Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 527: Bị chê a

"Chương 527: Bị chê rồi à"
"Hiện tại mà vào, không đủ thân sĩ rồi."
"Được thôi, ngươi đang khẩn trương hả?"
"Ha..."
Lục Nhất Minh xác định, ánh mắt của Trịnh Đại không được bình thường cho lắm.
Có lẽ, phỏng đoán ban đầu của mình là đúng.
Chỉ là, Trịnh Đại không muốn mạo hiểm bước ra một bước này, nhưng lại không nhịn được mà ghen tức?
Điều này làm Lục Nhất Minh thấy có chút thú vị.
Nói cho cùng, Trịnh Đại cũng là đàn ông mà thôi.
Chỉ tiếc, nếu Vương Lam thực sự đi theo hắn, kết cục chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.
Lục Nhất Minh cũng không thể trơ mắt nhìn Vương Lam nhảy vào hố lửa.
Dù sao, Vương Lam cũng xem như là trợ thủ đắc lực của mình.
"Bỏ bớt mấy cái tâm tư đi, các ngươi không hợp nhau đâu."
"Ta...ngươi..."
Trịnh Đại há hốc mồm, cuối cùng vẫn không thể nói ra những lời trong lòng.
Có lẽ hắn nói đúng, mình không thể đưa ra bất cứ một lời hứa nào cả.
Từ lúc bắt đầu chọn con đường này, mình đã xác định sẽ mất đi rất nhiều thứ.
Trịnh Đại thở dài một hơi, có chút thất thần rời khỏi văn phòng lớn.
Lục Nhất Minh lạnh lùng liếc nhìn, như vậy có lẽ là tốt cho tất cả mọi người.
Trịnh Đại thích thì thích, đối với Vương Lam mà nói, cuối cùng rồi sẽ lại biến thành gánh nặng.
Lục Nhất Minh cũng không tin vào loại tình yêu hư ảo này.
Khi sự kích thích qua đi, thì cũng phải đối mặt với thực tế.
Mà thực tế là cái gì?
Thực tế là, Trịnh Đại có vợ, có con, có gia đình, có sự nghiệp.
Trịnh Đại cuối cùng sẽ vì bất kỳ điều nào trong số đó mà từ bỏ Vương Lam.
Cho nên, chuyện này nhất định sẽ là một vở bi kịch.
Lục Nhất Minh đẩy cửa phòng làm việc nhỏ ra.
Chỉ có điều...
"Ta..."
Trong này có một mùi vị, thật sự khiến Lục Nhất Minh không khỏi cau mày.
Ai nói mỹ nữ trên người lúc nào cũng thơm ngát?
Lục Nhất Minh thề, thứ mình đang ngửi thấy bây giờ, tuyệt đối là một mùi chua, không, còn lẫn cả...
Ách, mùi này nên hình dung như thế nào nhỉ?
Đúng, tựa như mùi nước đậu xanh vậy.
Và ngay lúc này, nghe thấy tiếng động, Vương Lam liền lập tức từ trên ghế salon bật dậy.
"Xảy ra vấn đề sao?"
Vương Lam lúc này, dáng vẻ còn chưa tỉnh táo cho lắm.
Nhưng điều đầu tiên cô nghĩ đến, lại là quá trình xây dựng cơ sở có xảy ra vấn đề gì không.
"Không có vấn đề gì, chỉ là đến nhìn ngươi một chút thôi."
"Lục tổng?"
Sự quan tâm đột ngột này khiến Vương Lam có chút trở tay không kịp.
Lại nói, Lục tổng 'khai khiếu' rồi ư?
Là do mình đã làm cảm động sao?
Chẳng lẽ lại là...
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...Suy nghĩ nhiều rồi.
"Lục tổng, khi nào thì anh về vậy?"
"Vừa mới về, nghe nói em nhịn suốt hai ngày?"
"Còn không phải là vì phải hoàn thành nhiệm vụ anh giao sao."
Vương Lam liếc một cái đầy quyến rũ.
Chỉ có điều, nếu như lau sạch gỉ mắt trên khóe mắt đi thì có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn.
"Vất vả rồi."
"Cho nên, anh tiến đến đánh thức tôi, chỉ để nói câu vất vả thôi sao?"
Lúc này, ý thức của Vương Lam đã dần khôi phục lại.
Cô càng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Biết rằng mình phải gánh chịu bao nhiêu áp lực trong khoảng thời gian này không hả?
Đến cả ngủ gật mình cũng không dám.
Sợ lỡ như xảy ra chuyện ảnh hưởng đến đại cục.
Vất vả lắm mới ngủ được một lát, kết quả là sao?
Anh chỉ đến trêu đùa mình thôi sao?
"Ừm, điều quan trọng nhất mà tôi muốn nói với em, đó là có thể về nhà tắm rửa rồi, cái mùi này lớn quá đi."
"Đánh rắm, bà đây xịt nước hoa đó."
Vương Lam tức giận nghiến răng, anh thử ba ngày không tắm mà xem, anh dám nói mình không có mùi không?
Vì để ý hình tượng, Vương Lam còn cố ý xịt thêm vài lần nữa.
"Ừm, mùi hương hỗn hợp lại càng kỳ lạ hơn đấy, đương nhiên, có thể là do tôi quá nhạy cảm thôi."
Lục Nhất Minh giải thích một câu, lại phát hiện ánh mắt của Vương Lam vô cùng bất thiện.
Lặng lẽ rút lại mấy câu vừa định buột miệng ra.
Cái đó, với cái bộ dạng này, tốt nhất vẫn là đừng trêu chọc thì hơn.
"Lục tổng, anh quá đáng rồi đó."
"Có sao?"
"Anh nói xem?"
Nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải bên ngoài đang có chút bát quái, nói không chừng giờ này Vương Lam cũng nhịn không được mà động tay động chân.
"À đúng rồi, còn muốn nói cho em một tiếng, việc từ chối kia là đúng đấy, mạch suy nghĩ rất rõ ràng."
Vương Lam: (⊙_⊙)? Ý gì vậy, sao mình nghe không hiểu gì hết trơn vậy?
"Đi theo Trịnh Đại, em sẽ hối hận đó."
Thấy Vương Lam đang ngơ ngác như nai vàng, Lục Nhất Minh dứt khoát nói thẳng ra.
"Nói nhảm, anh coi bà đây ngốc à, đúng rồi, anh đã hứa với tôi rồi mà, sau chuyện này, bộ phận đầu tư của chúng ta sẽ tách riêng ra, tất cả đều do tôi làm chủ, lời này còn tính không đấy?"
"Tôi lừa em khi nào?"
Vương Lam: Ơ?!
Lục Nhất Minh, rốt cuộc là anh làm sao mà có thể mở miệng nói dối như vậy hả?
Còn làm ra vẻ mặt vô tội nữa chứ.
"Ừm, vẫn nên đi tắm một cái đi."
Lục Nhất Minh quay đầu đi với vẻ mặt chán ghét.
Kết quả, ngay lập tức bị đánh vào trán một cái.
Mềm mềm, làm Lục Nhất Minh quay đầu lại, lần này thì đúng là lúng túng thật.
Liền muốn hỏi Vương Lam một câu, tay em không có cái gì là 'vũ khí' thuận tay hả?
Cái [dụng cụ dành cho ban đêm] này là tình huống gì vậy?
"Nhìn cái gì mà nhìn, bà đây muốn thân thích đó, không phục à?"
Thật, so về "hung hãn", chắc chắn không ai là đối thủ của Vương Lam.
May mắn là nó vẫn còn mới, chưa sử dụng lần nào.
Vương Lam nói, nếu không phải đồ trong tay mình chưa dùng qua, nói không chừng sẽ...
Nhìn Lục Nhất Minh chạy trối chết, tâm trạng của Vương Lam ngược lại thấy thoải mái hơn không ít.
Chỉ là...
Vương Lam vẫn cẩn thận ngửi ngửi trên người mình, thật sự có mùi lớn như vậy sao?
Lục Nhất Minh sau khi rời khỏi phòng làm việc của bộ phận thứ ba, lập tức đến văn phòng của Tô Dung Dung.
"Sắc mặt không được tốt lắm hả?"
Tô Dung Dung hiện tại đang bận tối mặt tối mũi, thực sự không có thời gian để ý đến tên cẩu vật.
Chỉ là, thấy sắc mặt của Lục Nhất Minh không tốt, cô vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.
"Suýt chút nữa là bị trộm nhà."
"Hửm?"
Lục Nhất Minh liền lập tức kể lại chuyện vừa mới xảy ra một lần.
"Đáng đời, Vương Lam dù sao cũng là đại mỹ nhân, nhịn được mới là lạ đó."
"Không phải, trọng điểm không nên là việc Trịnh Đại đào chân tường sao?"
"Hắn không thành được đâu, với cả anh vừa mới cũng đã phân tích rồi, Vương Lam đâu có ngốc, cái gì nhẹ cái gì nặng, người ta phân rõ lắm."
Tô Dung Dung bực bội nói.
Chỉ có điều, ngay trước mặt mình, lại đi bàn luận về người ta là Vương Lam.
Có chắc là mình sẽ không ghen tuông không?
Tô Dung Dung: Tên cẩu vật này có phải là cố ý hay không vậy?
Thật, lần này, Tô Dung Dung đúng là hiểu lầm Lục Nhất Minh.
Lục Nhất Minh nào có tâm tư như vậy chứ.
Chỉ là trong lòng cảm thấy khó chịu thôi.
Cũng không phải là coi Vương Lam như là vật sở hữu riêng, nếu không, Lục Nhất Minh chắc chắn không có gan nhắc tới chuyện này trước mặt Tô Dung Dung đâu.
Quan trọng nhất là, Vương Lam chính là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch sau này của mình.
Nếu thực sự để Trịnh Đại đào đi thì mình thật sự sẽ rất đau đầu đấy.
"Nói xong rồi chứ?"
"Ừm?"
"Nếu không anh ra ngoài trước đi, em đang bận thật sự đó."
Lời đuổi khách đã đến.
Lục Nhất Minh trợn tròn mắt.
Cái này...
Mình lại bị chê rồi.
Tô Dung Dung: Tên cẩu vật này cứ ở lại đây sẽ chỉ làm mình phân tâm thêm thôi.
Vẫn nên đuổi đi cho xong.
"Có chút, đưa Lục tổng ra ngoài."
Lục Nhất Minh: ~( T roT)σ "Ngoan ngoãn nào, đợi em làm xong sẽ qua bồi anh nhé."
Được Tô Dung Dung trấn an một hồi, Lục Nhất Minh rời khỏi văn phòng.
Lúc này mới hoàn hồn, mình đã bị 'đuổi' rồi sao.
Xem ra, Tô Dung Dung cũng đang thăm dò Lục Nhất Minh mà thôi, nhưng phàm là vuốt lông cẩu vật thì không có việc gì là không giải quyết được.
Giờ khắc này, Lục Nhất Minh không biết nên khóc hay nên cười.
Đường đường là người sáng lập tập đoàn khoa học kỹ thuật Long Đằng internet của Hoa Hạ, tại sao lại trở thành như vậy rồi?
Bạn cần đăng nhập để bình luận