Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 89: Lên phải thuyền giặc

"Chương 89: Lên phải thuyền giặc “Ngươi bị bệnh à?” “Nói gì vậy.” Trong vòng 30 phút, Tô Dung Dung bị Lục Nhất Minh làm cho ngơ ngác.
Đến khi lấy lại tinh thần, thì đã ở sân bay.
Lục Nhất Minh vậy mà trực tiếp kéo Tô Dung Dung đến sân bay.
Đây mới đúng là lên phải thuyền giặc.
Tô Dung Dung muốn hỏi cho ra nhẽ, Lục Nhất Minh rốt cuộc muốn làm gì!
Bay thẳng đến Hương Giang?
Đùa gì vậy, cái thời đại này mà đi Hương Giang, đâu phải chuyện dễ dàng như vậy, cũng may hai người này thật không phải hạng người bình thường.
Nhưng đến lúc này, Tô Dung Dung vẫn không hiểu rốt cuộc Lục Nhất Minh nổi điên vì cái gì.
"Vé máy bay đều xong cả rồi."
"Ta không đi!"
Đi Hương Giang một mình với Lục Nhất Minh, chẳng phải là dê sa vào miệng sói? Đến lúc đó đến xương cũng không còn.
"Vì công việc."
"Lục Nhất Minh, bớt lấy cái đó ra lừa ta."
Tô Dung Dung chẳng tin lý do thoái thác của Lục Nhất Minh.
Vì công việc? Lừa ma quỷ ấy!
"Hắc..."
Vị trí của mình trong lòng Tô Dung Dung, thật sự vẫn còn cần bàn lại.
"Ngươi cũng muốn Tiểu Linh Thông nổi tiếng một lần đấy chứ."
"Rốt cuộc ý ngươi là gì?"
"Đương nhiên là quảng cáo."
"Lục Nhất Minh, trong mắt ngươi có phải ta là đứa ngốc hay không? Ngươi làm quảng cáo mà không đến tòa soạn báo, không đến đài truyền hình, lại dẫn ta chạy đến Hương Giang?"
Tô Dung Dung nghiêm trọng nghi ngờ Lục Nhất Minh xem mình là con ngốc.
"Bây giờ ai hot nhất?"
"Ý gì?"
"Minh tinh chứ còn gì, người hot nhất đều là minh tinh Hồng Kông."
Tô Dung Dung: (ˉ▽ˉ;). . .
Được thôi, không thể không thừa nhận, cái thời đại này, quả thật là thời đại minh tinh Hồng Kông thịnh hành.
Nhưng vấn đề là, cho dù có muốn quay quảng cáo, cũng không đến mức ngàn dặm xa xôi mà phải đến Hương Giang.
"Sẽ có thu hoạch ngoài sức tưởng tượng."
"Sao lại là ta?"
"Ta sợ không kiểm soát được bản thân thôi, ngươi nghĩ xem, ta trẻ tuổi lại có nhiều tiền, phong lưu phóng khoáng, nhỡ có cô minh tinh nào để ý, thì ta nên theo nàng hay là vùng vẫy một chút?"
"Lục Nhất Minh!"
Vô sỉ, ta không phải chưa từng thấy người đàn ông vô sỉ, nhưng kiểu như Lục Nhất Minh này thì đúng là làm ta mở mang tầm mắt.
"Chúng ta xem như quen biết một thời gian, giúp ta chắn bớt đào hoa."
"Ta nhổ vào, loại đàn bà nào mắt mù, mới thèm để ý đến..."
Tô Dung Dung vừa định nói móc, kết quả Lục Nhất Minh đã nhận được một tờ giấy.
Cái này? !
Vừa có tiếp viên hàng không đi qua, lại đưa cho Lục Nhất Minh một tờ giấy?
Kiểu tình huống này mà cũng có thể xảy ra?
Hơn nữa còn ngay trước mặt mình?
"Lục Nhất Minh, có phải ngươi đã sớm tính cả rồi không?"
Tô Dung Dung nghi ngờ, chuyện này có phải là quá trùng hợp không?
Mình vừa mới chất vấn thì có ngay "gái ngon" đến cửa?
"Khụ khụ, ta sẽ đi cùng ngươi trong suốt cả chuyến bay."
"Ta đề nghị cô nương kia đi khám mắt đi."
Tô Dung Dung vô tình nói một câu.
Tô Dung Dung: Thôi được rồi, mình sinh khí làm gì, nói thật, tên chó chết này quả thật rất đẹp trai, có điều tâm quá đen, chỉ có thể trách mấy cô nương kia không sáng mắt thôi. Từng người từng người đều bị vẻ ngoài của Lục Nhất Minh lừa.
"Ta đã nói, lần trước đúng là ta mỡ heo làm tâm trí mê muội, nhưng mà, thật sự có ẩn tình bên trong."
"Lục Nhất Minh, ngươi có tin là ta đấm ngươi không!"
Biết cái gì gọi là chuyện cũ đừng nhắc lại không? Ngươi, Lục Nhất Minh, là muốn tự mình động thủ đúng không?
Nếu không phải Lục Nhất Minh nắm quyền chủ đạo Tiểu Linh Thông, Tô Dung Dung cả đời này cũng không muốn liên quan đến Lục Nhất Minh nữa.
Còn nữa, cái chuyện ở công ty, đối với Tô Dung Dung mà nói, tuyệt đối là đại sỉ nhục.
Nhất là cứ nghĩ đến việc mình và Lục Nhất Minh tiếp xúc không khoảng cách, Tô Dung Dung liền dựng hết cả lông lên.
Hết chuyện để nói.
Có thể khiến cho đại tiểu thư Tô gia bị kích động thành ra thế này, e là cũng chỉ có Lục Nhất Minh làm được.
"Ta nói này, ngươi đối với ai cũng rất là dịu dàng, sao cứ hễ đến lượt ta, ngươi lại như biến thành người khác vậy?"
"Ngậm miệng!"
Cái bộ dáng vừa hờn vừa dỗi của Tô Dung Dung, trong mắt Lục Nhất Minh, thực sự rất đáng yêu.
Chỉ tiếc, khởi đầu thực sự khó khăn, nếu không...
Hiện tại có thể ngồi cùng nhau nói chuyện, cũng đã là tiến bộ vượt bậc rồi.
Ít nhất lúc này Tô Dung Dung cũng không trực tiếp quay đầu rời đi.
Ra ngoài rồi thì nên hưởng thụ thôi.
Lục Nhất Minh đặt vé đương nhiên là khoang thương gia.
Cho đến khi lên máy bay, Tô Dung Dung lúc này mới bắt đầu hối hận.
Vừa rồi chỉ lo tức giận.
Sao lại không hay không biết lên máy bay mất rồi?
Mà lại nói, mình đến cả va li cũng không có chuẩn bị.
"Champagne?"
"Ha ha!"
Quả nhiên là không có ý tốt, chiêu trò của mấy cậu ấm ăn chơi đi, tạo bầu không khí lãng mạn.
Sau đó, lại giảm sự cảnh giác của mình đi một bước nữa.
"Cảnh cáo ngươi, đừng trêu vào ta."
"Nói gì vậy, ta ít nhiều cũng là bên A, bên Cao Nguyên tư bản các ngươi làm dịch vụ thế này không được, ta phải khiếu nại."
Lúc này, Tô Dung Dung giống như bị đạp trúng đuôi.
Nhảy dựng cả lên muốn cùng Lục Nhất Minh quyết một trận sống mái.
Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới công ty, Tô Dung Dung lại nhớ tới Vương Lam.
Mặc dù Vương Lam đúng là muốn xúi giục cô hủy hợp đồng.
Nhưng đây vốn là mâu thuẫn nội bộ của Cao Nguyên tư bản, Lục Nhất Minh ngươi có ý gì?
Cướp ngang một chân thì không nói, lại còn đào luôn Vương Lam đi.
Làm cho Trương tổng mấy ngày nay cứ thẫn thờ buồn bã.
Dù sao Vương Lam đối với Cao Nguyên tư bản vẫn là rất quan trọng.
Không ít khách hàng đều đang nằm trên tay Vương Lam.
Hai ngày này khiến Trương tổng buồn rầu đến nỗi tóc đều bạc đi.
Đương nhiên, chuyện này không trách được Tô Dung Dung, nhưng ít nhiều cũng có quan hệ đến cô.
Vốn dĩ Tô Dung Dung đã không muốn xen vào, thế mà Lục Nhất Minh còn có mặt mũi tự xưng là bên A sao?
"Vị tiểu thư này, máy bay sắp cất cánh, xin cô mau chóng vào chỗ ngồi."
Hành động khác thường của Tô Dung Dung, ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của tiếp viên hàng không.
"Khụ khụ, xin lỗi, bạn gái của tôi nó vốn vậy."
"Ai là bạn gái ngươi?"
"Đây không phải là trọng điểm, máy bay sắp bay rồi."
"Ngươi nói cho rõ ràng đi!"
Tô Dung Dung hận đến nghiến răng.
Tại sao cứ mỗi lần ở cùng Lục Nhất Minh, cuối cùng lại luôn muốn đánh cho hắn một trận.
"Thưa cô?"
"Hô!"
Hành khách ở khoang thương gia đều đang nhìn kia, Tô Dung Dung cũng chỉ có thể nén giận, mặt lạnh tanh ngồi vào vị trí.
Còn về phần Lục Nhất Minh thì ngược lại, hắn cứ hớn hở xin lỗi.
Nhưng nghe vào tai Tô Dung Dung, lại toàn là chiếm tiện nghi của cô.
Cứ mở miệng ra là bạn gái, ngươi gọi quen miệng ghê cơ đấy!
Cho đến khi máy bay cất cánh, biểu hiện của Tô Dung Dung vẫn cứ lạnh băng băng.
Suốt cả đoạn đường này, Tô Dung Dung không hề mở miệng nói một câu nào.
Về phần Lục Nhất Minh, có lẽ là biết chọc Tô Dung Dung nổi giận, cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Hắn biết nếu hắn lại trêu chọc Tô Dung Dung nữa, có khi cô ta sẽ muốn cùng mình đồng quy vu tận.
Mà lúc này tại đài Wireless TV Hương Giang, nhận được một email.
Đại diện tập đoàn Lục Thị Ma Đô muốn thương lượng về việc quảng cáo.
Đây đúng là chuyện đầu tiên.
Mặc dù năm 1997 cũng sắp đến, lãnh đạo Wireless TV cũng ra sức muốn thân cận với nội địa, nhưng giữa hai bên vẫn còn không ít khác biệt.
Điều này dẫn đến việc Wireless ít tiếp xúc với các xí nghiệp nội địa.
Trong ấn tượng của mấy vị lãnh đạo cứng nhắc ở Wireless thì.
Nội địa vẫn còn là nơi nghèo nàn lạc hậu.
Lời mời đến từ nội địa?
Dường như không nhận được đủ sự coi trọng.
Wireless cũng chỉ tùy tiện phái ra một nhân viên công tác nghe điện thoại.
Thậm chí, ngay cả xe đưa đón cũng không chuẩn bị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận