Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Chương 314: Tình huống không quá tốt a !

Chương 314: Tình huống không quá tốt!
Từ Hòa Bình chủ trì trực tiếp vẫn diễn ra bình thường.
Sau khi Triệu Ngôn Đại Nghĩa tung ra video, số liệu của cửa hàng Taobao Từ Thị Món Kho cũng bắt đầu tăng trở lại.
Hết thảy đều đang tiến hành một cách đâu vào đấy, khôi phục lại vẻ ngay ngắn trật tự như ngày xưa.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng tình hình trước mắt của cửa hàng, Từ An bắt đầu cân nhắc ý nghĩa của những thông tin mà Nhị gia gia đã nói với mình đêm qua.
Lời nói của Nhị gia gia thoạt nghe có vẻ rất rõ ràng, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại cảm thấy có chút mơ hồ.
"Hai chọn một" là chỉ chọn một trong hai phương thức: thức ăn nhanh 2 tệ và nhà ăn 2 tệ để tiến hành mở rộng, hay là do nhóm người tiêu dùng bỏ phiếu quyết định chọn dùng loại hình nào?
Tuy trong lòng Từ An nghiêng về phương án thứ nhất hơn, nhưng trên thực tế, khả năng phương án thứ hai trở thành sự thật sẽ lớn hơn.
Gia đình mình hợp tác với Nam Uyển Tiểu Khu cũng đã một tuần lễ, không biết nhóm người về hưu ở Nam Uyển Tiểu Khu có độ tiếp nhận Từ Thị Tiệm Cơm như thế nào?
Từ An ngẩng đầu nhìn những người khác đang bận rộn trong văn phòng, Cốc Giai Di phải xử lý các công việc như hoàn tiền, trả hàng do ảnh hưởng của đợt sóng gió lần này.
Đường Văn thì đang theo dõi số liệu trực tiếp và điều khiển đội quân mạng dẫn dắt bình luận trong phòng trực tuyến.
Lục Thắng Nam ở lại Hà Tử Bảo.
Vương Phú Long ra ngoài tham gia hội nghị đấu thầu.
Lỗ Tử Nhạc bận rộn việc xuất nhập hàng.
Tính toán một hồi trong lòng, Từ An phát hiện mình lại trở thành người rảnh rỗi nhất trong văn phòng này.
Được thôi, vậy thì mình đi vậy!
Cho dù trên thương trường, tướng mạo và tuổi tác này của mình là một bất lợi, nhưng việc điều tra, thăm dò kín lại có ưu thế rất lớn, rất dễ dàng lấy được sự tín nhiệm của nhân viên phỏng vấn.
Nói với mọi người một câu "Mình có việc đi ra ngoài, có chuyện gì quan trọng thì trực tiếp gọi điện thoại cho mình", sau đó, Từ An mượn xe máy điện của nhân viên, chạy về hướng Nam Uyển Tiểu Khu.
Giữa tháng 10, các thành phố khác đã vào thu, thời tiết ở Hải Thị lại không khác gì mùa hè, nhiệt độ vẫn ở mức 32 độ trở lên, khiến khi Từ An đến cửa ra vào Nam Uyển Tiểu Khu, trán đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Bây giờ là 11 giờ 30 sáng, xe giao đồ ăn của Từ Thị Tiệm Cơm vừa mới xuất phát từ cửa tiệm, sớm nhất cũng phải 11 giờ mới đến đây, hay là đi sang khu Nam Xã Phiến bên cạnh tìm hiểu nhà ăn 2 tệ trước đã.
Nghĩ vậy, Từ An đổi hướng xe, thẳng tiến đến khu Nam Xã Phiến.
Nhà ăn 2 tệ nằm ở khu Nam Xã Phiến rất dễ tìm, chỉ cần lần theo làn sương mù trắng lớn bốc lên, liền thuận lợi tìm được căn nhà nhỏ nơi đặt nhà ăn 2 tệ.
Vừa dừng xe, đi về phía trước hai bước, liền nhìn thấy dưới gốc cây lớn phía trước dãy nhà có không ít các bác, các cô đang ngồi, trong đó một nhóm các bác, các cô dường như đang trò chuyện với nhân viên tiếp thị, cả đám người cười nói rất náo nhiệt.
Chứng kiến tình huống này, một ý niệm nảy lên trong lòng Từ An, một giây sau nhanh chóng biến hóa, tay trái cầm quyển sổ màu đen, tay phải cầm bút ký tên màu đen, trên sổ kẹp một bộ kính mắt gọng phẳng, thần sắc có chút ngại ngùng đi đến gần một nhóm người dưới gốc cây.
"Các vị đại ca, đại tỷ, xin lỗi đã làm phiền mọi người vài phút. Cho tôi làm một cuộc khảo sát nhỏ được không?"
Biểu cảm ngượng ngùng, giọng nói ấp úng, dáng vẻ có chút sợ hãi, dáng vẻ của một sinh viên mới ra trường đang làm công việc này được Từ An nắm bắt rất chuẩn.
"Điều tra gì vậy?"
Trong đám người, một bác gái từ đầu đến chân quan sát Từ An một lần, cuối cùng mở miệng đáp lời Từ An.
"Chỉ muốn hỏi xem mọi người có hài lòng với nhà ăn 2 tệ này không thôi ạ."
Từ An thấy vậy lập tức đi đến bên cạnh bác gái, mở sổ tay ra làm bộ dáng chăm chỉ làm việc, nhìn mấy câu hỏi ghi chép trên sổ, máy móc hỏi:
"Mỗi ngày đồ ăn có mặn có chay không, lượng rau, chủng loại có thỏa mãn không?"
Nghe Từ An đến để điều tra độ hài lòng về nhà ăn 2 tệ mà không phải chào bán sản phẩm gì, các bác, các cô lập tức nhiệt tình hẳn lên, mỗi người một câu nói về những vấn đề mà Từ An đưa ra.
"Đồ ăn cũng không tệ, lượng cũng tạm được không có vấn đề, chỉ là hương vị ấy à, có chút quá nhạt.
Tôi đây đã mấy chục tuổi rồi, vị giác rất kém, không cho chút dầu đậm muối đậm thì ăn cứ như không có mùi vị gì."
"Được, đại ca, tôi ghi nhớ."
"Dầu đậm muối đậm, sức khỏe của bác còn không muốn à? Theo tôi thấy, bây giờ như này là rất tốt, có điều nhà ăn này hơi nhỏ, giờ cơm thì không có chỗ ngồi, bây giờ thời tiết còn tốt, mọi người ra ngoài này ngồi một chút còn được, đợi đến khi trời lạnh, thì biết làm thế nào?"
"Vâng vâng, đại tỷ, đề nghị này của chị rất quan trọng, tôi phải ghi nhớ!"
Từ An lần nữa gật đầu, lia bút ghi lại đoạn văn này.
"Những thứ khác không nói, cậu có thể nói với cấp trên, cái món kho ấy à, không nên giới hạn nhiều như vậy, chúng tôi muốn ăn nhà ăn thì đi ăn ở nhà ăn, muốn ăn cơm hộp thì đi ăn cơm hộp."
"Cơm hộp, bác ơi, bác nói cơm hộp là chỉ cửa hàng cơm hộp bên ngoài hay là?"
Từ An ngừng ghi chép, hai tay ôm sổ tay ngại ngùng hỏi.
"Không phải cửa hàng cơm hộp bên ngoài đâu! Là cơm hộp 2 tệ, cơm hộp 2 tệ, ở bên Nam Uyển Tiểu Khu ấy!"
Bác trai khoa tay múa chân giữa không trung, giọng ồm ồm lẩm bẩm nói:
"Bên đó họ còn hay, mỗi ngày mua rau gì, tỷ lệ rau thế nào, rau được xử lý nấu nướng ra sao, đóng gói thế nào, đều quay video hết, nhìn rất an tâm."
Lời nói của bác trai dường như đã kích thích thần kinh của những người khác, mọi người bắt đầu tranh cãi về vấn đề 'nhà ăn tốt hay cơm hộp tốt'.
"Đúng vậy, trước đây tôi có đổi cho họ ăn thử một lần, hương vị cơm hộp kia quả thật không tệ, ăn xong hất tay vứt hộp đi là xong, rất tiện!"
"Haiz, bên kia đồ ăn ngon thì ngon, nhưng mà hợp với người trẻ tuổi ăn hơn, tôi lần trước ăn một lần, đau bụng cả đêm, không ăn nổi, không ăn nổi, vẫn là nhà ăn bên này thiết thực hơn."
"Muốn ăn thì các bác cứ ăn, tôi vẫn thích đồ ăn ở nhà ăn bên này."
"Nam Uyển Tiểu Khu bên kia dầu đậm muối đậm, lại chiên lại xào, bữa nào cũng ăn thì cơ thể chịu sao nổi."
"Đúng vậy, Nam Uyển Tiểu Khu bên kia đồ ăn ngon nhưng không tốt cho sức khỏe, vẫn là bên này của chúng ta tốt hơn."
"..."
Dầu đậm muối đậm, sức khỏe, tiêu hóa kém.
Từ An ghi lại những từ khóa trong cuộc tranh luận của mọi người vào trong vở, sau đó, dựa theo thân phận của mình hỏi thêm mấy câu, liền chắp tay sau lưng đi vào bên trong nhà ăn 2 tệ, giống như lãnh đạo đi tuần tra, đi lại trong phòng ăn, nhấn mạnh quan sát các món ăn được bày biện trong phòng ăn.
Trứng gà chưng thịt băm, bánh thịt nấm hương, viên củ sen hấp thịt, đậu Hà Lan xào mộc nhĩ, gà xào cà chua.
Không thể không thừa nhận, đồ ăn bên này quả thực thanh đạm hơn một chút, cơ bản đều dùng cách hấp, hầm là chủ yếu, rất ít khi sử dụng các món xào với nhiều gia vị, giống như các loại món cay ăn với cơm thường xuyên xuất hiện trong Từ Thị Tiệm Cơm, bên này càng là không có món nào.
Từ An cũng ý thức được vấn đề ở đâu, đồ ăn bên mình ban đầu là thiết kế cho nhóm công nhân ở công trường, mọi người đều thích đồ ăn dầu đậm muối đậm ăn với cơm.
Sau đó chuyển sang đối tượng là dân văn phòng, những người trẻ tuổi kia có độ tiếp nhận cao với các loại đồ ăn, đồ ăn cay hay các món chính khác đều khá được hoan nghênh.
Nhưng hiện tại nhà ăn 2 tệ chủ yếu phục vụ nhóm người về hưu, bình thường ở độ tuổi này các bác, các cô trên người ít nhiều có chút bệnh tật, ăn uống hàng ngày cần phải kiêng khem, rất nhiều người không ăn được đồ ăn dầu đậm muối đậm, cho dù miệng thích ăn, cơ thể cũng dễ dàng không chịu được.
Khảo sát xong đồ ăn, Từ An liền tổng hợp lại những gì đã quan sát được.
Hiện tại, đất đai mà nhà ăn này sử dụng có lẽ là do văn phòng đường phố cung cấp, không cần tiền thuê hoặc là chỉ cần nộp tiền thuê rất thấp.
Trong bếp có tổng cộng ba người, xem ra là một đầu bếp chính mang theo hai đồ đệ phụ trách đồ ăn cho phòng ăn này.
Trong phòng ăn còn có mấy người phụ nữ có vẻ như là nhân viên, một người thu ngân, một người dọn rau, một người phụ trách vệ sinh dọn dẹp, "chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ".
Một nhà ăn phục vụ 400-500 người mà trang bị sáu nhân viên, một tháng chỉ tính riêng tiền công đã là 14.000 - 15.000 tệ rồi, lợi nhuận ít nhất cũng phải giảm đi một phần ba.
Lại trừ đi các khoản chi tiêu khác, vậy thì một nhà ăn như thế này một tháng lợi nhuận có thể được 20.000-30.000 tệ là đã tối đa rồi.
Điều này đối với những nhà thầu bình thường mà nói có lẽ là có lợi, nhưng đơn vị thầu tiêu chuẩn cơm cho nhà ăn này không phải là nhà thầu bình thường, mà là ông chủ cũ của Vương Phú Long, khách sạn Cẩm Tú đó!
Một tháng lợi nhuận 20.000-30.000 tệ, còn không bằng một ngày lợi nhuận doanh thu của khách sạn Cẩm Tú, lẽ nào bên nhà ăn 2 tệ này có thêm khoản trợ cấp?
Có điều, nhớ lại kỹ tài liệu đấu thầu, các điều khoản bên trong được viết rất rõ ràng, bất kể là hình thức cơm hộp hay là hình thức nhà ăn, khoản trợ cấp đều giống nhau như đúc, không có thêm điều khoản trợ cấp.
Nghĩ không ra, thật sự nghĩ không ra.
Đi một vòng trong phòng ăn 2 tệ, giả vờ ghi chép qua loa tình hình mà mình quan sát, Từ An đi ra khỏi nhà ăn, nói lời tạm biệt với các bác, các cô vẫn còn đang tranh cãi, Từ An liền cưỡi xe máy điện đi đến Nam Uyển Tiểu Khu.
Khác với khu Nam Xã Phiến, bên Nam Uyển Tiểu Khu quản lý nghiêm ngặt hơn một chút, những người không rõ lai lịch như Từ An muốn vào trong khu dân cư, phải xuất trình chứng minh thư nhân dân để đăng ký.
Khi nhìn thấy mục nghề nghiệp cần đăng ký, Từ An liền thay đổi thân phận, trở thành nhân viên kinh doanh của Từ Thị Tiệm Cơm.
"A, cậu là nhân viên của Từ Thị Tiệm Cơm à!"
Bác bảo vệ cổng thấy Từ An viết nghề nghiệp của mình trên tờ đăng ký, lập tức kéo Từ An nói chuyện:
"Cậu đến đây làm gì?"
"Tôi đến đây để điều tra một chút về mức độ hài lòng của mọi người đối với cơm hộp của cửa hàng chúng tôi, xem có cần cải tiến hay điều chỉnh chỗ nào không."
"Vậy thì tôi có thể góp ý một chút không?"
Bác bảo vệ nghe vậy liền hỏi.
"Được, bác cứ nói!"
Từ An lập tức lấy sổ tay và bút ra, làm bộ dáng ghi chép.
"Rau của cửa hàng các cậu, ngon thì đúng là rất ngon, rau quả thịt thà đều rất tươi, chúng tôi đều ăn được an tâm, ăn được yên tâm!"
Bác bảo vệ khen ngợi một hồi, sau đó, chuyển chủ đề:
"Chỉ là, có thể làm ít món cay đi một chút không, một tuần có một lần cho tôi đỡ thèm là được rồi, một tuần bảy ngày thì có bốn ngày là món cay, dạ dày của tôi, chịu không được kích thích này!"
"Dạ dạ dạ, bác nói đúng!"
Từ An liên tục gật đầu, ghi lại kiến nghị này của bác bảo vệ vào trong vở.
Sau đó, bác bảo vệ kéo Từ An nói chuyện một hồi lâu, cho đến khi xe giữ ấm đồ ăn của Từ Thị Tiệm Cơm lái vào trong tiểu khu, bác bảo vệ mới để Từ An rời đi.
Điểm lấy đồ ăn của Nam Uyển Tiểu Khu được bố trí ở trong sân nghỉ ngơi bên tay phải, cách cửa vào tiểu khu không xa.
Xe giữ ấm đồ ăn của Từ Thị Ẩm Thực rất lớn, không cần tốn nhiều công sức, Từ An đã tìm được điểm nhận cơm hộp ở đây.
"Mọi người xếp hàng, từng người một đến nhé! Cơm hộp chỉ có thừa chứ không có thiếu, đừng vội! Đồ ăn trong cơm hộp hôm nay mọi người đều biết, nhưng tôi vẫn phải nói lại một lần, món chính là Gà Hạt Lựu Xào Ớt, món rau là Đậu Que Xào Thịt và Trứng Gà Cà Chua."
"A, Gà Hạt Lựu Xào Ớt à, món này hương vị không tệ, chỉ là hơi cay một chút, lần trước tham ăn thêm mấy miếng, dạ dày khó chịu đến trưa."
"Này, ai mà chẳng thế!"
Bác gái thở dài một hơi, sau đó lấy ra một chiếc cốc giữ nhiệt đựng nước sôi như ảo thuật, đắc ý nói:
"Cho nên tôi mang theo một ly nước sôi, lát nữa tráng qua ớt rồi ăn!"
"Ý kiến này hay đấy, lát nữa tôi về nhà cũng thử xem, biết đâu lại ăn thêm được hai miếng."
Những người rộng lượng như hai vị bác gái, cô này có một số nhưng không nhiều, phần lớn mọi người vừa nghe đến 'Gà Hạt Lựu Xào Ớt' đã bắt đầu than vãn.
"Sao lại làm món cay như vậy! Có thể suy nghĩ cho sức khỏe của chúng tôi một chút không!"
"Đúng vậy, thật vất vả mới được ăn hai ngày thanh đạm, lại đến món cay rồi."
"Theo tôi thấy, nhà ăn ở khu Nam Xã Phiến bên kia tốt hơn một chút, thanh đạm thì có thanh đạm, nguyên liệu nấu ăn tuy không tươi bằng bên này, nhưng tốt cho sức khỏe!
Cơm hộp của Từ Thị Tiệm Cơm này mà ăn 3-2 tháng, chúng ta cứ tính mà xem, đều phải đi bệnh viện thêm hai chuyến."
"Đúng vậy, bây giờ miễn phí không mất tiền thì ăn không sao cả, đến lúc phải trả tiền, thì vẫn là nhà ăn thôi!"
"Tôi thấy văn phòng đường phố bên kia có một căn phòng không tệ, lấy ra làm nhà ăn là vừa vặn!"
"..."
Tê————
Từ Thị Tiệm Cơm "bách chiến bách thắng", lần này đụng phải "Waterloo" rồi!
Tình hình ở Nam Uyển Tiểu Khu bên này, không quá tốt!
Bạn cần đăng nhập để bình luận