Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 597: Cơ hội thế nhưng là tương lai cha vợ cho

"Chương 597: Cơ hội này chính là do cha vợ tương lai tạo ra"
"Nhìn ngươi thế này, có chút tiền đồ không?"
Tô Dung Dung thấy, từ lúc rời Tây Uyển, khóe miệng Lục Nhất Minh cứ toe toét mãi, không hề hạ xuống. Nhìn vẻ hưng phấn này, Tô Dung Dung kêu lên là mình không còn gì để nói.
"Có biết cái đồ chơi này có tác dụng gì không?"
Tô Dung Dung: Nhìn vẻ đắc ý của ngươi kìa.
"Có cái này, ta với ngươi coi như ở khách sạn bị kiểm tra, cũng hợp pháp."
"Đồ cẩu."
Tô Dung Dung trực tiếp liếc xéo. Nếu lão gia tử mà biết, ngươi lại nghĩ ra cái chủ ý này, xem lão gia tử có cho ngươi hai cái tát hay không.
"Hơn nữa, ta chỗ nào mà không có tiền đồ chứ, vừa nãy ngươi cũng biểu hiện đâu có khá hơn ta là bao."
Tô Dung Dung: ╰(‵□′)╯Đồ cẩu càng ngày càng to gan, dám trêu mình rồi!
"Một lát chúng ta ở khách sạn nhé?" Thấy Tô Dung Dung không để ý mình, Lục Nhất Minh lại chủ động nhào tới. Trong ánh mắt tràn đầy ý tứ không rõ, không thể nói.
"Nằm mơ đi!" Lần này, Tô Dung Dung từ chối thẳng thừng.
Tô Dung Dung: Đồ cẩu, đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ cái gì. Lần trước ở Hương Giang, mình bị lừa thảm hại như vậy rồi. Nhất là cái Balenciaga kia. Mỗi lần nghĩ đến đây, Tô Dung Dung trong lòng lại thấy ngượng ngùng. Đồ cẩu đúng là biết cách chơi thật. Nhưng mà, cũng phải để cho người ta chấp nhận chứ. Một khung cảnh xấu hổ như vậy, Tô Dung Dung thực sự có chút... Không thể không nói, về mặt này, Tô Dung Dung vẫn còn hơi ngại. Nhất là đồ cẩu vừa lên đã chơi trò hoa lá hẹ như thế. Phải nhịn. Tuyệt đối không thể để đồ cẩu thấy có cơ hội để lợi dụng. Tô Dung Dung biết rõ đồ cẩu dính người cỡ nào.
Thấy Tô Dung Dung kiên quyết như vậy, Lục Nhất Minh cũng có chút tiếc nuối. Có vẻ như, mình rất lâu không được 'ăn thịt' rồi.
Tô Dung Dung: Đang nghĩ cái gì vậy? Tuần trước chả phải mới... Hơn nữa, Lục Nhất Minh lại còn dùng một cái lý do hết sức vô lý, lừa mình tới tận hai lần. Balenciaga thật sự là không hề rẻ. Nhưng đây không phải cái cớ để ngươi cứ lặp đi lặp lại cả đêm như thế chứ. Cũng là do đêm đó mình mụ mị. Nếu không, đánh chết mình cũng không để đồ cẩu có cơ hội như vậy. Mỗi lần tới thời khắc mấu chốt, Tô Dung Dung lại mềm lòng. Sau khi tổng kết, Tô Dung Dung tự nhủ phải rút kinh nghiệm xương máu, quyết không thể tùy theo đồ cẩu làm loạn. Nếu còn cứ chiều chuộng như vậy nữa, trời mới biết đồ cẩu sẽ đưa ra những yêu cầu vô lý gì nữa.
"Cũng không thể giờ trở về Ma Đô được?" Mặc dù giờ vẫn còn sớm. Nhưng chuyến bay mắt đỏ có phải là hơi quá sức không?
"Cha mẹ ta đều ở Ma Đô chờ đấy, ngươi nói xem?" Tô Dung Dung trước đó đã nhận điện thoại của Tô Vân Trường, hai nhà trưởng bối đều ở cùng nhau. Nếu như không về, có phải là quá đáng hay không? Không khỏi làm gia trưởng hai bên suy nghĩ nhiều. Tô Dung Dung: Ngươi Lục Nhất Minh muốn khi dễ mình phải không? Cũng không phải là không thể, nếu không ngươi đi báo cáo với cha ngươi một chút xem có được phê không?
Lục Nhất Minh: Ách... Thật sự là không có gan đó.
Tô Dung Dung vốn định gọi điện cho trợ lý đặt vé máy bay. Kết quả, điện thoại lại đổ chuông trước một bước. Cái này... Điện thoại của Tô Vân Trường. Chẳng lẽ lại không yên tâm về biểu hiện của hai người? Cũng phải thôi, vừa gặp là thủ trưởng. Tô Vân Trường không yên tâm cũng là điều dễ hiểu. Chỉ là, sau khi Tô Dung Dung nhận điện thoại. Sắc mặt có chút kỳ lạ. Còn Lục Nhất Minh, thì ghé sát vào Tô Dung Dung để "nghe lén". Lục Nhất Minh: Cái này sao gọi là nghe lén chứ? Rõ ràng là mình đang quang minh chính đại.
"Tống gia?"
"Đúng, chính là Tống gia, người ta vừa gọi điện thoại cho ta, muốn mời các ngươi đến làm khách."
"Cha, bọn họ làm sao biết chúng ta ở Tứ Cửu Thành?"
"Nghe ngươi nói kìa, bối cảnh của Tống gia ngươi không phải không biết." Các gia tộc ẩn mình ở Hoa Hạ cũng không nhiều lắm. Tô gia là một, mà Tống gia cũng thế. Trải qua những biến động long trời lở đất như vậy, mà vẫn có thể lưu truyền xuống thành thế gia ẩn dật, không ai tin là không có chút bản lĩnh nào cả. Tống gia ở Tứ Cửu Thành, không, cả Hoa Hạ, có mạng lưới quan hệ cực tốt. Điều tra được hai người đang ở Tứ Cửu Thành cũng không phải chuyện gì to tát. Chỉ là, vào thời điểm mấu chốt này, Tống gia vì sao lại đột ngột trồi lên? Đây thật sự là làm cho người khác phải suy nghĩ.
"Ta và Tống lão ca cũng thực sự là đã lâu không gặp, đã người ta đã lên tiếng mời, con cứ thay ta đi một chuyến, đúng rồi, bọn họ còn cố ý mời Tiểu Lục, ngày mai hai đứa cùng đi nhé." Dù đoán không ra ý đồ của Tống gia. Nhưng quan hệ giữa Tống gia và Tô gia quả thực rất tốt. Tính lên đời thứ ba, hai nhà còn từng kết thân. Đúng là muốn se duyên thì xem như người thân thích. Loại thế gia đại tộc kết thông gia như vậy, trước kia cũng khá phổ biến. Đương nhiên, con trai duy nhất của Tống gia đời này đã sớm thành gia thất, đối với Lục Nhất Minh tự nhiên không có gì đe dọa. Về phần con cháu chi thứ, vẫn là tự biết mình, biết bản thân không xứng với cô nhỏ của Tô gia. Nên tự nhiên không dám có ý gì khác.
"Được, con biết rồi." Tô Dung Dung lại đồng ý ngay. Về phần vì sao lại tùy tiện như thế. Tô Dung Dung nói, mình cũng không phải là vì đồ cẩu nào đó sao. Dù sao lần này là mời cả hai người. Mà phụ thân cũng không phản đối. Ý tứ này tương đương rõ ràng rồi. Phụ thân đã chấp nhận mối quan hệ của mình với đồ cẩu. Xem hai người là một thể. Mình đương nhiên muốn thuận theo một chút, như vậy cũng tốt, ít nhất là đối ngoại, mình và đồ cẩu... Nghĩ tới đây, Tô Dung Dung lại không khỏi có chút đỏ mặt. Đồ cẩu chắc không nghĩ nhiều vậy đâu nhỉ.
Sau khi cúp điện thoại, chỉ thấy Lục Nhất Minh bắt đầu lấy điện thoại di động ra.
"Ngươi làm gì đấy?"
"Đương nhiên là đặt khách sạn." Lục Nhất Minh trả lời hết sức tự nhiên.
Về phần Tô Dung Dung, thì một mặt mộng bức. Cho nên, vừa nãy đồ cẩu hưng phấn lâu như vậy. Không phải là vì hai người cùng đi gặp mặt những bạn bè cũ của Tô gia. Mà là vì, có thể ở lại thêm một đêm? Cái này... Tô Dung Dung một mặt dở khóc dở cười. Đồ cẩu, ngươi không thể kìm chế một chút sao? Lục Nhất Minh: Mình là một người đàn ông bình thường, ngày ngày trông nom Tô Dung Dung đẹp như tiên nữ thế này. Nếu mà kìm chế được thì mình phải đi bệnh viện khám xem có vấn đề gì không chứ.
Tô Dung Dung: Quả nhiên, đôi khi mị lực quá lớn cũng không phải là chuyện tốt. Đồ cẩu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện có hay không mà thôi.
"Hai phòng."
"Hả." Lục Nhất Minh nói, điện thoại ở trong tay mình, tự nhiên sống chết cũng không chịu.
Tô Dung Dung thấy vậy cũng biết, đêm nay chắc chắn khó thoát khỏi nanh vuốt. Thế là, mình nên chống cự thì cũng đã chống cự rồi. Thân nữ nhi nhà mình, không phải đối thủ của đồ cẩu. Cho nên... Đến cả lý do cũng giúp đồ cẩu tìm xong hết rồi. Không biết Tô Vân Trường mà biết, mình tự tay thúc đẩy khuê nữ vào lòng Lục Nhất Minh. Không biết Tô gia chủ nhà mình có nổi điên không nữa.
Vẫn là Quốc Tân quán. Chỉ có điều lần này Lục Nhất Minh mang theo một người đẹp mặc đồ đi cùng. Đặt trước một phòng thì ai có ý kiến gì chứ? Vừa vào phòng, đồ cẩu đã không thể chờ đợi mà hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tô Dung Dung. Xa nhau mấy ngày, đúng là rất nhớ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận