do quán tính, bà chủ trực tiếp bị ném sang một bên đường, ngã chổng vó.
Cánh tay và đầu gối – những nơi tiếp xúc với mặt đất đầu tiên – bị xước xát đến máu thịt lẫn lộn, đầu cũng đập mạnh xuống đường, bà chủ lập tức cảm thấy đầu váng mắt hoa, mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ.
Phần sau của xe bị nhấc lên, lật ngược 360 độ, đập mạnh vào đùi phải của người bị ngã, người kia phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Một loạt sự tình này chỉ diễn ra trong vòng 3-5 giây, đám trẻ đang chơi bi ở bên cạnh bị tiếng kêu thảm thiết này dọa cho giật mình, lập tức quay đầu nhìn về phía đường.
Nhìn thấy cậu bé bị đè dưới xe máy điện, cùng với người phụ nữ nằm bất động một bên, bọn chúng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ đến ngây người.
Cậu bé đau đớn rên rỉ, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi, tuyệt vọng và bất lực.
Không biết qua bao lâu, màn sương mù trước mắt bà chủ rốt cục tan đi, hai mắt miễn cưỡng có thể nhìn rõ mọi vật.
Vừa quay đầu, liền nhìn thấy xe máy điện của mình đè lên người một đứa bé, một lượng lớn chất lỏng màu đỏ từ dưới thân đứa bé chảy ra, nhuộm đỏ cả mặt đất dưới thân đứa bé.
Bà chủ run rẩy toàn thân, hai tay sờ vào túi quần, nhưng hai tay không làm sao dùng được lực, thử nhiều lần mới lấy được điện thoại ra.
Run rẩy há miệng nhập số điện thoại 120, lúc nói chuyện răng không ngừng run lên.
Bệnh viện thị trấn cách đây không xa, gọi điện thoại xong không quá 5 phút, xe cứu thương đã đến.
Nhìn thấy cậu bé được đưa lên xe cứu thương, bà chủ mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này bà mới cảm thấy cánh tay, đầu gối và đầu đều có chút đau, cúi đầu nhìn lại, cánh tay và đầu gối đều bị trầy da, máu tươi từng dòng chảy ra.
Giơ tay lên lau mặt, cảm giác có chút ngứa, sờ đến lại là một tay đầy máu.
Nhân viên cứu hộ sau khi đặt cậu bé lên xe, mới phát hiện bên cạnh còn có một người phụ nữ toàn thân đầy máu, bác sĩ đi theo xe liền vội vàng tiến lên kiểm tra.
Kiểm tra cẩn thận mấy vết thương trên người bà chủ xong mới thở phào nhẹ nhõm, đầu gối và tay đều là vết trầy da; đầu nhìn có vẻ đáng sợ, nhưng chỉ là bị đập vào đầu, có thể bị chấn động não nhẹ, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Bác sĩ lấy điện thoại di động ra bảo bệnh viện phái thêm một xe cứu thương nữa tới đây, để lại một y tá ở lại cùng bà chủ chờ đợi, còn hắn thì theo xe cứu thương cùng trở về bệnh viện.
Trong bệnh viện có không ít y tá là người trên thị trấn, đều quen biết đám trẻ trên thị trấn, nhìn thấy cậu bé liền nhận ra ngay đó là con trai của ông chủ Công ty Chế biến Thực phẩm An Tâm, Trương Thiên, vội vàng gọi điện thoại cho người nhà Trương Thiên.
Người đến đầu tiên là mẹ của Trương Thiên, mặc áo ngủ, tóc tai bù xù, trên má còn hằn vết gối, có lẽ là đang ngủ thì bị đánh thức.
Không biết là đi quá nhanh không kịp mang giày hay là trên đường làm rơi mất giày, hai chân trần chạy đến bệnh viện.
Nhìn thấy y tá, bà lập tức khuỵu xuống đất, thò tay nắm lấy quần của y tá gần mình nhất, vì quá căng thẳng nên nói năng có chút không rõ ràng: "Bác sĩ, bác sĩ, con tôi thế nào, con tôi còn sống không? Van cầu các người, van cầu các người cứu lấy nó, nó mới 6 tuổi, nó mới 6 tuổi a."
Nói đến câu cuối, mẹ Trương Thiên khóc không thành tiếng.
Theo sát mẹ Trương Thiên đến là ba của Trương Thiên, Trương Đạo Nghĩa.
Mái tóc bóng mượt được chải chuốt bằng keo xịt tóc kia, do chạy quá nhanh mà trở nên rối bù, cúc áo khoác bị bung mất một cái, cà vạt cũng bị hắn cầm trên tay, miệng không ngừng run rẩy.
Nắm lấy vai y tá lay mạnh, miệng liên tục lẩm bẩm: "Con tôi đâu, con tôi thế nào, tôi có tiền, có rất nhiều tiền, các người cứ chữa trị tốt, không cần sợ tốn tiền, phải chữa khỏi cho con tôi, nhất định phải cứu sống nó, biết không!"
Nói đến cuối cùng, trực tiếp biến thành gào thét.
Trong phòng phẫu thuật cuối hành lang, một y tá đột nhiên thò đầu ra, lớn tiếng nói với mọi người bên ngoài: "Kho máu sắp hết máu rồi, người nhà bệnh nhân đã đến chưa, bảo họ tranh thủ thời gian đi hiến máu!"
Dưới sự dìu đỡ của hai y tá, hai người đi đến phòng lấy máu ở tầng ba.
Trải qua sự giải tỏa vừa rồi, tâm tình hai người tạm thời ổn định lại, không còn kinh hãi như lúc mới vào bệnh viện, cũng không hoảng sợ lo lắng như khi mới nhận được điện thoại.
"Nhóm máu của anh chị là gì, nếu như không biết nhóm máu của mình, vậy thì phải làm xét nghiệm nhóm máu trước."
"A"
"O"
Âm thanh của hai vợ chồng đồng thời vang lên.
Bác sĩ gật gật đầu, cầm bút ký tên lên hóa đơn, sau đó đặt hóa đơn xuống chuẩn bị dụng cụ y tế để lấy máu.
Ánh mắt đột nhiên quét đến tờ giấy xét nghiệm máu mà y tá vừa đưa đến, trên đó ghi nhóm máu của người bệnh là AB.
"Trương Thiên là con của hai người sao?"
Hai vợ chồng đồng thời gật đầu.
Động tác trên tay bác sĩ khựng lại, chậm chạp ngẩng đầu nhìn hai người, do dự một chút rồi không nói gì, tiếp tục chuẩn bị trước khi lấy máu.
Sự dừng lại của bác sĩ rất ngắn ngủi, nhưng Trương Đạo Nghĩa, với tư cách là người lăn lộn trên thương trường, có phản ứng vô cùng nhạy bén với những điều mờ ám như vậy.
Hắn cảm thấy có điểm gì đó không đúng, phản ứng này của bác sĩ khiến hắn có chút bất an.
Nhưng hiện tại cứu người quan trọng hơn, Trương Đạo Nghĩa chỉ có thể đem nghi hoặc này chôn sâu trong lòng, tích cực phối hợp với công việc tiếp theo của bác sĩ và y tá.
Bạn cần đăng nhập để bình luận