Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 439: Lão sói xám gặp được bé thỏ trắng

Chương 439: Lão sói xám gặp được bé thỏ trắng "Ngươi, thằng nhóc thối này, làm gì tắt máy? Không biết Tô tiểu thư sẽ lo lắng cho ngươi à?"
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .Có phải đang diễn hơi quá không vậy.
Lần này, Lục Nhất Minh cảm thấy mình bị oan quá mà.
"Thúc thúc, cứ gọi tên cháu là được rồi."
Con gái do nhà họ Tô trăm năm dạy dỗ, mọi mặt tự nhiên đều là xuất sắc nhất.
"Dung Dung à, thằng nhóc thối này đúng là không hiểu chuyện, cháu đừng có chấp nhặt với nó."
Lục Nhất Minh: Được rồi, cảm giác Tô Dung Dung vừa đến, mình trở nên thừa thãi.
"Dung Dung, đúng không, dì nấu canh, cháu có muốn nếm thử không?"
Dì Trương cũng tương đối nhiệt tình.
Ban đầu, Tô Dung Dung định từ chối.
Nhưng nghĩ lại, cẩu vật không phải muốn mình vào bếp sao.
Thế nào mình cũng phải làm quen chút khẩu vị của cẩu vật chứ.
Lời đã ra đến miệng, vẫn là thay đổi chủ ý.
"Nếu không phiền phức thì..."
"Không phiền, đương nhiên không phiền phức."
Dì Trương nở nụ cười tươi như hoa.
Đúng là một cô nương tốt.
Mặc dù trong tình huống đặc biệt, nhưng Tô Dung Dung vẫn để lại ấn tượng đầu tiên khá tốt cho dì Trương.
Không hề tỏ vẻ kiêu căng của tiểu thư nhà giàu, rất là rộng rãi.
Lục Ái Quân, tự nhiên cũng tương đối hài lòng.
"Chị dâu, chị vì anh ta mà tới đúng không, anh ta thật là không hiểu chuyện, chuyện như này sao có thể giấu diếm chị được, thế nào cũng phải phê bình hắn hai câu chứ."
Lục Dao chớp được cơ hội trả thù, lập tức lên tiếng.
Anh trai thối, dám báo mình liệu, vậy đừng trách mình không khách khí.
Đến rồi! Trò công kích lẫn nhau bắt đầu!
"Lục Dao, nói lung tung cái gì đó."
Lục Ái Quân trừng Lục Dao một cái.
Con nhóc hư, hết chuyện để nói.
Lục Dao bĩu môi, thế là có chị dâu, đến cả áo bông nhỏ cũng không thơm nữa rồi đúng không?
"Anh của chị cũng là sợ em lo lắng thôi."
Trước mặt Lục Ái Quân và Lục Dao, Tô Dung Dung thế nhưng là hết sức bảo vệ Lục Nhất Minh.
Cẩu vật chỉ có thể để mình bắt nạt.
Ở trước mặt người khác, kể cả là trước mặt người thân thiết nhất của Lục Nhất Minh, Tô Dung Dung cũng bảo vệ hết sức.
"A? !"
Lục Dao nghe vậy, giống như xì hơi.
"Uống rượu rồi à?"
"Ừ, cùng Trịnh Đại Phân."
"Mọi chuyện đã bàn xong rồi à?"
"Yên tâm đi, không phải cố ý giấu diếm em, trong lòng anh đã có chừng mực."
"Vậy thì tốt."
Lục Dao: Chỉ muốn hỏi một câu, hai người các người có thể tránh ngại một chút không, thật coi như bọn ta không tồn tại chắc?
Chỉ có thể nói, Tô Dung Dung thật lòng lo lắng cho Lục Nhất Minh.
Nếu không, cũng sẽ không thất lễ như vậy.
Chỉ là, loại biểu hiện này, trong mắt Lục Ái Quân, thì tương đối hài lòng.
Đây mới là dáng vẻ con dâu nhà họ Lục.
Phải nói rằng, thằng nhóc thối có con mắt nhìn người khá đấy.
Chỉ có điều, Lục Nhất Minh và Tô Dung Dung, cũng âm thầm trao đổi không ít tin tức.
Tô Dung Dung: 【 Em gái của anh làm sao vậy? Có vẻ như anh đắc tội với cô ấy à? 】 Lục Nhất Minh: 【 Tưởng Khâm 】 Tô Dung Dung: 【 hiểu ngay 】 Khó trách, Lục Dao nói chuyện có tính nhắm vào như vậy, hóa ra là vậy.
Đoán chừng là Lục Dao ngại ngùng thôi.
Tô Dung Dung lập tức mỉm cười.
Không nói thêm gì.
Rất nhanh, dì Trương đã bưng canh lên.
"Vậy ta xin phép không khách khí."
"Không sao, dì Trương bình thường rất thích nấu canh, cháu thích uống thì uống nhiều một chút, mừng còn không kịp nữa."
Tô Dung Dung húp một ngụm, thật sự rất ngon.
Khó trách cẩu vật 'ép' mình xuống bếp.
Xem ra sau này thế nào cũng phải bái dì Trương làm sư phụ một phen.
Tâm thái của Tô Dung Dung, đang dần thay đổi trong lúc vô tình.
Chỉ có thể nói, Lục Nhất Minh ảnh hưởng đến Tô Dung Dung thật rất lớn.
"Thật sự rất ngon, dì ơi, sau này có thể dạy cháu được không?"
Biểu hiện của Tô Dung Dung, khiến dì Trương trong bụng nở hoa.
Ban đầu còn nghĩ rằng, đại tiểu thư như nhà họ Tô trăm năm này, sẽ không dễ chung sống lắm.
Dù sao mình không phải là vợ cả của Lục Ái Quân.
Mặc dù mình xuất hiện sau khi tình cảm của hai vợ chồng Lục Ái Quân rạn nứt.
Nhưng con cái gia tộc lớn, có lẽ vẫn sẽ e dè điều này.
Có thể biểu hiện của Tô Dung Dung lại hoàn toàn vượt quá dự kiến của dì Trương.
Đồng thời, cũng khiến dì Trương thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt nhìn Tô Dung Dung, càng thêm dịu dàng.
"Thôi đi, vừa nãy anh trai còn bảo con bé lạc quẻ đấy."
"Có thể nào ngậm miệng lại không, con nhóc chết tiệt, tranh thủ về phòng đi."
Đến lượt dì Trương giáo dục con gái.
Âm dương quái khí, chẳng phải anh trai con vạch trần con yêu đương thôi à, mà con để bụng vậy sao.
Lục Dao: Cuối cùng đã cảm nhận được vị thế của Lục Nhất Minh trong gia đình.
"Được rồi, chúng ta cũng về phòng trước, hai con từ từ nói chuyện, muộn cũng không cần gấp."
Lời vừa dứt, Tô Dung Dung suýt chút nữa là ngất xỉu.
Người ngốc cũng có thể nghe ra hàm ý trong lời nói này.
Vậy thì, hiểu lầm này có phải hơi lớn quá không?
"Thúc thúc, kỳ thật. . ."
"Không sao, chúng ta lớn tuổi rồi, các con cứ tự nhiên."
Tô Dung Dung: (⊙ˍ⊙) Xin hãy nghe ta giải thích!
Hả? Người đâu? !
Chớp mắt đã đi hết sạch.
Lục Dao vốn muốn ở lại, dù sao đều là người trẻ tuổi, có chủ đề chung.
Hơn nữa, Lục Dao cũng rất thích chị dâu Tô Dung Dung này.
Nhưng kết quả, lại bị dì Trương kéo đi mất.
Phòng ăn lớn như vậy, chỉ còn lại Lục Nhất Minh và Tô Dung Dung.
"Ta..."
"Không sao, quen thuộc rồi sẽ tốt thôi."
"Nói linh tinh cái gì đó."
Gương mặt xinh đẹp của Tô Dung Dung ửng hồng.
"Em chỉ là tới xem anh có sao không, đã nhìn thấy người rồi, em sẽ về trước."
Tô Dung Dung tranh thủ tìm một lý do để chuồn.
"Đến rồi thì đến rồi, sao nào? Không muốn tham quan chỗ anh ở từ nhỏ tới lớn à?"
"Có được không? Khụ khụ, em không có ý đó, em chỉ sợ nhìn thấy những thứ không nên thấy thôi."
Phòng con trai mà.
Luôn có những bí mật nhỏ của riêng mình.
Nếu như lỡ không cẩn thận bị phát hiện thì, chỉ sợ. . .
"Nghĩ cái gì vậy, không có gì là không thể cho em thấy."
Lục Nhất Minh cưng chiều cười một tiếng.
Tâm tư nhỏ của Tô Dung Dung, làm sao có thể giấu diếm được mình.
Rõ ràng rất động lòng mà.
"Vậy em sẽ cố mà đi thăm quan vậy."
Tô Dung Dung làm ra vẻ kiêu ngạo.
Thực ra cũng chỉ đang che giấu sự hồi hộp của mình.
"Công chúa điện hạ, ta dẫn đường cho em."
"Đáng ghét."
Hai người kẻ xướng người họa, có chút thú vị.
Chỉ có điều, Tô Dung Dung và Lục Nhất Minh lại không biết.
Một màn này của mình, lại bị Lục Ái Quân và dì Trương, những người đã giả vờ lên lầu, nhìn rõ mồn một.
Còn về phần Lục Dao đang đứng một bên.
Thì lại một mặt khinh bỉ ra mặt.
Ha ha, hai người này, còn ra dáng người lớn không vậy?
Còn trộm nhìn nữa chứ.
"Đến rồi đến rồi, chúng ta mau đi thôi."
"Con bé chết tiệt ngẩn người ra làm gì, mau lên."
Đường đường là người sáng lập Lục Thị tập đoàn, vậy mà cũng có một mặt này.
Thật sự là mở mang tầm mắt.
Phòng của Lục Nhất Minh ở tầng ba.
Kiểu phòng áp mái.
Chỉ là, Lục Nhất Minh đã rất ít khi về ở.
Tất cả bài trí, vẫn theo kiểu dáng trước đây của Lục Nhất Minh.
"Cũng không tệ lắm, sạch sẽ hơn so với tưởng tượng nhiều."
Không có vẻ bừa bộn.
Đừng nói, việc Tô Dung Dung lộ ra vẻ kinh ngạc như thế này.
Lại không ngờ, lúc này Lục Nhất Minh, lại đóng cửa phòng lại.
Ánh mắt nhìn về phía Tô Dung Dung.
Tựa như lão sói xám gặp được bé thỏ trắng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận