Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 411: Đây là cái gì thần tiên bắt đầu?

Chương 411: Đây là kiểu mở màn thần tiên gì vậy? Sự xuất hiện của Lục Dao khiến đám đông hóng chuyện kinh ngạc, đồng thời cũng nhao nhao tò mò bàn tán. Rốt cuộc là nhân vật thần thánh phương nào, mà lại đáng để người đứng đầu Lục thị tập đoàn phải đích thân ra mặt gây chấn động như vậy. Cần phải biết rằng, ở Ma Đô, Lục Dao đã là người đứng trên đỉnh của Kim Tự Tháp. Thậm chí khi đối diện với chính phủ, Lục thị tập đoàn vẫn có tiếng nói nhất định. Dù sao thành phố muốn phát triển, không thể thiếu sự ủng hộ của các xí nghiệp lớn. Mà việc Lục thị tập đoàn lần đầu tiên tổ chức tiệc chiêu đãi long trọng ở đường Hoàng Hà là chuyện xưa nay chưa từng có.
"Đây là đường Hoàng Hà muốn phất lên rồi sao?"
"Ai mà nói không phải."
Đường Hoàng Hà, chỉ một con đường mà đã vang danh. Phàm là những ai muốn mời khách ở Ma Đô, thì nơi đầu tiên họ nghĩ đến chính là chỗ này. Giá cả không tính là quá đắt đỏ, người bình thường chỉ cần khẽ cắn răng cũng có thể chi trả nổi. Nếu thật muốn nâng cao mức tiêu thụ, thì đến những quán rượu đỉnh cấp như Chân Viên cũng có thể thiết đãi những bàn tiệc thượng hạng.
"Lại bị nàng ta tranh mất rồi."
"Hừ."
"Sau này cuộc sống sẽ càng khổ sở hơn."
Mấy bà chủ quán lúc này sắc mặt đều không mấy vui vẻ. Ai có thể nghĩ rằng người đến lại là nhân vật này. Đối với những chủ quán trên đường Hoàng Hà, thì Lục Dao tự nhiên là một nhân vật quá lớn. Nhưng nếu các nàng biết rằng Lục Dao chẳng qua là ngẫu nhiên chọn một quán rượu, thì liệu có bực mình vì vận may của mình hay không.
Đúng lúc này, một chiếc xe đầu hổ lại bon bon chạy đến. Hôm nay rốt cuộc là ngày gì? Mấy chiếc xe sang trọng tiền tỷ nối đuôi nhau kéo đến, như thể là đồ bỏ không. Chẳng lẽ lại là, khách mời của Lục tổng?
Chiếc xe Bentley dừng lại ngay trước cổng Chân Viên. Ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn bước xuống xe.
"Anh đến rồi?" Lục Dao nhìn người vừa đến, bước nhanh về phía trước hai bước, nhưng rồi đột ngột dừng lại. Người đàn ông này, nàng đã nhiều lần gặp trong mơ.
Lục Dao: Hừ, tên vô lương tâm. Từ sau khi trở về từ Tứ Cửu Thành lần trước, hắn chưa hề lộ mặt một lần nào. Đến cả việc kết nối hợp tác thương mại cũng đều là một quản lý công ty khác thay thế. Lục Dao chắc chắn, đối phương đang trốn tránh nàng.
"Tôi..." Người đến không ai khác, chính là Tưởng Khâm.
"Dù sao thì ta cũng là ân nhân của ngươi đi, trốn tránh ta như vậy có ý tứ sao?" Lục Dao nhìn chằm chằm vào mắt Tưởng Khâm. Trong ánh mắt đó, chứa đựng sự tức giận và bất mãn. Quả nhiên, đàn ông đều là đồ chân chó lớn, chẳng ai tốt lành cả. Mình đã hi sinh lớn đến vậy, lại còn đóng giả người yêu, còn... Vậy mà người đàn ông trước mắt thì ngược lại, về đến nơi liền biệt tăm hơi. Nếu như không phải tối nay Trịnh Lão Nhị muốn đến, thì có lẽ hắn vẫn còn trốn tránh mình.
"Gần đây tôi hơi bận."
"Ha ha, đúng là như vậy, Tưởng tổng thân là người đứng đầu đầu tư nền tảng quốc gia, một ngày trăm công nghìn việc, ta sao lại không hiểu? Huống chi, một nữ tử nhỏ bé như ta thì có tài đức gì, mà để cho Tưởng tổng phải trốn tránh?"
Ngay cả người ngốc cũng có thể nghe ra sự bất mãn trong giọng điệu của Lục Dao. Lệ tỷ đứng ở vị trí hàng đầu của những người hóng chuyện, càng chú ý quan sát. Về phần vị này trước mắt, Lệ tỷ liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận đối phương. Vẫn còn nhớ rõ chuyện cách đây nửa năm. Một vị đại lão trên đường Hoàng Hà đã tưng bừng náo nhiệt mời Tưởng Khâm khi ấy vẫn còn đang làm ở Morgan Stanley đến ăn cơm. Khung cảnh lúc đó, vô cùng là náo nhiệt. Điều này khiến cho Lệ tỷ vẫn còn nhớ như in. Nhà hàng kia, cũng nhờ lần mở tiệc chiêu đãi đó, mà đã vang danh trên đường Hoàng Hà. Thậm chí còn cướp đi không ít khách hàng trung thành của Chân Viên. Chuyện này khiến Lệ tỷ vô cùng ngưỡng mộ. Nghe nói người này bây giờ lại càng phát đạt hơn. Có chỗ dựa vững chắc là chính phủ, đã trở thành một trong những người có quyền lực nhất của đất nước. Dùng từ "tuổi trẻ tài cao" để hình dung người này, thì có lẽ còn chưa đủ. Bất quá, Lệ tỷ cũng không ngờ tới rằng, vị này lại có một mối quan hệ bí mật nào đó với Lục tổng của Lục thị tập đoàn.
"Tôi sai rồi."
"Cái gì?"
Lục Dao cũng không phải không nghĩ tới, khi hai người gặp lại thì Tưởng Khâm sẽ giải thích thế nào. Nhưng nàng không hề nghĩ đến, một người kiêu ngạo như Tưởng thiếu lại nói xin lỗi mình. Chuyện này thật là bất ngờ. Hơn nữa, Tưởng Khâm lúc này có vẻ rất chân thành.
"Tôi nói, tôi sai rồi." Trước mặt những người đang hóng chuyện, Tưởng tổng lại tỏ ra thành khẩn xin lỗi như vậy. Chuyện này...
Nỗi oán hận trong lòng Lục Dao tan biến nhanh chóng. Thực ra thì từ đầu Tưởng Khâm đã muốn tránh mặt Lục Dao. Với Tưởng Khâm mà nói, anh thực sự không biết mình phải đối mặt với cô như thế nào. Bởi vì thân phận của Lục Dao, tất nhiên sẽ liên lụy rất nhiều thứ giữa hai người. Hơn nữa, anh có thực sự buông bỏ được Tô Dung Dung hay không, đó là điều Tưởng Khâm vẫn không thể xác định được. Khi chưa thể đối diện thẳng vào tình cảm của mình, thì việc làm như vậy đối với Lục Dao thật sự không công bằng.
Càng trôi qua thời gian, Tưởng Khâm càng dần hiểu ra. Có lẽ, anh đã bị người phụ nữ trước mắt này làm cho cảm động. Cô ấy thẳng thắn, trượng nghĩa, còn có... Hơn nữa, ‘đậu hũ’ cũng đã ăn, là một người đàn ông, chẳng lẽ không nên chịu trách nhiệm sao? Chỉ là, Tưởng Khâm không biết phải làm thế nào để bù đắp, ở phương diện này, Tưởng Khâm không có kinh nghiệm. Cứ hết lần này đến lần khác kéo dài, ngược lại càng khiến Lục Dao hiểu lầm hơn.
"Tưởng tổng, ý anh là sao?"
"Gọi tên tôi là được rồi."
"Tôi với Tưởng tổng hình như còn chưa thân quen đến mức đó."
"Tôi muốn theo đuổi cô."
Lục Dao: (⊙ˍ⊙)
Chỉ muốn hỏi một câu, đây là kiểu mở màn thần tiên gì vậy?
"Tưởng tổng, anh cảm thấy tôi dễ bị bắt nạt sao?"
Khi mình đưa tới cửa thì anh lại tỏ vẻ quân tử, bây giờ lại muốn giở trò gì vậy? Thật sự coi Lục đại tiểu thư như thể có thể gọi đến là đến, đuổi đi là đi hay sao?
"Tôi sẽ dùng hành động để chứng minh."
Tối nay không phải là thời cơ thích hợp, dù sao thì Tưởng Khâm cũng không phải là nhân vật chính. Nhưng Tưởng Khâm đã quyết tâm, từ tối nay về sau sẽ bắt đầu 'công thành' Lục Dao. Có lẽ con đường phía trước còn nhiều trắc trở, nhưng Tưởng Khâm có lòng tin. Có quyết tâm thì sẽ thành công, sắt đá cũng có thể lay chuyển được. Anh nhất định sẽ làm Lục Dao cảm động.
"Cái con người này của anh..." Lục Dao cũng đành chịu thua. Chuyện đêm hôm khuya khoắt, chẳng biết đang diễn trò gì. Khiến nàng hiện tại trở nên rất bị động.
"Nha, hai người các ngươi, là sao vậy nha?" Ngay lúc Lục Dao và Tưởng Khâm đang ngượng ngùng. Một giọng nói vang lên, đối với Lục Dao mà nói, có thể coi như là đã tìm thấy cứu tinh.
"Từ tỷ tỷ, cuối cùng thì chị cũng đã đến rồi."
Vừa rồi, bất kể là Lục Dao hay là Tưởng Khâm, phương thức xuất hiện đều rất gây chú ý. Xe sang trọng tiền tỷ, có thể nói là đã thu hút sự chú ý của vô số người. Nhưng khi đến lượt Từ Lộ, thì phương thức xuất hiện này lại vô cùng bình thường. Phương thức di chuyển thông dụng nhất. Không có cách nào khác, ai bảo Từ Lộ là một công chức nhà nước bình thường.
Lúc này, Từ Lộ thì đang nhìn Lục Dao và Tưởng Khâm với vẻ vô cùng hứng thú. Ánh mắt nàng đảo đi đảo lại giữa hai người. Không hợp, tương đối không hợp. Hai người này xem ra...
"Từ tỷ tỷ, chị nhìn cái gì vậy?"
"Sao vậy? Còn không cho chị nhìn kỹ một chút à? Không hẹp hòi như vậy chứ, chị đâu có thích kiểu người này."
"Từ tỷ tỷ, ta và hắn..."
"Biết, biết, yên tâm, lần này, ta đã chuẩn bị tâm lý xong rồi, cẩu lương nhiều thế nào, ta cũng không sợ."
Lục Dao: (ˉ▽ˉ;). . .
Tưởng Khâm:
Bạn cần đăng nhập để bình luận