Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 126: Lục Nhất Minh 'Tình Vũ đồng hồ '

Chương 126: Lục Nhất Minh 'Tình Vũ đồng hồ' "Giúp ta hẹn gặp một chút Trương phó tổng."
"Buổi chiều sao?"
"Ừm."
"Được rồi."
Lục Nhất Minh liếc nhìn tình hình kinh doanh hôm nay, vẫn nóng hổi như trước, Tiểu Linh Thông ra mắt thị trường một tuần đã đạt được thành tích không ai dám tưởng tượng.
Đương nhiên, tất cả điều này đều nằm trong dự tính của Lục Nhất Minh.
Mà bây giờ phải giải quyết là vấn đề nội bộ tập đoàn.
"Còn có việc gì sao?"
Thấy Trình Tiêu không hề rời đi, Lục Nhất Minh ngạc nhiên ngẩng đầu.
"Không, ta chỉ là… Ta…"
"Có phải muốn xin nghỉ phép không? Hay là bệnh tình của dì lại tái phát?"
"Không phải, mẹ ta hồi phục rất tốt rồi."
Vốn cho rằng dì xảy ra chuyện, nhưng xem ra bây giờ, hẳn là Trình Tiêu có điều muốn nói.
Lục Nhất Minh dừng bút ký tên, nhìn Trình Tiêu đang muốn nói rồi lại thôi.
"Nói đi, rốt cuộc là sao?"
"Lục tổng, có phải ngươi thích Vương bộ trưởng không?"
Trình Tiêu nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn đỏ mặt nói ra miệng.
"Vương Lam?"
"Vâng."
Cảnh tượng lúc mới vào cửa, đối với Trình Tiêu mà nói, thật sự quá mức kích thích.
Sự quyến rũ trần trụi.
Trình Tiêu nhìn rõ ràng, vừa nãy chỉ thiếu một chút nữa thôi, Vương Lam đã muốn áp sát mặt vào mặt Lục Nhất Minh rồi.
Người phụ nữ này, quả nhiên là không biết xấu hổ.
Haiz, ở phương diện này, Trình Tiêu quả thực giống như một tờ giấy trắng.
Dù có dáng dấp xinh đẹp như tiên nữ, nhưng Trình Tiêu phần lớn thời gian đều dùng để làm công việc.
Hoàn cảnh gia đình căn bản không cho phép Trình Tiêu yêu đương.
Mà hơn nữa, đối với người khác phái, Trình Tiêu thực sự không có cảm giác gì, cho đến khi gặp Lục Nhất Minh, Trình Tiêu lúc này mới tỉnh ngộ.
Thì ra, đây là cảm giác được người ta cưng chiều sao?
Thế nhưng, khi Trình Tiêu có ý nghĩ kỳ lạ thì Lục Nhất Minh lại chính miệng từ chối mọi khả năng có thể xảy ra.
Một tuần nay, Trình Tiêu sống trong ngơ ngác.
Lần trước nhìn thấy Tô Dung Dung, Trình Tiêu đoán rằng Lục Nhất Minh có lẽ thích mẫu người như Tô Dung Dung.
Cũng phải, mình và Tô Dung Dung chênh lệch quá lớn.
Nhưng cảnh tượng hôm nay lại làm Trình Tiêu kinh ngạc không thôi.
Chẳng lẽ, Lục Nhất Minh thích mẫu người có nét phụ nữ, có thể hiện ra sự quyến rũ nữ tính?
"Đang nghĩ gì thế, mắt thấy không chắc là thật, đi đi, đi hẹn gặp Trương tổng đi."
Lục Nhất Minh cười lắc đầu, không ngờ rằng tình cảnh vừa rồi sẽ dẫn đến việc Trình Tiêu suy nghĩ lung tung.
Vốn dĩ Lục Nhất Minh muốn giải thích rõ ràng hơn một chút.
Nhưng nghĩ lại, cứ mập mờ như vậy cũng tốt, nói không chừng có thể làm Trình Tiêu hết tơ tưởng.
Dù sao sau khi trùng sinh, người mà Lục Nhất Minh không muốn làm tổn thương nhất chính là Trình Tiêu.
Kiếp trước mình sai quá vô lý, kiếp này, cố gắng bù đắp.
"Được, Lục tổng, tôi đi liên hệ ngay."
Trình Tiêu không nói gì nữa, nhưng trong lòng, ẩn ẩn cảm thấy một trận đau thắt.
Có lẽ, mình cũng có thể thay đổi sao?
Mình vẫn luôn hưởng thụ sự chiếu cố của Lục Nhất Minh, nhưng mình chưa từng nghĩ sẽ thay đổi điều gì vì Lục Nhất Minh.
Có lẽ, mình cũng có thể thử xem sao?
Lục Nhất Minh không biết những suy nghĩ trong lòng Trình Tiêu, nếu không, chắc sẽ muốn mắng Vương Lam một trận.
Sao lại gây ra hiểu lầm cho Trình Tiêu như vậy chứ.
10 phút sau.
Văn phòng Trương phó tổng.
"Tê…"
Trương phó tổng vừa cúp điện thoại liền phát ra âm thanh như bị đau răng.
Lục Nhất Minh có ý gì đây?
Đang yên đang lành, sao lại muốn tìm mình gặp mặt?
Theo lý thuyết, Trương phó tổng nắm bộ phận hậu cần, quan hệ với bộ phận đầu tư của Lục Nhất Minh không lớn.
Hơn nữa, phía trên bộ phận hậu cần còn có một bộ phận tổng hợp.
Vậy mà trực tiếp tìm mình?
Sợ là không có chuyện gì tốt.
Vốn dĩ Trương phó tổng luôn muốn từ chối.
Nhưng lại không có lý do chính đáng nào.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, danh tiếng của Tiểu Lục trong tập đoàn đang lên như diều gặp gió.
Dù trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng hoạt động kinh doanh của Tiểu Linh Thông hoàn toàn thay đổi nhận thức của Trương phó tổng.
Ai có thể ngờ, Tiểu Linh Thông bị mình xem thường lại có thể một bước lên mây như vậy.
Doanh số hàng ngày bây giờ, khiến Trương phó tổng không khỏi cảm thán, doanh thu đã chiếm hơn một nửa doanh thu bên ngoài.
Cái tên Lục Nhất Minh này, thật đúng là hổ phụ không sinh khuyển tử.
Những tiếng nói chất vấn tiểu Lục tổng trong nội bộ tập đoàn lập tức biến mất.
Việc này khiến cho dư luận mà mình đã dày công gây dựng từ đầu đến giờ tự sụp đổ.
"Trương tổng, hay là chúng ta tìm Từ tổng thương lượng trước một chút?"
Người trong nội bộ tập đoàn đều biết, Trương phó tổng là một tướng tài đắc lực trong đường dây của Từ tổng.
Mặc dù cả hai đều là phó tổng, nhưng địa vị của Từ tổng rõ ràng cao hơn.
Trong số các nguyên lão cấp cao, hơn một nửa là thân tín do Từ tổng đề bạt lên, trong đó tự nhiên có cả Trương phó tổng.
"Không cần vội."
Trương phó tổng không ngừng gõ ngón tay lên mặt bàn.
Tình hình bây giờ chưa rõ ràng, cũng không biết Lục Nhất Minh rốt cuộc muốn tìm mình để làm gì, nếu tự làm rối loạn, sợ rằng sẽ bị chê cười.
Hơn nữa, nếu như mình không thể đối phó nổi một tên nhãi ranh miệng còn hôi sữa, thì còn mặt mũi nào ngồi ở vị trí phó tổng chứ?
"Như vậy đi, một lát nữa cậu trả lời lại cho trợ lý của Lục Nhất Minh, nói là 3 giờ rưỡi chiều tôi có thời gian."
"Vâng."
Trương phó tổng suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định gặp Lục Nhất Minh trước.
Tìm hiểu hư thật của đối phương rồi tính tiếp.
Đáng tiếc, Trương phó tổng lại không hiểu rõ phong cách làm việc của Lục Nhất Minh.
Nếu không có lòng tin tuyệt đối, Lục Nhất Minh tuyệt đối sẽ không hành động.
Hoặc là một đòn chí mạng, hoặc là sẽ ẩn núp không xuất hiện.
Những chuyện cong cong quấn quấn trên thương trường đối với Lục Nhất Minh mà nói, chỉ là phiền phức.
"Đang nghĩ gì thế? Mất hồn vậy?"
Lý Lỵ vốn dĩ đang đến lấy số liệu tiêu thụ, nhưng thấy Trình Tiêu ngồi ngẩn người tại vị trí làm việc, không nhịn được tiến lên hỏi một câu.
Phải biết rằng, với vị trí trợ lý của Lục Nhất Minh, Trình Tiêu không chỉ có mỗi trách nhiệm của bản thân.
Quan trọng hơn nữa là, ở một mức độ nào đó, Trình Tiêu đại diện cho Lục Nhất Minh.
Nhân viên bộ phận đầu tư không thể cái gì cũng hỏi Lục Nhất Minh, mà ở một mức độ nào đó, biểu hiện của Trình Tiêu sẽ trở thành 'Tình Vũ đồng hồ' của tiểu Lục tổng.
Cẩn thận quan sát vẻ mặt của Trình Tiêu, có lẽ có thể đoán được tâm trạng của tiểu Lục tổng.
Chỉ có thể nói, dân văn phòng đều là cáo già, năng lực này ai nấy cũng có.
Việc Trình Tiêu cứ ngồi ngẩn người ở chỗ làm, tự nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Hay là tiểu Lục tổng gặp vấn đề nan giải nào?
Chỉ có thể nói, Trình Tiêu hôm nay, không phải là một trợ lý đủ tiêu chuẩn.
Lý Lỵ cố tình tiến lên nhắc nhở một chút.
"Lý tổng, không có việc gì, tôi vừa mới chỉ đang nghĩ một số chuyện thôi."
"Nghĩ chuyện gì?"
Lý Lỵ có vẻ rất hứng thú hỏi.
"Lý phó tổng, cô nói xem, có phải những người đàn ông thành công đều thích những người khác phái có nét nữ tính không?"
"Ừm?"
Lý Lỵ đầu tiên là sững sờ, rồi lại mỉm cười.
Đây là loại câu hỏi kỳ lạ gì vậy?
"Xin lỗi Lý tổng, tôi chỉ đang suy nghĩ lung tung thôi."
Vô ý thức hỏi ra nghi vấn trong lòng, Trình Tiêu lập tức phản ứng lại.
"Được rồi, đừng nghĩ những chuyện vô ích này nữa, hơn nữa, em xinh đẹp như vậy, còn sợ mấy cái này sao?"
"Lý phó tổng, không phải, không phải là tôi, chỉ là một người bạn."
Giải thích như vậy, làm sao qua mắt được Lý Lỵ?
Xem ra, người này trong phòng làm việc thật sự rất hại người.
Xem này, đều khiến cô bé thành ra như thế nào rồi?
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)... Trời đất ơi.
Mình có thể không làm gì hết mà.
PS: Xin mọi người cho đánh giá năm sao, cho điểm quá thấp rồi, những người yêu thích cuốn sách này cho xin nha!
Bạn cần đăng nhập để bình luận