Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 436: Cái gì Hùng Đại Hùng Nhị?

Chương 436: Cái gì mà Hùng Đại, Hùng Nhị?
"Tiểu tử thối, uống nhiều như vậy?"
Không thể không nói, độ rượu của cái thứ "Dễ Mười Ba" này thật là cao. Lục Nhất Minh vừa mới bắt đầu thì hoàn toàn không có vấn đề gì. Nhưng khi về đến nhà, đã lộ ra vẻ say хỉn. Cũng chẳng có cách nào, người sắt cũng không chịu được uống như vậy. Hai người gọi ba chai Louis XIII, ngươi một chén, ta một chén, rất có tư thế quyết một trận thư hùng.
Đến lúc này thì Trịnh Đại lại càng không chịu nổi nữa, đã ngáy o o ở sau xe. Trịnh Đại cũng chẳng dễ dàng gì, sau khi lau xong mông cho Trịnh Lão Nhị xong, còn phải hấp tấp chạy về Tứ Cửu Thành chấm công đi làm. Lãnh đạo phải làm gương, điểm này Trịnh Đại vẫn luôn làm rất tốt. Đến lúc này Lục Ái Quân nhìn thấy bộ dạng này của con trai mình lại vừa tức giận, lại vừa đau lòng. Như này là còn nhẹ đó. Theo lời của Lục Ái Quân thì cái này gọi là thói cũ tái phát. Sao lại thế này? Làm được chút thành tựu liền bắt đầu lên mặt rồi?
Dù sao thì sự thay đổi của Lục Nhất Minh cũng mới hơn một năm thôi. Nhớ năm đó, cái danh "đệ nhất hoàn khố Ma Đô", cũng đâu phải tự nhiên mà có được."
"Đừng vội giáo huấn ta, dì Trương, tối nay có nấu canh không? Cho con một bát, cơm cũng chưa ăn nữa."
Lục Nhất Minh vội vàng trở về nhà cũng vừa đúng lúc quá bữa cơm tối. Lục Nhất Minh thật sự đói lắm rồi. Vốn muốn ăn trực ở chỗ Tô Dung Dung, kết quả bị Trịnh Đại phá hỏng hết cả kế hoạch. Thật không dễ dàng gì mà."
"Được, ta đi xới cho con một bát."
Lục Nhất Minh hiếm khi trở về, mà theo việc kinh doanh ngày càng lớn, Lục Nhất Minh lại càng bận rộn. Người trong nhà muốn gặp nhau một lần cũng không dễ dàng gì. Dì Trương vỗ vai Lục Ái Quân. Ý tứ rất rõ ràng, có chuyện gì thì từ từ nói. Lục Nhất Minh không còn là tên công tử bột của năm đó nữa rồi. Hai cha con nói chuyện, cũng phải chú ý kỹ xảo. Vì chuyện này, dì Trương cũng không chỉ một lần lải nhải bên tai Lục Ái Quân. Mà Lục Ái Quân cũng đã nghiêm túc suy nghĩ lại. Việc dạy con bằng đòn roi hoàn toàn không còn theo kịp sự phát triển của thời đại nữa rồi.
Bất quá, nhìn bộ dạng say xỉn này của tiểu tử thối, Lục Ái Quân vẫn có chút tức giận."
"Không phải, anh, anh uống bao nhiêu đấy?"
Lục Dao còn chưa kịp đến gần thì đã bị mùi rượu sộc vào mũi, nhăn cả mày lại."
"Còn không phải là vì em sao?"
"Em?"
Lục Dao mặt ngơ ngác. Câu này phải chịu trách nhiệm đó, nhìn xem ánh mắt dò hỏi mà lão cha ném tới, Lục Dao cũng liên tục lắc đầu. Biểu thị mình thật sự không biết có chuyện gì."
"Trịnh Đại đến rồi."
"Trịnh Đại?"
Một tiếng này tuyệt đối là sự kinh hãi phát ra từ tận đáy lòng. Lục Dao thế nào cũng không nghĩ tới Trịnh Đại vậy mà lại không quản đường xá xa xôi mà chạy đến Ma Đô."
"Vì chuyện của Trịnh Lão Nhị?"
"Còn có thể vì cái gì nữa?"
"Không phải, anh, anh ta tìm anh làm gì?"
Lục Dao tỏ ý, chuyện này không phải là vấn đề giữa tập đoàn Lục thị và tập đoàn mới nổi kia sao? Hay là do mình làm người đứng đầu tập đoàn Lục thị mà không biết chuyện gì, có phải hơi..."
"Nói cho em, em có quyết định được không?"
"Em..."
Lục Dao rất muốn nói một câu "Lục Nhất Minh anh đừng xem thường người khác" . Nhưng ngẫm lại, mình hiện tại quả thực không có đủ năng lực xử lý chuyện này. Cũng tốt thôi, thì ra tất cả những việc này đều do một tay Lục Nhất Minh đẩy ra phía sau. Thậm chí có thể nói, Lục Dao lúc mới đầu cũng không coi trọng quyết định của Lục Nhất Minh. Luôn cảm thấy mọi chuyện không thể nào phát triển như dự đoán của Lục Nhất Minh được. Quá là lý tưởng hóa. Để đạt được thiết kế của Lục Nhất Minh. Có liên lụy đến các mặt. Không chỉ có trong nước, mà cả những yếu tố chính trị nước ngoài cũng cần phải xem xét ở trong đó. Cái này sao có thể gọi là làm ăn chứ? Đây quả thực là âm mưu gần nửa năm với thị trường quốc tế. Nhưng kết quả thì sao? Kết quả hôm nay, nói cho Lục Dao biết, ca ca của mình là đúng. Chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung "Liệu sự như thần". So với Lục Nhất Minh thì chênh lệch không phải chỉ là một chút. Lục Dao làm sao không phục?
"Không phải, hai anh em các người đang nói gì thế? Cái gì Trịnh Đại, Trịnh Nhị?"
Hùng Đại, Hùng Nhị?!
Lục Ái Quân thật sự bị làm cho hồ đồ rồi. Hai anh em nhà này đối thoại, Lục Ái Quân cảm thấy mình chẳng hiểu gì cả."
"Còn có thể là ai, nhà họ Trịnh chứ sao.""
"Nhà họ Trịnh?"
Trong đầu Lục Ái Quân liền nghĩ đến hết tất cả những người làm ăn ở Ma Đô. Không có ai họ Trịnh cả. Cho dù có, chắc hẳn cũng không phải là loại đặc biệt lợi hại. Chẳng lẽ là do mình già nên lẩm cẩm rồi?"
"Không phải người ở Ma Đô chúng ta, ai da, chính là cháu trai của Trịnh XX đấy.""
"Phụt..."
Một câu nói kia trong nháy mắt khiến Lục Ái Quân vỡ oà. Ai? Vừa nãy mình nghe thấy tên là gì? Trịnh XX, sao lại quen tai như vậy?
Lục Dao: Có thể không quen tai sao, đó chẳng phải là cái tên thường xuyên xuất hiện trên bản tin thời sự sao?"
"Không phải chứ hai người, hai người dám đối xử với người ta như vậy hả?"
Thông tin này quá bất ngờ. Giờ phút này giọng của Lục Ái Quân cũng đã run lên rồi. Không thể nào. Hai cái tổ tông nhà mình, đây là định làm gì trời? Hiện tại Lục Ái Quân cuối cùng cũng đã biết, cái tên Trịnh Đại, Trịnh Nhị là ai rồi. Mẹ nó cái tên cẩu thí Hùng Đại, Hùng Nhị. Với thân phận của bọn chúng, đặt vào thời trước, gọi là long tử long tôn. Mà bọn chúng là cái đám người làm ăn chúng ta có thể trêu chọc được chắc?"
"Cha?"
"Con đừng gọi ta là cha, con là tổ tông của ta đó.""
"Không phải, cha, cha trách con làm gì, đâu phải là con tính kế bọn họ, cái này đều là thủ bút của anh trai cả.""
"Còn tính kế nữa?!"
Lục Ái Quân 'vút' một tiếng đứng lên. Sau đó cả phòng như muốn xoay chuyển. Lục Nhất Minh cùng Lục Dao hai mặt nhìn nhau, đây là muốn làm cái gì?"
"Cha, cha tìm cái gì đấy?"
"Thuốc tim nhanh hiệu quả"
Lục Nhất Minh: ( ▔▽▔ ) Phù "Không phải, chuyện đã qua rồi.""
"Vậy con cũng không thể, ai, được rồi..."
Lục Ái Quân há hốc mồm, muốn nói gì đó. Nhưng khi lời nói đã tới miệng rồi, cũng không biết nên nói ra như thế nào nữa. Con trai của mình, Lục Ái Quân thật không nhìn thấu nổi."
"Cha, kỳ thật cũng không có khoa trương như vậy, vốn là do Trịnh Lão Nhị ép mua ép bán thôi, cho chúng một bài học cũng chẳng có gì."
Lục Dao biết cha của mình vẫn còn có chút truyền thống. Luôn chú trọng "dân không đấu với quan". Nhưng bây giờ là năm nào rồi? Đã cải cách mở cửa bao nhiêu lâu rồi? Thời đại mới, ai cũng bình đẳng nha. Với lại, vốn dĩ là Trịnh Lão Nhị ỷ thế hiếp người. Đặt vào thời trước thì đó là tranh lợi với dân đó.""
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, con cẩn thận nói lại cho ta một chút xem nào."
Lục Ái Quân như trước vẫn còn lo lắng. Dù sao có liên lụy đến nhà họ Trịnh. Với lại một đôi con gái này là tất cả những gì Lục Ái Quân có. Tuyệt đối không cho phép có sai sót. Thực sự không được thì Lục Ái Quân cũng muốn làm "thú bị nhốt đấu". Tuyệt đối không thể để cho người khác dễ dàng bắt nạt như vậy."
"Mọi người làm sao thế này?"
Dì Trương biểu thị mình chỉ là đi lấy bát canh thôi mà. Từng người một, sao mặt mũi lại biến sắc kỳ lạ như vậy? Mình bỏ lỡ cái gì vậy?"
"Ta không phải đã nói với bà rồi sao, Nhất Minh đã lớn, đừng có mà tùy tiện dạy dỗ nó."
Dì Trương còn tưởng là Lục Ái Quân lại không kìm được tính tình của mình, vội vàng đẩy tay Lục Ái Quân nhắc nhở."
"Nếu ta có bản lĩnh mà dạy được nó thì tốt rồi."
Lục Ái Quân thực sự không hiểu nổi người con trai này."
"Ta ăn canh trước đây, có gì thì hỏi Lục Dao đi, chuyện trước đó nàng đều biết."
Lục Dao: (ˉ▽ˉ;)... Hay cho cái trò "họa thủy đông dẫn" à, mình rốt cuộc trêu ai ghẹo ai chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận