Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 487: Xiêm La đương cục át chủ bài

Chương 487: Át chủ bài của chính phủ Xiêm La
"Tiếp tục mua vào."
"Thế nhưng mà..."
Phải biết, đây chính là khoản hao tổn 400 triệu đô la Mỹ. Gần 3,7 tỷ nhân dân tệ, chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, cứ thế mà biến mất.
Mặc dù những người đang ngồi đây đều là tinh anh giới tài chính, nhưng tốc độ đốt tiền này, quả thực là lần đầu tiên trong đời họ chứng kiến.
Lúc này, ngay cả Trịnh Đại cũng có chút sốt ruột. Đúng là Trịnh gia có chỗ đứng vững chắc trên chính trường Hoa Hạ, nhưng Trịnh Đại không am hiểu thị trường vốn.
Mà nguyên nhân căn bản nhất khiến ông không lên tiếng vào thời điểm này, chính là sự tín nhiệm đối với Lục Nhất Minh.
"Tiếp tục."
"Ta hiểu rồi."
Đối diện với khoản hao tổn 400 triệu, trên mặt Lục Nhất Minh không hề có chút dao động nào. Chính sự bình tĩnh này mới có thể ổn định tinh thần của mọi người.
Lục Nhất Minh hiện giờ là kỳ thủ, nếu tâm thái kỳ thủ dao động thì đó mới là chuyện lớn.
Còn Tô Dung Dung thì kiên định đứng bên cạnh Lục Nhất Minh, dù cho hao tổn có tăng lên, biểu hiện của Tô Dung Dung cũng chưa từng thay đổi.
"Phù..."
Đến khi hoàn thành mục tiêu đề ra của ngày hôm nay, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Kiềm chế, thật sự là quá áp lực. Họ có thể kiên trì được đều là nhờ có trái tim lớn.
"Mọi người vất vả rồi, ngày mai tiếp tục."
Đúng vậy, đây là một cuộc chiến dài hơi, ngày hôm nay chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ chiến dịch, thậm chí có thể nói là một phần nhỏ không có ý nghĩa.
Tỷ giá hối đoái ổn định ở mức 1:25.3.
"Áp lực này không hề nhỏ chút nào."
Vừa trở lại văn phòng, Tô Dung Dung đã không nhịn được mà xoa bóp cái cổ cứng đờ của mình. Mỗi một phút một giây vừa rồi đối với Tô Dung Dung đều là sự dày vò. Huống chi, phần lớn áp lực lúc này đều đang dồn lên Lục Nhất Minh.
Tô Dung Dung thầm nghĩ: "Tên chó chết này, chắc chắn còn mệt mỏi hơn mình."
"Ta còn tưởng ngươi không sợ trời không sợ đất chứ."
"Sao có thể."
Lục Nhất Minh cười đáp, không thể phủ nhận, vừa rồi biểu hiện của Tô Dung Dung quá xuất sắc. Khí thế bá đạo của vị nữ tổng giám đốc mặt lạnh này trong nháy mắt đã áp đảo toàn bộ. Đến Lục Nhất Minh còn phải nể phục.
Việc Trịnh Đại không mở miệng hỏi nguyên nhân có lẽ là vì nhìn thấy sự tự tin trong ánh mắt của Tô Dung Dung. Người thừa kế mà Tô gia trăm năm bồi dưỡng sao có thể tầm thường.
Trịnh Đại hiểu rất rõ trong lòng, nếu mình không hiểu thì không cần thêm phiền phức. Lục Nhất Minh thành công, đương nhiên không thể thiếu công lao của mình. Hơn nữa, hiện tại bọn họ đang ở trên cùng một sợi dây thừng.
Mà lúc này Tô Dung Dung đang cho thấy một mặt khác của mình. Trong nửa giờ cuối cùng, trái tim nhỏ của nàng đập 'thình thịch' không ngừng, thậm chí nàng còn có ảo giác nghe thấy tiếng tim đập bên tai. Đó là do thần kinh quá căng thẳng gây ra.
Dù là Tô gia trăm năm, khoản tiền 400 triệu đô la Mỹ cũng không phải là một con số nhỏ.
"Ngồi xuống đi."
"Cái gì?"
"Ta giúp ngươi ấn bóp vai."
Đây có lẽ là cách duy nhất Tô Dung Dung nghĩ đến để giúp Lục Nhất Minh thả lỏng.
Lục Nhất Minh: Mình còn có đãi ngộ này sao?
Ôi, thôi vậy, chỉ có thể nói Lục Nhất Minh thực sự không hề căng thẳng chút nào, dù sao chuyện này ở kiếp trước hắn đã trải qua rồi. Còn suy nghĩ của Tô Dung Dung hoàn toàn xuất phát từ phán đoán chủ quan của nàng, đương nhiên cũng không thể nói là sai. Nếu Lục Nhất Minh không biết trước diễn biến tiếp theo thì áp lực sẽ tăng lên gấp bội. Còn hiện tại thì khác. Lục Nhất Minh quyết định đối mặt một cách thẳng thắn, vì vậy hắn yên tâm thoải mái ngồi trên ghế sofa.
Tô Dung Dung: A?! Đây là cái mà ngươi gọi là thẳng thắn đối đãi sao?
Lục Nhất Minh: Đủ thẳng thắn rồi còn gì, chẳng lẽ ngươi muốn ta không mảnh vải che thân chắc?
Tô Dung Dung: Đồ cẩu vật!
"Cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?"
Đôi tay ngọc thon dài của Tô Dung Dung liên tục xoa nắn cổ Lục Nhất Minh. Đường đường đại tiểu thư Tô gia trăm năm, làm gì có chuyện lại có những hành động như vậy? Rất tốt, lại là lần đầu tiên.
"Khụ khụ, hay là lát nữa ta đến lại?"
Vốn dĩ Trịnh Đại muốn đến bàn chuyện đứng đắn, sao có thể ngờ rằng khi vừa vào văn phòng của Tô Dung Dung đã thấy một cảnh như vậy. Rắc cẩu lương thế này chẳng hề có gánh nặng tâm lý gì.
Trịnh Đại cho rằng nếu để đám công tử ở Tứ Cửu thành nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ đau lòng đến chết mất.
Tô Dung Dung là ai? Nàng là bạch nguyệt quang trong lòng tất cả các công tử. Năm xưa, có ai mà không muốn được âu yếm? Sau lưng Tô Dung Dung, lớn nhỏ đánh nhau không biết bao nhiêu hồi. Đó là còn chưa kể Tô Dung Dung không hề hay biết.
Haiz, bây giờ thì sao? Nữ thần mà mọi người hằng ngưỡng mộ đang ân cần phục thị một người đàn ông. Lục Nhất Minh à Lục Nhất Minh, ngươi đang muốn trở thành 'công địch' rồi đấy.
"Mấy người cứ nói chuyện đi."
Chỉ khi ở cùng với Lục Nhất Minh, Tô Dung Dung mới có thể thoải mái như vậy, hiện tại có người ngoài ở đây, Tô Dung Dung lập tức dừng tay, có chút lúng túng. Những động tác thân mật nhỏ nhặt bí mật bị người ngoài nhìn thấy. Da mặt Tô Dung Dung cũng không dày như Lục Nhất Minh.
"Ta quấy rầy rồi."
Ngược lại Lục Nhất Minh thì tương đối không khách khí, vừa nãy còn đang ảo tưởng, nếu đôi tay mềm mại kia mà… kết quả thì hay rồi, Trịnh Đại xuất hiện phá vỡ bầu không khí mập mờ này.
"Ngươi cũng thật không khách khí, dù gì ta cũng coi như nửa khách mà." Trịnh Đại cười lắc đầu. Không hổ là trưởng tôn của Trịnh gia, mấy câu nói đã kéo gần khoảng cách của hai bên.
Đương nhiên Lục Nhất Minh cũng không ngốc, trong lời nói có vẻ thân mật nhưng thật lòng đến đâu thì Lục Nhất Minh vẫn phân biệt được.
"Là vì chuyện hao tổn à?"
"Dù sao cũng là 400 triệu đô la Mỹ, ta cũng nên báo cáo một chút."
Trịnh Đại không phủ nhận, thậm chí có thể nói, hôm nay Trịnh Đại đã cố gắng hết sức rồi. Không chỉ Lục Nhất Minh và Tô Dung Dung chịu áp lực, áp lực bên Trịnh Đại cũng không nhỏ. Dù sao Trịnh Đại mỗi ngày đều phải báo cáo tiến độ cho lãnh đạo. Với khoản hao tổn lớn như vậy, nếu Trịnh Đại không nói ra được nguyên nhân thì e rằng sẽ để lại ấn tượng xấu trong lòng lãnh đạo.
"Kỳ thực không khó lý giải, dù chúng ta hao tổn không ít nhưng các tư bản quốc tế còn hao tổn nhiều hơn, mà nhìn vào tình hình trước mắt, bọn chúng lại đang đẩy nhanh việc mua vào. Ngươi cảm thấy có điều gì xảy ra ở đây?"
"Ý của ngươi là, đây là một lần thăm dò?"
"Logic điểm tối đa, Trịnh cục, không ngờ ngươi lại có thiên phú buôn bán cao đến vậy."
"Ngươi đừng trêu ta nữa."
Trịnh Đại cười đáp lại một câu, nhìn như nói chuyện không kiêng nể, nhưng hai người hiểu rất rõ, cái gì nên nói, cái gì không nên nói.
"Rất đơn giản, lần này đã thăm dò được giới hạn cuối cùng của chính phủ Xiêm La."
"Ừm?"
"Cái này không thể giải thích rõ trong một hai câu được, át chủ bài của chính phủ đã lộ diện rồi, nhưng đây mới chỉ là thăm dò bước đầu, ngươi nói xem, khi thật sự đối diện với tổng công kích, chính phủ sẽ ứng phó thế nào?"
"Có khả năng xảy ra biến cố bất ngờ không?"
"Cơ bản là không thể, tất nhiên, ta không thể đảm bảo tuyệt đối, dù sao thì kinh tế tư bản có quá nhiều sự bất trắc."
"Đủ rồi, ít nhất ở ngươi, ta đã thấy được sự tự tin."
Trịnh Đại chỉ cần một kết quả, còn quá trình như thế nào, đó không phải là điều mà Trịnh Đại cần quan tâm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận