Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 339: Tai bay vạ gió

Chương 339: Tai bay vạ gió
Tên đàn ông còn tưởng rằng Từ Lộ sẽ tha thứ cho mình.
Hắn lập tức mong chờ bò dậy, vừa định ôm lấy Từ Lộ an ủi một phen.
Kết quả là...
"Xoay mặt đi chỗ khác."
"Cái gì?"
"Bảo ngươi xoay mặt đi chỗ khác."
"Được thôi, chỉ cần em hết giận, anh đều nghe theo em hết, anh cái gì cũng nghe theo em."
Tên đàn ông nghe lời xoay lưng lại.
Một giây sau.
Từ Lộ giơ lên đôi chân dài hút hồn của mình.
Lục Nhất Minh: Đẹp!
Theo sau đó là một tiếng hét thảm.
Tên đàn ông bị trực tiếp đá xuống hồ nhân tạo.
Giờ phút này, hắn đang ở trên mặt hồ không ngừng vùng vẫy.
"Đồ vương bát đản nhà ngươi, ngươi cái đồ lòng dạ hiểm độc, hắc phổi, bụng dạ đen tối, chó đực, ngươi coi ta, Từ Lộ, là cái gì hả?"
"Bà cô đây đúng là mù mắt mới coi trọng tên vương bát đản như ngươi!"
"Lão nương có bệnh sạch sẽ, đồ dơ bẩn như ngươi mà cũng muốn lão nương tha thứ hả?"
"Ta # $. . . @&*(. . . $##."
Lục Nhất Minh: Đặc sắc, thật đặc sắc, mắng người mà mắng được tới mức này, đúng là có trình độ.
Không ngờ, Từ Lộ mắng mà như xuất khẩu thành thơ.
Về phần tên đàn ông, thì vẫn ở trong nước vùng vẫy không ngừng.
Đoán chừng đánh chết hắn cũng không ngờ, Từ Lộ trước kia đối với mình luôn nghe lời, vậy mà đột nhiên lại như thế...
"Kia, hay là vớt hắn lên trước đi? Nhỡ chết đuối thì phiền."
Dù sao cũng là cặn bã nam, nhưng cũng không đến nỗi phải chết đuối một cách lãng nhách như vậy.
Mấu chốt là không đáng.
"Đánh rắm, cái hồ nhân tạo 1m6, chết đuối cũng là đáng đời!"
Từ Lộ vẫn còn chưa hết giận.
Vừa khóc, vừa chửi mắng.
Sinh động, chân thật thể hiện một mặt khác của nữ nhân ôn nhu.
"Được, ngươi cứ tiếp tục."
Nghe nói không chết được, Lục Nhất Minh lập tức né qua một bên xem kịch.
Đáng tiếc, chỉ là không chuẩn bị hạt dưa.
Lúc đầu, Lục Nhất Minh thật đúng là lo lắng Từ Lộ mềm lòng, như thế thì thật là hết thuốc chữa.
Nhưng bây giờ nhìn xem, đầu óc Từ Lộ vô cùng tỉnh táo.
Chửi mắng cũng là không cam tâm.
Dù sao cũng bỏ ra 4 năm thanh xuân.
Vậy mà không nhìn rõ bộ mặt thật của cặn bã nam.
"Hô... Hô..."
Đến tận mười phút, Từ Lộ lúc này mới thoải mái hơn chút ít.
Mà lúc này, cách đó không xa vang lên tiếng còi cảnh sát.
Xem ra là có bạn học nhiệt tình, bấm điện thoại báo cảnh sát.
Tên đàn ông bị vớt lên, vô cùng chật vật.
Các đồng chí cảnh sát lần lượt đưa ba người về cục cảnh sát.
Sau khi hỏi thăm, sắc mặt của mấy chú cảnh sát, phải nói là vô cùng đặc sắc.
"Khụ khụ, cô bé, mặc dù chúng tôi rất đồng tình với chuyện cô gặp phải, nhưng mà, cũng không thể dùng bạo lực nha."
"Kia, xin sửa một chút, hắn là tự mình rơi xuống."
Lục Nhất Minh rõ ràng là trợn mắt nói lời bịa đặt.
"Tự mình nhảy xuống sao?"
Chú cảnh sát một mặt im lặng, kia, như vậy cũng quá vũ nhục sự thông minh của mình.
"Không tin anh hỏi hắn, bạn tôi chỉ là ân cần hỏi thăm cả nhà hắn ở trên mặt hồ thôi, như vậy có phạm pháp đâu."
Chú cảnh sát: (ˉ▽ˉ;)...
"Nếu chỉ là đơn thuần lời nói, thì hoàn toàn không thuộc quyền quản lý của chúng tôi, đương nhiên, chúng tôi vẫn cần phải hỏi khẩu cung của người trong cuộc."
"Không vấn đề, chúng tôi nhất định phối hợp."
Lục Nhất Minh thể hiện rõ một mặt người dân tốt, tích cực phối hợp.
Lục Nhất Minh dám nói như vậy, thì có lòng tin tuyệt đối.
Tên đàn ông này dám nói bừa?
Trừ phi hắn thật sự ngốc.
Nếu không hiểu rõ bối cảnh của Từ Lộ, có lẽ sẽ giống 'chó dại' mà sủa bậy.
Nhưng bây giờ, cho hắn mười lá gan, cũng không dám nói một câu xấu về Từ Lộ.
"Vậy, các anh chị cho tôi xem thẻ căn cước, để đăng ký theo lệ."
Kết quả là, chú cảnh sát vừa tiếp nhận thẻ căn cước của Từ Lộ, một giây sau liền ngây ngẩn cả người.
Địa chỉ trên này, không thể quen thuộc hơn nữa.
Nơi này chỗ ở, đều là...
"Anh..."
"Đồng chí cảnh sát, nên làm thế nào cứ làm đi, mà lại thẻ căn cước là anh muốn xem để đăng ký."
Lục Nhất Minh cũng là nhắc nhở cảnh sát một tiếng, khiêm tốn xử lý.
"Được, mọi người chờ một chút."
Chú cảnh sát hỏi ý xong cầm thẻ căn cước của Từ Lộ đi ra khoảng mười phút.
Đoán chừng là đi xác minh tình hình.
Mười phút sau, cửa phòng hỏi ý được mở ra.
Một người mặc áo sơ mi trắng cấp ba cảnh giám, đi cùng với chú cảnh sát hỏi ý đi đến.
"Thật xin lỗi, để mọi người chờ lâu, chúng ta sang chỗ khác nói chuyện nhé?"
Đối phương một mặt mỉm cười.
Rất nhanh, hai người liền đổi sang phòng nghỉ của đồn công an.
Cấp ba cảnh giám toàn bộ quá trình cùng đi, thỉnh thoảng nói vài câu.
Chỉ tiếc, Từ Lộ giờ phút này không có tâm trạng.
Ngược lại là Lục Nhất Minh, nói chuyện với đối phương rất vui vẻ.
Tuy còn chưa biết thân phận của Lục Nhất Minh.
Bất quá, có thể đi cùng với người này, chắc chắn không phải hạng người tầm thường.
Mà lời khai của tên đàn ông rất nhanh có, tựa như là Lục Nhất Minh đạt được.
Tên đàn ông thừa nhận, là chân mình bị trượt, cho nên không cẩn thận ngã vào hồ.
Không liên quan tới bất kỳ ai.
"Lục tiên sinh, Từ tiểu thư, tất cả chỉ là hiểu lầm, cảm ơn sự hợp tác của hai người."
"Chúng tôi có thể đi được chưa?"
"Có thể đi bất cứ lúc nào."
Đối với đồn công an mà nói, chỉ ước gì nhanh chóng tiễn vị cô nãi nãi này đi cho xong chuyện.
Lưu lại ở đồn công an, tựa như là quả bom hẹn giờ vậy.
Có trời mới biết lúc nào thì sẽ nổ.
Về phần tên đàn ông, thì được đưa đến bệnh viện, tự mình trả tiền kiểm tra thân thể.
Kết quả kiểm tra cho thấy, ngoại trừ sặc vài ngụm nước bẩn ra, thì không có vấn đề gì lớn.
Chỉ có thể nói, tiện nghi cái tên cặn bã này.
Đương nhiên, sự nghiệp mà tên cặn bã phấn đấu, e là không có hy vọng nữa rồi.
Cái gì? Ở lại trường?
Xảy ra chuyện lớn như vậy, nhà trường nhất định sẽ hỏi đến cho ra nhẽ.
Khi biết được thân phận của Từ Lộ, lãnh đạo nhà trường trừ khi là đầu óc có vấn đề, mới có thể giữ lại tên này.
Còn về một tháng sau, tên đàn ông bởi vì luận văn tốt nghiệp tồn tại đạo văn, với lại kết quả số liệu thí nghiệm giả dối, cho nên bị tước bỏ thân phận nghiên cứu sinh tiến sĩ.
Những thứ này, đã không còn liên quan tới Từ Lộ.
Tên đàn ông cũng coi như bị trừng phạt thích đáng.
Đương nhiên, đây cũng là chuyện về sau.
Về phần hiện tại thì nha.
Lục Nhất Minh cùng Từ Lộ vừa ra khỏi đồn công an, liền ngay tại cửa gặp Tô Dung Dung đang chạy tới.
"Sao em lại đến đây?"
Lục Nhất Minh nhìn thấy Dung Dung, ánh mắt sáng lên.
Chỉ tiếc, đã hơn nửa ngày không gặp Tô Dung Dung, hiện tại căn bản không có thời gian phản ứng Lục Nhất Minh.
Trực tiếp ôm lấy Từ Lộ đang thất thần.
"Không có việc gì, có chị ở đây, chúng ta sẽ không sao, ngoan."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Thôi được rồi, xem như nể tình Từ Lộ thất tình, mình tạm thời không so đo chuyện Từ Lộ chiếm đoạt bạn gái mình.
"Oa..."
Mà lúc này Từ Lộ, rốt cục không nhịn được, ở trong ngực Tô Dung Dung nghẹn ngào khóc ồ lên.
Đem tất cả ủy khuất và bất bình trong lòng, đều phát tiết ra hết.
"Ngoan, không có chuyện gì, chúng ta không cần mấy tên chó đàn ông kia, đều là do bọn họ không tốt."
Lục Nhất Minh: Cái này...
An ủi thì an ủi, mình đâu có đắc tội gì bạn đâu.
Tại sao lại lôi mình vào vậy?
Thiên đại oan uổng a.
Lúc này ở trên đường phố Quốc Tân, Lục Nhất Minh rốt cuộc cũng hiểu được, thế nào là tai bay vạ gió.
Hóa ra mình lại là kẻ đàn ông phụ bạc đấy à.
Những ánh mắt như dao găm, đều đâm sau lưng mình.
Mấu chốt là, dưới ánh mắt cảnh cáo của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh ngay cả tư cách kêu oan cũng không có.
Mình tốt xấu cũng đã cứu Từ Lộ thoát khỏi biển khổ, có được không?
Không có công lao cũng có khổ lao chứ.
Đáng tiếc, dưới áp lực mạnh của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh đành phải tạm thời ủy khúc cầu toàn.
Món nợ này xin ghi lại, đến lúc đó nhất định phải đòi lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận