Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 398: Cầm thú, vẫn là không bằng cầm thú

Chương 398: Cầm thú, vẫn là không bằng cầm thú
Rõ ràng là chiếc giường lớn mềm mại thoải mái dễ chịu, vậy mà Tô Dung Dung lại trằn trọc không yên. Thật sự là không tài nào ngủ được. Nghĩ đến hắn ở ngoài cửa, nàng càng khó ngủ hơn. Tô Dung Dung nghĩ: Ghế sofa nhỏ bên ngoài như vậy, không biết hắn có khó chịu lắm không? Mình có phải là đã quá đáng rồi không? Nếu Lục Nhất Minh không vì tìm mình, thì cũng đã không phải chịu khổ một đêm trên cái ghế sa lông nhỏ đó rồi. Đường đường là tổng giám đốc của Long Đằng khoa học kỹ thuật internet Hoa Hạ, lại…
“Hô…”
Trong đầu toàn những thứ lộn xộn. Tô Dung Dung dứt khoát ngồi dậy. Ánh mắt xuyên qua bóng tối, nhìn về phía hướng cửa.
"Được rồi, mặc kệ."
Tô Dung Dung thở dài một hơi. Cũng mặc kệ về sau mình sẽ phải đối mặt với những 'nguy hiểm' thế nào. Quả nhiên, phụ nữ một khi đã yêu rồi, có thể cái gì cũng không quan tâm nữa. Cho dù là phải tự mình lộ mình vào 'nguy hiểm', Tô Dung Dung cũng không muốn Lục Nhất Minh phải chịu khổ trên ghế sa lông.
Mà lúc này Lục Nhất Minh cũng vậy, khó mà ngủ được. Dù sao cách nhau có một cánh cửa, nữ thần mà mình ngày đêm tơ tưởng, đang ở ngay sát vách. Trong đầu, vẫn hiện lên hình ảnh Tô Dung Dung như hoa sen mới nở. Nếu mà đổi lại là ở kiếp trước, Lục Nhất Minh đã sớm mặt dày mày dạn xông vào phòng rồi. Nhưng hiện tại mình lại...
“Ba.”
Cửa phòng có động tĩnh. Lục Nhất Minh "bịch" một tiếng ngồi bật dậy.
“Lục Nhất Minh? Ngủ chưa?”
Là giọng của Tô Dung Dung.
"Còn chưa, em mau đi ngủ đi, ngày mai còn có một buổi đàm phán quan trọng."
Lục Nhất Minh nhắc nhở, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy chờ mong. Hiện tại Tô Dung Dung mở cửa cho mình vào giờ này, có phải là mang ý nghĩa... Lục Nhất Minh đâu phải là kẻ ngốc, chỉ cần Tô Dung Dung cho một cơ hội, Lục Nhất Minh lập tức sẽ cho nữ thần cảm nhận được hiệu quả luyện tập bền bỉ mỗi ngày của mình.
"À, vậy anh đi ngủ sớm chút đi."
Lục Nhất Minh: ˚▱˚ Không có gì á? Không có gì hết á? Lục Nhất Minh mặt đần thối ra. Chẳng lẽ mình tự mình đa tình? Trong chốc lát, cả hai lại lần nữa rơi vào im lặng.
"Lục Nhất Minh à Lục Nhất Minh, lúc này, ngươi còn già mồm cái gì nữa chứ?" Lục Nhất Minh thở dài một tiếng, rõ ràng cơ hội ở trước mắt mình, vậy mà lại không nắm chắc.
"Phụt...Nếu anh thực sự không quen ngủ sofa, thì cũng có thể..." Giọng cười khúc khích truyền đến. Đối với Lục Nhất Minh, đây như là âm thanh của trời đất. Cô ấy không đóng cửa. Cô ấy đã nghe thấy. Tô Dung Dung: Tên chó chết này, cũng có lúc tự ái tự liên. Đối với Tô Dung Dung mà nói, thật là tươi mới. Chỉ là sau khi xem Lục Nhất Minh tự biên tự diễn màn kịch kia, Tô Dung Dung mới kinh ngạc phát hiện. Mấy lời vốn không thể mở miệng nói, hóa ra cũng không quá khó. Mà khi vừa thốt ra, lại có chút không được tự nhiên.
Tô Dung Dung: Thằng cẩu vật này, sẽ không hiểu lầm chứ, mình chỉ là không nỡ để hắn phải liên lụy thôi. Cẩu vật vừa nói đúng, ngày mai còn một buổi đàm phán quan trọng nữa. Không thể vì đêm không ngủ đủ giấc mà dẫn đến sai lầm trong buổi đàm phán được. Tổn thất vậy thì lớn quá. Tô Dung Dung trong lòng không ngừng tìm lý do để giải thích cho mình. Tất cả đều vì lợi ích chung thôi. Còn mình...Mình...
Tô Dung Dung: Khoan đã, sao vẫn không có động tĩnh gì hết vậy? Không phải thằng cẩu vật kia phải lập tức nhào tới mới đúng sao? Lục Nhất Minh: Hạnh phúc đến quá đột ngột, mình có chút trở tay không kịp.
"Thôi được, nếu anh không muốn thì..."
Giằng co mấy giây, Tô Dung Dung định từ bỏ.
"Em tự mình mang chăn."
“A?!”
Tô Dung Dung ngược lại bị bóng người đột ngột xuất hiện làm giật mình. Ghế sofa trong phòng khách cách cửa ít nhất phải năm sáu mét, muốn hỏi xem Lục Nhất Minh đã làm thế nào mà thoắt cái đã hiện ra ở đây vậy?
“Anh đi đứng không gây ra tiếng động gì vậy?” Tô Dung Dung hờn dỗi. Chỉ có điều, trong bóng tối, Lục Nhất Minh không có phúc để được chiêm ngưỡng dung nhan mỹ lệ của nàng.
“Cơ thao.”
"Lộn xộn cái gì đó." Tô Dung Dung quay đầu đi về phía phòng ngủ. Vẻ ngoài thì mây trôi nước chảy. Nhưng trong lòng đã sớm gợn sóng. Vừa nãy khi tên cẩu vật kia đến gần, hormone nam tính rõ ràng xộc thẳng vào mũi nàng. Tô Dung Dung thậm chí có chút choáng váng. Điều này khiến cho Tô Dung Dung vô cùng hồi hộp. Chỉ có điều, việc Tô Dung Dung rời đi mà lại không đóng cửa, chẳng lẽ mang ý nghĩa là…
“Nói trước nhé, ta chỉ là muốn để anh nghỉ ngơi cho tốt thôi, nếu anh có ý nghĩ xấu nào thì ta lập tức...lập tức..."
Sau đó, Tô Dung Dung bây giờ không nói ra được nữa. Một nam một nữ trên giường, chỉ là an tĩnh đi ngủ sao? Trừ vợ chồng son đã cưới nhau mười năm ra, Tô Dung Dung thật không thể tưởng tượng ra ai có thể bình tĩnh như vậy. Nói đi nói lại, có mấy lời, Tô Dung Dung mặt mỏng, thật sự không thích hợp để nói ra.
“Minh bạch, đi ngủ, chỉ đơn thuần là ngủ chung.”
Tô Dung Dung: Nghi hoặc. Rõ ràng là một câu trả lời rất bình thường. Vậy mà từ miệng tên cẩu vật này thốt ra, sao luôn cảm thấy là lạ? Giường trong phòng của Tô Dung Dung là giường đôi hai mét. Đừng nói hai người, ngủ ba người cũng không vấn đề gì. Vì để an toàn, Tô Dung Dung còn đặt thêm một chiếc gối ở giữa giường. Cảnh này làm Lục Nhất Minh bật cười. Đôi khi, hành động của Tô Dung Dung, thật sự quá đáng yêu. Như lúc Lục Nhất Minh còn học tiểu học, còn vẽ một đường ‘ba tám tuyến’ lên bàn học. Ngoài việc lừa mình dối người ra, thì thật sự không có tác dụng gì.
"Ta cảnh cáo anh đấy."
“Minh bạch, không được vượt quá giới hạn.” Lục Nhất Minh đáp lời rất nhanh. Có điều, cái cách trả lời này, thật sự không có chút sức thuyết phục nào.
"Ta quả thực là điên rồi." Tô Dung Dung vô lực tự mắng bản thân mình một câu. Trong ánh mắt trợn tròn ngạc nhiên của Lục Nhất Minh, Tô Dung Dung chui vào chăn, quấn chặt bản thân mình. Nếu không cần phải hô hấp, đoán chừng ngay cả đầu cũng muốn vùi vào.
“Em là đà điểu à?”
“Không cho nói, ta muốn ngủ.” Giọng điệu dữ dằn, che dấu sự bất an trong lòng. Đường đường là ‘Nữ vương’ trong giới đầu tư Hoa Hạ mà cũng có một mặt ‘ngây thơ’ thế này. Nếu để cho người khác thấy, không đúng, Lục Nhất Minh tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ gã đàn ông nào ở bên ngoài, thấy được cảnh này. Ngay cả phụ nữ cũng không được. Đây là độc quyền của mình.
“Được rồi, ngủ đi, ngủ ngon, bạn gái của anh.”
Lục Nhất Minh tự giác lên giường, càng cố ‘giữ khoảng cách’. Dù là như thế, vẫn khiến Tô Dung Dung cảm thấy hồi hộp. Sợ giây sau, Lục Nhất Minh liền hóa thành người sói dưới ánh trăng.
Giờ phút này, đối với Tô Dung Dung mà nói, thời gian như dừng lại. Bên tai truyền đến tiếng thở đều đều của Lục Nhất Minh, ngược lại khiến cho Tô Dung Dung có chút không quen.
"Cẩu vật, anh ngủ chưa?"
“Ta đang suy nghĩ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ta nghe một câu chuyện, rất giống với tình huống hiện tại của chúng ta, một nữ sinh đặt ra ‘ba tám tuyến’, nếu vượt quá vạch đó thì chính là cầm thú, kết quả một đêm sóng yên gió lặng, em đoán xem ngày hôm sau cô nữ sinh tỉnh lại thì nói gì đầu tiên?”
“Nói gì?”
Tô Dung Dung rõ ràng đã bị khơi dậy lòng hiếu kỳ.
“Ngày hôm sau cô nữ sinh liền mắng gã con trai kia, không bằng cả cầm thú.”
"Cẩu vật..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận