Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 304: Trong mật thêm dầu

"Phụt, xin lỗi nha, ta thật sự không nhịn được."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .
Lục Nhất Minh có thể chắc chắn, Tô Dung Dung đúng là đang cười trên nỗi đau của người khác.
"Đừng nói nữa, tối qua không cẩn thận bị ngã."
"Hoàn toàn chính xác, đường buổi tối đi không dễ."
Miệng thì phụ họa Lục Nhất Minh, nhưng trong lòng Tô Dung Dung thì đang cười như hoa nở.
Ngã?
Ngươi Lục Nhất Minh mà có thể ngã đến mức này mới là lạ.
Tối qua Lục Nhất Minh đã gửi tin nhắn cho mình rồi.
Bất quá, Tô Dung Dung cũng hiểu, đàn ông mà, ai mà chẳng muốn sĩ diện?
Lục Nhất Minh sáng sớm đã lại tìm Tô Dung Dung.
Chỉ tiếc, mặt bầm đen, phá hủy vẻ ngoài anh tuấn của Lục Nhất Minh.
Nhìn thật có chút...
Tô Dung Dung: Đáng đời, để ngươi ngày ngày bắt nạt mình, đáng đời gặp báo ứng.
"Lục tổng, sáng sớm ra, ngươi có phải quá rảnh không?"
Vất vả lắm mới trở về, ngươi không lo giải quyết một đống sự vụ của Hoa Hạ Long Đằng Internet Khoa học kỹ thuật đi.
Chạy tới Cao Nguyên tư bản làm gì?
"Chẳng phải vì mối quan hệ giữa hai chúng ta sao. . ."
"Dừng lại, tiểu nữ tử công tư phân minh, hơn nữa ta cũng không có hứa hẹn gì với ngươi."
Tô Dung Dung chỉ muốn trêu chọc Lục Nhất Minh thôi.
Cũng không biết vì sao, mỗi lần nhìn thấy Lục Nhất Minh tức đến mặt mày biến sắc, Tô Dung Dung đều cảm thấy rất vui.
Có lẽ đây cũng coi là một cách thể hiện tình cảm giữa các cặp đôi cũng nên.
"Tô tiểu thư đây là muốn quỵt nợ sao?"
Lục Nhất Minh nhíu mày, ánh mắt nhìn Tô Dung Dung có chút không thiện ý.
"Quỵt nợ thì sao? Chẳng lẽ Lục tổng còn muốn báo cảnh sát chắc?"
"Đương nhiên sẽ không, nhưng nếu cô đã thừa nhận là bạn gái chính quy của ta thì ta cần có nghĩa vụ phải giúp Tô tiểu thư nhớ lại lời hứa của mình."
Nếu so về mặt vô lại, thì Tô Dung Dung không phải đối thủ của Lục Nhất Minh.
Đừng tưởng rằng ở công ty thì Lục Nhất Minh sẽ thu liễm.
Hơn nữa, ở văn phòng của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh đã quen tự tung tự tác rồi.
Nếu không, lần trước, Tô Dung Dung đã không tức giận đi tìm mỏ lết.
"Cẩu vật, ngươi muốn làm gì."
Thấy Lục Nhất Minh đột nhiên đứng dậy, Tô Dung Dung lập tức thầm kêu không ổn.
Tên cẩu vật này mà nổi điên lên thì chuyện gì mà không dám làm?
Nhỡ mà có người nhìn thấy thì mình còn mặt mũi nào lãnh đạo cấp dưới?
Nhưng Lục Nhất Minh căn bản không thèm để ý đến ánh mắt cảnh cáo của Tô Dung Dung.
Trong nháy mắt đã tiến đến trước mặt Tô Dung Dung.
Từ trên cao nhìn xuống, chậm rãi tiến lại gần.
Tô Dung Dung bị ép lùi lại không thể lùi thêm.
Bốn mắt nhìn nhau, hai khuôn mặt cơ hồ đã chạm vào nhau.
Tô Dung Dung hô hấp trở nên dồn dập.
Trong lòng càng hối hận, mình rảnh rỗi không có việc gì lại đi chọc tên cẩu vật này làm gì?
Cuối cùng thì người chịu thiệt vẫn là mình.
"Ngươi. . . Ngươi đừng có làm loạn."
Đối mặt với lời cảnh cáo của Tô Dung Dung, Lục Nhất Minh bày ra vẻ chắc chắn đã nắm thóp được Tô Dung Dung.
"Ta cũng không muốn như vậy đâu, chỉ là bạn gái ta hình như mất trí nhớ, là bạn trai của nàng, ta chẳng phải nên có nghĩa vụ giúp bạn gái tìm lại ký ức sao?"
Từng chữ từng chữ, nói rất chậm, rõ ràng là đang cố ý trêu chọc Tô Dung Dung.
"Ngươi...Ta..."
"Vậy thì, bạn gái thân yêu của ta, bây giờ ngươi có nhớ lại được gì chưa?"
"Muốn... Nhớ lại."
Ở cự ly gần như vậy thì Tô Dung Dung làm sao còn chống cự nổi nữa?
Nếu còn tiếp tục trêu chọc, thì trời mới biết bước tiếp theo Lục Nhất Minh sẽ làm ra cái gì.
Tên cẩu vật này rất hư, không bao giờ chịu thiệt thòi một chút nào.
Tô Dung Dung: Hừ, chỉ giỏi bắt nạt mình!
"Vậy thì, bạn gái thân yêu của ta, ngươi nhớ lại được những gì rồi?"
Rõ ràng Tô Dung Dung đã chịu thua rồi, nhưng Lục Nhất Minh vẫn được đà lấn tới.
Không những không có ý định rời đi mà ngược lại còn tiến lại gần thêm một chút nữa.
Cự ly gần như vậy khiến nhịp tim của Tô Dung Dung không khỏi tăng nhanh.
Trên gương mặt tuyệt mỹ càng ửng lên một màu hồng nhạt.
"Ta... Ta nên nhớ lại cái gì?"
Đại tiểu thư Tô gia, bây giờ bị Lục Nhất Minh vây trên ghế làm việc, không còn một chút không gian giãy giụa.
Tô Dung Dung cực kỳ hối hận, biết vậy đã chẳng đi chọc tên cẩu vật này.
"Ví dụ như, Tô tiểu thư có thể nói thẳng với ta, bạn trai của cô tên gì không?"
"Ngươi bắt nạt ta."
Giờ phút này, Tô Dung Dung nói chuyện có chút run rẩy.
Tên cẩu vật này, sao lại có người ép nói mấy lời tâm tình như thế chứ?
Thật là quá bá đạo.
Mà hơn nữa, như vậy thì sao cô nói ra được chứ?
Tô Dung Dung cô không cần sĩ diện à?
"Tô tiểu thư tốt nhất nên tranh thủ trả lời đi, ta nhớ là trợ lý của Tô tiểu thư vừa đi pha cà phê giúp ta, hình như mỗi lần chỉ mất năm phút, giờ đã qua bốn phút rồi, Tô tiểu thư không còn nhiều thời gian nữa đâu."
Uy hiếp, uy hiếp trắng trợn.
Tên cẩu vật này dám uy hiếp mình!
Tô Dung Dung tức giận trừng Lục Nhất Minh một cái.
Chỉ là trong lòng Tô Dung Dung hiểu rõ, lần này có lẽ cô thật sự phải khuất phục trước 'dâm uy' của Lục Nhất Minh rồi.
"Sao? Tô tiểu thư vẫn chưa nghĩ ra à, không sao, vẫn còn nửa phút."
"Nào có ai như vậy, ngươi bắt nạt ta."
Giọng nói nũng nịu, càng làm cho cảm giác 'tà ác' trong lòng Lục Nhất Minh tăng thêm.
Cái cảm giác trắng trợn bắt nạt Tô Dung Dung này thật là tuyệt vời.
"Tô tiểu thư, mau nắm bắt thời gian của ta."
"Ngươi, là ngươi, được rồi."
"Cái gì là ta?"
"Bạn trai ta."
"Hắn tên gì?"
"Lục Nhất Minh, bạn trai ta tên là Lục Nhất Minh."
Tô Dung Dung hình như đã nghe thấy động tĩnh ở cửa văn phòng.
Lúc này, Tô Dung Dung đã hoàn toàn từ bỏ việc chống lại, thuận theo Lục Nhất Minh, nói ra đáp án trong lòng.
"Hài lòng chưa?"
Ngay sau đó, Lục Nhất Minh ngồi thẳng dậy, đúng lúc này, trợ lý của Tô Dung Dung mở cửa đi vào.
"Tô tổng, xin cô chuẩn bị sẵn sàng, dự án lần này đang chờ mong Cao Nguyên tư bản..."
Tô Dung Dung: Tự mình đúng là bị hố rồi.
Tên cẩu vật này, giây trước còn ép mình nói ra những lời xấu hổ như thế.
Nhưng giây sau, đột nhiên trở nên nghiêm chỉnh, cùng mình thảo luận công việc.
Tốc độ chuyển biến này, nhanh đến mức Tô Dung Dung cũng không kịp phản ứng.
Còn về trợ lý vừa mở cửa đi vào, thì đương nhiên không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường.
Chỉ là...
"Tô tổng, có phải nhiệt độ trong phòng cao quá không?"
Trợ lý hơi nghi ngờ nhìn ông chủ nhà mình.
Chắc chắn là máy điều hòa có vấn đề, nếu không sao sắc mặt ông chủ lại đỏ bừng thế kia?
Nhìn kiểu gì cũng thấy là đang nóng.
"Ừm, có chút nóng thật."
Tô Dung Dung còn có thể nói gì được chứ?
Trừng tên cầm đầu một cái, ra hiệu trợ lý chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp một chút.
"Lục tổng, cà phê của ngài, kiểu Mỹ, một cục đường."
"Cám ơn."
Lục Nhất Minh như không có chuyện gì, từ tay trợ lý của Tô Dung Dung nhận lấy ly cà phê.
Toàn bộ quá trình không hề lộ ra một chút dị dạng nào.
Tô Dung Dung: Tên cẩu vật này, không làm diễn viên thì phí cả đời!
"Không có gì, cô ra ngoài đi, à đúng rồi, cửa không cần đóng, để thông gió."
"Dạ."
Tuy không hiểu vì sao ông chủ lại muốn dặn dò như vậy.
Nhưng trợ lý vẫn tuân theo chỉ thị của Tô Dung Dung, mở rộng cửa ra.
Tô Dung Dung: Cẩu vật, xem ngươi còn có thể bắt nạt mình kiểu gì!
Chỉ tiếc, Tô Dung Dung rõ ràng đã đánh giá thấp độ dày da mặt của Lục Nhất Minh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận