Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 94: Tìm đường chết mập mạp

Chương 94: Tên mập thích tìm đường c·h·ế·t
Đối diện với bàn tay hám gái của tên mập đưa ra, Tô Dung Dung nửa ngày vẫn không có động tĩnh.
Khó xử.
"Tiểu thư, cô như vậy là không nể mặt tôi rồi."
Đạo diễn mập gần đây có chút ngông.
Dù gì mình cũng là nhân vật có tiếng tăm trong giới điện ảnh Hương Giang.
Ông già của gã để lại không ít mối quan hệ cho gã.
Hơn nữa mối nào cũng đều là bậc đại lão.
Phim của gã dù bị chê là 'Phim dở' nhưng vẫn được khán giả đón nhận.
Mặc dù không có chiều sâu gì, nhưng tuyệt đối là món ăn tinh thần khi xem phim giải trí.
Không ít nhà đầu tư muốn hợp tác với gã.
Ở Hương Giang, gã còn kết giao anh em với không ít người có máu mặt trong các câu lạc bộ.
Điều này khiến cho gã càng thêm tự cao tự đại.
Gã đã nhắm đến cô gái nào thì nhất định phải có được.
Cho dù sau lưng cô ta có chỗ dựa tài chính thì gã cũng không sợ.
Gã thừa biết nữ minh tinh cần nhất điều gì.
Gã đã nâng đỡ không ít cô gái trở nên nổi tiếng, đây là con át chủ bài của gã.
Nhiều lúc, không cần gã ám chỉ, các cô gái sẽ tự động đưa đến cửa.
Dù sao vì nổi danh, những cô gái kia nguyện ý làm tất cả.
Nhưng còn bây giờ thì sao?
Người gã coi trọng, vậy mà dám làm lơ gã?
Bao nhiêu người ở đây, chẳng lẽ gã không cần mặt mũi sao?
"Ha ha, Tô tiểu thư sợ người lạ thôi."
Lục Nhất Minh thấy vậy liền đưa tay ra thay Tô Dung Dung.
Chỉ có điều, đạo diễn mập dường như không nể mặt Lục Nhất Minh.
Cùng lúc Lục Nhất Minh đưa tay ra thì gã lại rụt tay về.
Trên mặt gã càng lộ rõ vẻ cười khẩy.
"Đạo diễn."
Trịnh XX vội vàng muốn giải thích một câu, nhưng gã lại không cho cơ hội.
"Vậy đi, hôm nay quay đến đây thôi."
Giờ khắc này, vẻ ngông cuồng của gã lộ ra rõ ràng, ở trường quay, gã có quyền lớn nhất, lúc nào quay, gã quyết định.
Các bộ phận vốn đã chuẩn bị xong đều trợn mắt há hốc mồm.
Đạo diễn không vui rồi.
Cái này…
"Theo hợp đồng, hôm nay cần phải hoàn thành xong việc quay."
Đạo diễn mập vừa định quay đầu đi, bên tai đã truyền đến tiếng cảnh cáo của Lục Nhất Minh.
"Hậu sinh, đây là Hương Giang, không phải là đại lục của các ngươi, ở đây không đến lượt ngươi lên tiếng."
Đạo diễn mập không hề kiêng dè Lục Nhất Minh, mà một mặt khinh miệt trêu tức.
Ở Hương Giang, không đến lượt một người từ đại lục ra quyết định.
"Nếu như không có tinh thần tôn trọng khế ước, ta nghĩ chúng ta nên xem xét lại hợp đồng hợp tác."
"Không sao."
Gã thờ ơ nhún vai.
"Tan làm!"
Một câu nói, cả trường quay đều im bặt.
Tô Dung Dung cùng Lục Nhất Minh liếc nhìn nhau, không ngờ lại gặp phải một tên côn đồ như thế.
Chỉ dùng cách này mà muốn ép Tô Dung Dung và Lục Nhất Minh vào khuôn khổ sao?
Đây cũng quá xem thường Lục Nhất Minh.
So về độ ăn chơi, gã cũng chỉ là tên công tử bột đời thứ hai mà thôi.
So với Lục Nhất Minh thật sự không có cửa.
Lục Nhất Minh trực tiếp gọi điện cho Trang Sinh.
Nói tình hình ở đây cho Trang Sinh biết, tiện thể bày tỏ sự bất mãn của mình.
Lục Nhất Minh chẳng buồn dây dưa với gã làm gì.
Lúc này Trang Sinh vừa nhận điện thoại, biểu hiện trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Hai ngày nay, Trang Sinh phái người dò la nội tình của Lục Nhất Minh và Tô Dung Dung.
Không điều tra thì không biết, vừa điều tra xong thì hết hồn.
Hai vị này ở đại lục cũng không phải dạng tầm thường gì.
Là con trai của tập đoàn Lục Thị.
Mặc dù tập đoàn Lục Thị không giàu có bằng các thế gia ở Hương Giang, nhưng ở nội địa, thế lực này lại là một trong những tập đoàn hàng đầu trong lòng người dân.
Quan trọng là sau lưng tập đoàn Lục Thị còn có một thế lực lớn mạnh khác nữa.
Còn địa vị của Tô Dung Dung càng lớn hơn.
Là đại tiểu thư Tô gia, Tô gia chính là trăm năm thế gia, dây mơ rễ má rối như tơ vò, mối quan hệ của Tô gia, tuyệt đối là điều mà Trang Sinh tha thiết mơ ước.
Nếu như có thể hợp tác với hai vị này, năm 97 mình tuyệt đối có thể vượt qua bình yên.
Thậm chí, có thể phất lên như diều gặp gió ở nội địa.
Trang Sinh đã quyết định, nhất định phải giữ mối quan hệ tốt đẹp này.
Thế mà tên mập ch·ế·t tiệt này lại giở trò vào thời khắc mấu chốt.
Cúp điện thoại xong, Trang Sinh lập tức gọi điện cho gã.
Nhưng không ngờ, tên mập kia cánh cứng rồi, thậm chí không nể mặt mình luôn.
Đạo diễn mập hiện tại đã lâm vào tình thế cưỡi hổ khó xuống, mình vừa mới tuyên bố tan làm.
Nếu như giờ hậm hực cúi đầu nhận thua, chẳng phải là tự vả mặt mình sao.
Sau này còn mặt mũi nào mà ở trong giới này nữa?
Hơn nữa, mình cũng không hoàn toàn phải phụ thuộc vào TVB.
Dù sao TVB ở Hương Giang bây giờ đã không còn là bá chủ nữa rồi.
Cho dù gã bị TVB phong sát thì cũng sẽ có người mời gã đóng phim thôi.
Gã cũng đang có không ít lời mời khác mà.
Đối mặt với Trang Sinh, gã hiếm khi kiên cường một lần.
Cúp máy xong, gã càng hung hăng trừng mắt nhìn Lục Nhất Minh một cái.
"Hậu sinh, đây là Hương Giang, nên chú ý lời ăn tiếng nói!"
Câu này, tuyệt đối không phải đe dọa suông.
Gã muốn cho Lục Nhất Minh biết, ở Hương Giang, rốt cuộc là ai mới có quyền quyết định.
Cho dù là rồng đến Hương Giang cũng phải cho gã biết sợ!
Sau khi rời khỏi trường quay, gã lập tức lấy điện thoại di động ra, liên hệ với những người có máu mặt trong câu lạc bộ mà mình quen biết.
Thêm mắm dặm muối kể lại trải nghiệm 'bi thảm' của mình.
Tên đại lục tử kia quá bắt nạt người, còn chưa đến năm 97 đã coi mình là chủ nhân của Hương Giang rồi.
Mặc dù ai cũng biết, gã chắc chắn đã thêm mắm dặm muối vào câu chuyện, nhưng có một điều gã nói không sai.
Cho dù về lại cũng không đến lượt thế lực khác nhúng tay vào.
Băng Đại Quyển năm xưa lợi hại như vậy, kết cục vẫn phải thảm bại mà rút về đó thôi.
Mấy người kia bàn qua tính lại, quyết định cho đối phương một bài học nhớ đời.
Có chút nữa thôi là đã hạ lệnh truy sát rồi.
Còn lúc này Lục Nhất Minh cùng Tô Dung Dung, thì đang ở trong khách sạn được Trang Sinh hết lời an ủi cùng bảo đảm hết lần này đến lần khác.
Trang Sinh đảm bảo chắc chắn rằng ngày mai sẽ giải quyết chuyện này.
Nhưng Trang Sinh không thể ngờ được, tên mập ch·ế·t tiệt kia nhất quyết muốn tìm đường c·h·ế·t.
Lục Nhất Minh và Tô Dung Dung vừa xuống xe, liền bị mấy tên côn đồ bao vây.
"Chạy vào sảnh lớn, bọn chúng không dám làm gì trong khách sạn đâu."
Lục Nhất Minh thấy tình hình không đúng, liền đẩy mạnh Tô Dung Dung còn chưa kịp phản ứng.
"Cái gì?"
"Chạy!"
Lục Nhất Minh không nói lời nào, che chở Tô Dung Dung chạy như bay vào sảnh khách sạn.
Tuy chỉ có khoảng cách 50 mét ngắn ngủi nhưng lại xa xôi đến vậy.
Tô Dung Dung dù gì cũng là con gái, hai ba bước đã bị đuổi kịp.
"A? !"
Tô Dung Dung giờ phút này mới hoàn hồn, thì ra mình vậy mà lại gặp phải b·ạ·o l·ực.
Nếu như mình thật sự bị b·ắ·t lại, có trời mới biết mình sẽ phải đối mặt với những gì.
Dù sao về sự hỗn loạn ở Hương Giang, Tô Dung Dung cũng từng nghe qua.
Ngay lúc Tô Dung Dung tuyệt vọng, Lục Nhất Minh đột nhiên tung ra một cước, đạp văng tên côn đồ đang ở gần mình nhất.
"Đừng quay đầu lại!"
Tô Dung Dung chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước, còn Lục Nhất Minh thì bị đối phương chặn lại.
Giờ phút này, hiện trường trở nên vô cùng hỗn loạn.
Đợi đến khi Tô Dung Dung hoàn hồn thì mình đã lao vào sảnh khách sạn.
Quay đầu lại, Lục Nhất Minh đã bị bọn côn đồ bao vây ở giữa.
Một mình sao đấu lại bốn tay.
"Cứu người a!"
Vì quá kích động, giọng Tô Dung Dung cũng bị lạc đi.
Nhân viên bảo vệ của khách sạn cũng rất nhanh phản ứng.
Khách của mình gặp chuyện ở cửa khách sạn, đối với Bán đảo Hotel mà nói, đây là một chuyện tày đình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận