Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 164: Ngàn chén không say

Trên đường trở về, Lục Nhất Minh cố gắng nhớ lại tình huống ở kiếp trước. Ở kiếp trước dường như cũng có một màn như vậy, nhưng vì khi đó Lục Nhất Minh còn đang bận tối mắt tối mũi, lo chuyện tày đình, tự nhiên không có sức lực mà chú ý đến Lục Dao. Chuyện này coi như là gì đây? Một phiên bản đời thực của nàng công chúa nhỏ đang trốn nhà sao? Việc này lão cha giao cho mình quả thực đủ khiến Lục Nhất Minh đau đầu rồi. Ở kiếp trước Lục Dao có kết cục thế nào? Có vẻ như rất nhiều năm sau, Lục Dao đã bộc lộ tài năng của mình trong giới thời trang, trở thành một nhà thiết kế trẻ tuổi nhất của một nhãn hiệu hàng xa xỉ. Chỉ tiếc lúc ấy Lục Nhất Minh bận bịu công việc làm ăn, không để tâm lắm. Đến lúc Lục Dao kết hôn hình như cũng không mời mình. Ở kiếp trước, Lục Dao cuối cùng cũng có tình cảm với một nam người mẫu thuộc công ty mình. Đáng tiếc, cuộc hôn nhân đó cũng chẳng kéo dài bao lâu. Sau khi ly hôn, Lục Dao cùng mẹ là Trương Thiến sinh sống tại Pháp, có thể nói là đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Lục Nhất Minh. Sau này dù Lục Nhất Minh có gây dựng lại sự nghiệp, hai mẹ con cũng không tìm đến. Điểm này Lục Nhất Minh cũng khá bội phục. Con cái nhà họ Lục chính là không bao giờ thiếu cốt khí. "Tình hình thế nào rồi?" "Chuyện phiền phức." Lý Lỵ thấy sắc mặt Lục Nhất Minh không được tốt thì tự nhiên hỏi một câu. Có điều, không giống với những gì cô ta tưởng tượng. Nguyên nhân Lục Nhất Minh đang nhức đầu hiện tại là tìm cô công chúa nhỏ Lục gia ở đâu ra đây. Cuộc đời Lục Dao có thể nói là đi theo khuôn khổ. Trong mắt cha mẹ, cô bé thuộc loại con gái ngoan. Đương nhiên, có lẽ cô ta là người giỏi che giấu. Còn khi ở trước mặt Lục Nhất Minh thì lại hoàn toàn bộc lộ bản tính. Hai người từ nhỏ tình cảm đã không tốt. Lục Nhất Minh một mực ghét Lục Dao là người thừa. Thêm việc Lục Ái Quân cái gì cũng chiều Lục Dao, lại càng làm Lục Nhất Minh thêm khó chịu. Dù chênh nhau 3 tuổi, hai người có thể nói là từ nhỏ đã đấu đá nhau. Hơn nữa thường là Lục Dao chiếm thế thượng phong. Không còn cách nào, ai bảo Lục Dao là cục cưng trên đầu trái tim của Lục Ái Quân đâu. Thành tích của Lục Dao một mực đứng đầu, tạo nên một sự tương phản lớn với Lục Nhất Minh. Sau khi tốt nghiệp trung học, cô bé được đưa sang Paris để đào tạo chuyên sâu tại trường thương mại. Đừng nghĩ rằng trường thương mại Paris là nơi đào tạo ra học sinh hư hỏng, ngược lại ở tầm quốc tế, danh tiếng trường thương mại Paris không phải dạng vừa. Một phần tư số giám đốc của các công ty top 500 thế giới xuất thân từ đây. Có thể nói nơi đây là cái nôi bồi dưỡng tinh anh của giới kinh doanh. Không phải có tiền là có thể vào được. Đương nhiên, chuyện này Lục Nhất Minh khi ở kiếp trước tuy không quan tâm ở bề ngoài, nhưng trong lòng lại vô cùng hâm mộ. Về phần việc Lục Dao một mình sinh sống ở nước ngoài, Lục Ái Quân còn cung cấp những điều kiện ưu đãi nhất. Nhà trọ sang trọng, nằm ngay cạnh khu đại học. Một quản gia phục vụ 24/24. Có xe đưa đón hạng sang khi đến trường. Những thứ này, Lục Nhất Minh cơ bản chưa từng được hưởng thụ. Chiếc Ferrari duy nhất của anh cũng là do mặt dày xin được. So với Lục Dao thì danh hiệu phú nhị đại trên đầu anh thật là quá thảm hại. Vậy mà có điều kiện tốt như vậy còn náo loạn mất tích sao? Ha! "Giúp ta đặt một vé máy bay đi Paris." "Paris?" Lý Lỵ ngơ ngác, cái này… Trong trí nhớ của mình, tập đoàn hình như không có hoạt động giao thương gì ở Châu Âu cả. Chẳng lẽ là Lục tổng định khai thác thị trường Âu Mỹ? Cho nên để tiểu Lục tổng đi tiền trạm sao? Nhưng bây giờ sản phẩm của tập đoàn hình như không có sức cạnh tranh trên thị trường Âu Mỹ. "Đừng nghĩ nhiều, chuyện riêng." "Vâng, tôi đi ngay đây." Lý Lỵ gật đầu, rồi rời khỏi văn phòng. Còn Lục Nhất Minh thì mặt mày ủ dột, cô tiểu tổ tông này đúng là biết chọn thời điểm. Khi thấy Hoa Hạ Long Đằng khoa học kỹ thuật sắp tuyên bố phần mềm mới thì lại gây ra chuyện tày đình cho anh. "Hô…" Nghĩ đến đây, Lục Nhất Minh giận không có chỗ phát tiết. Chờ chút! Lục Nhất Minh vừa định về nhà thu dọn hành lý thì một ký ức chợt hiện lên trong đầu. Hình như anh nhớ ở kiếp trước Lục Dao sở dĩ trở thành nhà thiết kế trẻ tuổi nhất của một nhãn hiệu xa xỉ là do lúc còn học đại học, cô bé đã lén giấu người nhà, đi tham gia cuộc thi thiết kế thời trang. Chỉ có điều lúc đó Lục gia còn đang bấp bênh, nên không ai để ý đến việc này. Sau này Lục gia suy bại, Lục Nhất Minh đương nhiên càng không quan tâm tới Lục Dao. Cô bé này sẽ không phải là… Có lẽ lần này mình bay sang Paris cũng chỉ tốn công vô ích thôi. Cô bé có lẽ đã rời khỏi Paris rồi. Tuy Paris là kinh đô thời trang, nhưng nếu muốn học thiết kế thì Paris cũng không phải là một lựa chọn tốt nhất. Bạn bè của Lục Dao cũng không nhiều. Lục Ái Quân và Trương Thiến tuy rất cưng chiều con gái, nhưng tuyệt đối không phải kiểu không có giới hạn. Về giao thiệp bạn bè thì Lục Dao không thể bước qua giới hạn. Không có cách, thế hệ trước tư tưởng luôn cảm thấy con gái mình thiệt thòi. Thậm chí, Lục Ái Quân vào ngày sinh nhật 18 tuổi của Lục Dao, đã cố tình tìm cớ để cùng Lục Dao uống rượu. Ban đầu, Lục Ái Quân định lấy hành động thực tế của mình để cho con gái biết tửu lượng của con bé đến đâu. Dù sao, con gái một khi bước vào xã hội thì phải học cách bảo vệ mình cho tốt. Cha mẹ không thể che mưa che gió cho con mãi được. Đến lúc đó, nếu Lục Dao say, thì Lục Ái Quân cũng tiện nói cho con biết, 10 chai bia là giới hạn của con, hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được uống quá lượng, phải biết bảo vệ bản thân. Nhất là khi một mình ở nước ngoài. Nhưng, cái đêm đó đối với Lục Ái Quân mà nói thật là một ký ức tươi mới và khó quên trong suốt cuộc đời. Lục Dao thừa hưởng tửu lượng của nhà họ Trương một cách hoàn hảo. Trước đây Lục Nhất Minh có nghe nói ông ngoại của Lục Dao được mệnh danh là “ngàn chén không say”. Đương nhiên, cách hình dung này có lẽ hơi quá. Nhưng dù sao cha anh cũng là một tổng giám đốc từng vào sinh ra tửu. Thế mà đêm hôm đó lại bị con gái mình chuốc cho nằm sấp. Chuyện này quả thực là mất mặt. Lúc đầu thì chỉ là uống bia. Uống nửa ngày, thấy Lục Dao trong mắt không một chút men say. Để đạt được mục đích của mình, Lục Ái Quân dứt khoát chuyển sang uống rượu đế. Ba chai Mao Đài chia đều cho hai người. Kết quả Lục Ái Quân mắt đã lờ đờ, nhìn Lục Dao đã thấy bóng chồng rồi. Lúc này mới cuối cùng nhận ra là sự lo lắng của mình hoàn toàn thừa thãi. "Lão đậu đứng lên nào, chúng ta uống tiếp, anh vẫn còn được chứ? Đừng có làm mất mặt đấy!" Được rồi, buổi tối đó Lục Ái Quân đúng là đã mất mặt rồi. Thậm chí ngày hôm sau sau khi thức dậy, ông ngậm miệng không nói gì về chuyện uống rượu. Lục Ái Quân tỉnh táo nhận ra một điều, nếu như có gã đàn ông nào nghĩ muốn động ý đồ xấu, thì e là sẽ bị con gái mình chuốc cho đến bệnh viện mất. Khụ khụ… Đương nhiên, những chuyện này không phải là trọng điểm. Trọng điểm là, bạn bè Lục Dao không nhiều, mà có thể tâm sự thì càng ít hơn. Khuê mật duy nhất của cô bé đó chính là... Lục Nhất Minh vội vàng cầm chìa khóa xe của mình lên. Tìm Lương Thiến, là có thể biết Lục Dao rốt cuộc đang ở đâu rồi! Dù Lục Nhất Minh cũng không hiểu, rõ ràng cách nhau mấy tuổi, sao Lương Thiến và Lục Dao lại chơi được với nhau? Hơn nữa còn duy trì tình cảm tốt như vậy? Nhưng có một điểm có thể khẳng định, cô bé Lục Dao này mọi chuyện đều không hề giấu diếm Lương Thiến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận