Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 442: Hưởng thụ thắng lợi

"Phụt..."
Rõ ràng đã qua nửa tiếng.
Nhưng những chuyện xảy ra lúc đó, cô trợ lý nhỏ càng nghĩ càng buồn cười.
Lúc đó, Tô tổng thật quá bá đạo.
Vươn ra hai ngón tay.
Cái gì 20 triệu? Kia là 200 triệu.
Vòng thiên sứ đầu tư của Cao Nguyên tư bản, trực tiếp mở ra mức giá trên trời 200 triệu.
Thậm chí, hoàn toàn bảo lưu lại đội ngũ mới thành lập của đối phương.
Điều kiện như vậy, đừng nói trong nước, cho dù là đầu tư ở nước ngoài cũng không thể có.
Mà biểu cảm của người đàn ông thấp bé, cũng biến đổi nhiều lần, đây chẳng phải là đang diễn trò trở mặt sao?
"Bớt chút đi."
Tô Dung Dung giờ phút này vẫn đang xem lại tài liệu phân tích.
Nghe thấy cô trợ lý nhỏ không nhịn được cười, lúc này mới ngẩng đầu nhắc nhở một câu.
"Thật xin lỗi, Tô tổng, tôi chỉ là hồi tưởng lại cảnh lúc đó, thật sự là buồn cười quá."
Cô trợ lý nhỏ nói, mình vẫn rất chuyên nghiệp, trừ phi là không nhịn được.
Lúc người đàn ông kia nghe được đầu tư 200 triệu, vẻ mặt của hắn thật sự là...
"Thôi được rồi, không chừng hắn chính là ông trùm thương nghiệp tương lai, ngươi vẫn là khiêm tốn một chút thì hơn."
"Tô tổng, cho dù hắn thành công, cô cũng là Bá Nhạc của hắn."
Nghe cô trợ lý nhỏ nói, Tô Dung Dung chỉ mỉm cười lắc đầu.
Nói thật, nếu như không phải Lục Nhất Minh phân tích.
Tô Dung Dung thật đúng là không dám mạnh tay đến vậy.
Mà trong hai trăm triệu đầu tư này, còn có 80 triệu là tiền của Lục Nhất Minh.
Tô Dung Dung: tên cẩu vật đúng là lười biếng ngược lại.
Đương nhiên, khoản đầu tư này không phải là rót hết một lần, sau này còn rất nhiều điều khoản cần hoàn thành.
Mà số tiền đầu tư cũng không phải chuyển ngay một lúc.
Trước mắt nhiều nhất là 5 triệu.
Như vậy cũng tránh được khá nhiều rủi ro.
Nhưng đạt được cái gật đầu của Tô tổng, đối với công ty trách nhiệm hữu hạn dịch vụ máy tính Hải Thịnh mà nói.
Áp lực tiền bạc từ mọi mặt, chắc chắn sẽ được giải quyết triệt để.
Thậm chí, có thể xắn tay áo lên làm một vụ lớn.
Nhìn Tô tổng rời đi,
tất cả các lãnh đạo cấp cao của công ty dịch vụ máy tính Hải Thịnh, đều như đang làm một giấc mộng đẹp.
"Ai da."
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Một người trong số đó, còn vươn bàn tay tội ác ra cấu vào hông đồng nghiệp bên cạnh.
"Cậu véo tôi làm gì?!"
"Thì muốn xem, có phải đang nằm mơ không?"
"Vì sao không véo mình?"
"Tôi sợ đau."
Ách...
Được thôi, câu trả lời này, có thể cho điểm tối đa.
"Thôi được rồi, nên làm việc thôi, tôi đích thân phụ trách liên hệ vụ đầu tư này, tất cả kế hoạch, chúng ta xem lại một lần, nhất định phải đảm bảo không sai sót."
Đây là cơ hội vùng lên, thành bại ở lần này.
Trong mắt người đàn ông thấp bé, lộ ra vẻ kiên nghị.
"Rõ rồi, phần trang web giao cho tôi."
"Tôi liên hệ với bên dưới."
"Tôi phụ trách kinh doanh, đảm bảo không có vấn đề."
Giờ khắc này, mọi người tràn đầy nhiệt huyết.
Đây không chỉ là một khoản đầu tư khổng lồ.
Mà còn là sự khẳng định cho những nỗ lực của bọn họ từ trước tới nay.
Người trong nước, không hoàn toàn là người có tầm nhìn hạn hẹp.
Ít nhất, Tô tổng của Cao Nguyên tư bản thì không phải.
Nửa giờ sau, Tô Dung Dung lái chiếc Hoàng Quan Thế Kỷ vào Cao Nguyên tư bản.
"Tô tổng."
"Tô tổng khỏe."
Bước vào công ty, đi ngang qua tất cả mọi người, bất kể có đang bận hay không, khi gặp Tô Dung Dung đều sẽ không tự chủ dừng bước lại, khom người chào hỏi.
Là trợ lý của Tô Dung Dung, giờ phút này cũng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.
Trong giới đầu tư, luôn luôn dùng thành tích để nói chuyện.
Mà Tô Dung Dung, chính là một huyền thoại của Cao Nguyên tư bản.
Bất kể thế lực phía sau của Tô Dung Dung lớn đến mức nào.
Chỉ riêng những thành công trong các vụ đầu tư từ khi Tô Dung Dung lên nắm quyền đã đủ để cô ngồi vững trên vị trí nữ hoàng của giới đầu tư.
Chiến tích là có thật.
Điểm này, có thể thấy qua sự sùng bái lộ rõ trong ánh mắt của mọi người.
"Tô tổng, có khách."
"Khách nhân?"
Tô Dung Dung hơi nghi hoặc, nhìn về phía cô trợ lý nhỏ sau lưng.
"Không có, hôm nay trong lịch trình, không có sắp xếp tiếp khách."
Cô trợ lý nhỏ cũng một mặt không hiểu.
"Tô tổng, tôi đi hỏi một chút xem có chuyện gì?"
Cô trợ lý nhỏ vội vàng nói.
Không thông thạo lịch trình, nhân viên bây giờ cũng thật là, sao có thể tùy tiện để người ta vào văn phòng của Tô tổng.
"Được rồi, ta biết là ai rồi."
Hiện tại, ai có thể tùy ý ra vào văn phòng Tô Dung Dung?
E rằng không cần nói cũng biết đi.
"A...Tô tổng, tôi hiểu rồi, hay là tôi đi pha cho cô một ly cà phê?"
Kiểu Mỹ, một cục đường.
Cô trợ lý nhỏ vẫn luôn nhớ khẩu vị của Lục tổng.
Cô trợ lý nhỏ lúc này cũng trong nháy mắt phản ứng lại.
Chỉ là...
Cô trợ lý nhỏ: Muốn hỏi một chút, Lục tổng mỗi ngày đều nhàn nhã như vậy sao?
Dù sao cũng là tỷ phú trẻ tuổi, có thể chuyên nghiệp chút được không?
Sao giống như là ăn không ngồi rồi vậy?
Tô Dung Dung cũng có chút dở khóc dở cười.
Tên cẩu vật, chỉ sợ vẫn còn vì chuyện tối hôm qua.
"Không cần, ngươi bận thì cứ làm việc đi."
Tô Dung Dung: Hừ, cẩu vật hại mình mất ngủ cả đêm, còn muốn uống cà phê? Mơ à.
Tô Dung Dung cũng có chút hờn dỗi.
Tuy rằng đối mặt với Lục Nhất Minh, Tô Dung Dung có thể cưng chiều hết mực.
Nhưng tuyệt đối không thể để cẩu vật được một tấc lại muốn tiến một thước.
Nếu không, người khổ vẫn là chính mình.
Nghĩ đến đây, Tô Dung Dung liền mặt lạnh xuống.
Chuẩn bị cho Lục Nhất Minh một đòn phủ đầu.
Có điều kết quả, vừa mới bước vào văn phòng, Tô Dung Dung trong nháy mắt sững sờ.
Tô Dung Dung nhìn thấy cái gì?
Vì sao, thứ Lục Nhất Minh cầm trên tay, là tài liệu lớp học nấu ăn tốc thành mà hôm qua cô trợ lý nhỏ tìm cho cô?
Tô Dung Dung nhớ lại một chút.
Tối qua dường như, có vẻ, hình như...
"Đến rồi à?"
"Ngươi..."
"Ha ha, ta không cố ý, nó bày ngay trên mặt bàn, ta liếc qua, không ngờ rằng, Tô tổng lại có hứng thú đầu tư vào lĩnh vực đào tạo nấu ăn?"
Nụ cười của tên cẩu vật, thực sự hàm chứa quá nhiều ý.
"Ta cảm thấy, đây là một thị trường không nhỏ, có tiềm năng rất tốt, dù sao người trẻ bây giờ bận bịu nhiều việc, cái cơ cấu đào tạo này vốn rất có giá trị tồn tại."
"Ha ha, Tô tổng chúng ta quả thật có con mắt rất nhạy bén, giỏi nắm bắt mọi cơ hội."
Tô Dung Dung: Cẩu vật, chính là cố ý mà.
Lục Nhất Minh có thể không biết mình đang kiếm cớ sao?
Kỳ thực, Tô Dung Dung thật sự hiểu lầm Lục Nhất Minh rồi.
Lục Nhất Minh không hề có ý chế giễu chuyện Tô Dung Dung vụng về trong việc bếp núc.
Ngược lại, trong lòng lại dấy lên một trận cảm động.
Tô Dung Dung là ai?
Là tiểu công chúa của Tô gia trăm năm.
Vì một người đàn ông, nguyện ý lén lút đi học nấu ăn.
Điều này có nghĩa gì, không cần nói cũng biết.
"Thật ra, ta nấu ăn cũng rất ngon đấy, có muốn thử một chút không?"
"Ngươi?"
Tô Dung Dung nói, mình làm sao mà tin cho được?
"Nếu không tối nay tới nhà ta, để ta làm đồ ăn cho cô?"
Tô Dung Dung: Phá án rồi, tên cẩu vật chính là muốn lừa mình về nhà.
Còn chuyện làm đồ ăn, hoàn toàn chỉ là cái cớ mà thôi.
Đến lúc đó, không chừng là muốn "Ăn" cái gì đâu.
Tô Dung Dung nói, mình tuyệt đối sẽ không mắc lừa.
Nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh nói, thấy không, lại hiểu lầm mình rồi.
Xem ra, việc chủ động tối qua, đã khiến Tô Dung Dung đề phòng rồi.
"Ngươi có phải rất nhàn không?"
"Đương nhiên không, hôm nay là ngày ra mắt series Long Đằng, ta tới để cùng Tô tổng hưởng thụ thắng lợi."
PS: Thời tiết thay đổi, chú ý sức khỏe, tuyệt đối không được giống như tôi, một phát bị hai ngày, căn bản không có dấu hiệu chuyển biến tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận