Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 249: Tấm mộc? Ta cự tuyệt

"Quả nhiên là nàng." Từ Lộ lúc này tỏ ra vô cùng hứng thú. Tô Dung Dung thật không hề đơn giản, không chỉ nổi tiếng ở mỗi Ma Đô. Ngay cả năm đó ở Tứ Cửu Thành, nàng cũng là một cái tên tuổi lớn. Tô Dung Dung khi còn bé, vì công việc của mẹ, từng ở Tứ Cửu Thành nhiều năm. Nàng chính là nữ thần trong mộng của đám bạn nhỏ xung quanh. Mà những người bạn nhỏ này, ai nấy gia cảnh đều không tầm thường. Nói thế nào nhỉ, đều là những nhân vật hàng đầu trong giới. Ấy vậy mà, ai cũng phải lòng Tô Dung Dung. Việc này khiến những cô nương cùng trang lứa vừa ghen tị vừa nghiến răng. Nhưng với Tô Dung Dung, thì đành chịu. Người ta quá hoàn mỹ, không phục không được. Cho dù Tô Dung Dung đi lâu như vậy rồi, bọn họ vẫn không quên được nàng. Nhất là. . . "Đừng nói, mắt nhìn của ngươi cũng không tệ đấy." "Cảm ơn." "Ta không phải khen ngươi đâu, thích Tô Dung Dung, thì phải chuẩn bị tinh thần." Từ Lộ cười đầy bí ẩn. Nếu mình nhớ không nhầm, tên kia sắp trở về rồi. Còn nhớ năm xưa, tên kia theo đuổi Tô Dung Dung dữ lắm. Đám bạn nhỏ trong giới đều cho rằng tên kia sẽ ôm được mỹ nhân về. Chỉ tiếc, không biết vì nguyên nhân gì, tên kia đột ngột ra nước ngoài du học. Nếu không, có lẽ đã không có chuyện của Lục Nhất Minh rồi. Mà bây giờ, tên kia muốn trở lại, dựa theo cá tính của hắn, e là sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Chậc chậc. . . Không biết Lục Nhất Minh phải ứng phó thế nào đây. "Xem ra ngươi biết chuyện gì đó?" "Đừng hòng moi thông tin từ ta, nói ra, còn gì vui mà xem nữa." Từ Lộ biểu thị mình rất cẩn trọng. Hơn nữa, là một người quần chúng hóng chuyện đạt chuẩn, mình chuẩn bị hạt dưa xong xuôi rồi, sao có thể để lộ trước được. "Không sao cả, ta không sợ bất kỳ thử thách nào." "Ha ha, hãy mở to mắt mà chờ xem." Thích nhất kiểu tình tay ba như thế này, có ý nghĩa hơn cả phim truyền hình thần tượng. "Đúng rồi, nói đến ngươi đi, tri kỷ của ngươi đâu?" "Này, mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu." Khi nhắc đến mình, trên khuôn mặt xinh xắn của Từ Lộ thoáng lộ ra vẻ ưu sầu hiếm thấy. "Ý gì? Yêu đơn phương?" Chuyện này...hình như không phù hợp với thân phận của Từ Lộ cho lắm. Dù gì thì cô cũng là một tiểu thư lá ngọc cành vàng của Tứ Cửu Thành. Với thân phận này, người thường vốn không với tới được. Thế mà Từ Lộ lại biểu lộ một vẻ kì lạ như thế. "Đương nhiên không phải, chúng ta là tình cảm song phương được không!" "Ông của ngươi không cho phép?" "Chuyện này. . ." Nói nhảm, nếu cho phép thì đã không có màn này hôm nay. Từ Lộ xị mặt xuống. Phiền muộn quá đi. Người đó của mình, quen ở trường học, hơn mình ba khóa. Giờ đã là nghiên cứu sinh tiến sĩ của Đại học Nhân dân. Theo lý mà nói, một chàng trai như vậy vào thời đại này quá đỗi ưu tú. Nhưng ông lại không lọt vào mắt xanh. Việc này khiến Từ Lộ vô cùng phiền muộn. "Bác Từ không giống người có thành kiến như vậy đâu." "Cũng không phải, nhưng ông cảm thấy ta và hắn không hợp." Đối phương cái gì cũng tốt, mỗi tội hơi cứng nhắc, nói trắng ra, chính là một mọt sách. Thuộc loại chỉ biết học vẹt. Mà ông mình, coi thường nhất chính là loại mọt sách này. Đều nói tri thức thay đổi vận mệnh, nhưng nếu có tri thức mà không thể vận dụng, thì khác gì kẻ đọc sách chết. Người mình thích, một lòng muốn ở lại trường, làm thầy giáo. Tuy không thể nói quyết định này sai. Nhưng đối với Từ bộ trưởng mà nói, thì có phần không có chí tiến thủ. "Làm giáo viên thật ra cũng không có gì không tốt, trường học là một xã hội nhỏ, đơn giản hơn, thích hợp với những người thích nghiên cứu học thuật." "Ta cũng nghĩ vậy mà, nhưng ông ấy không nghe." Từ Lộ bất đắc dĩ. Vì chuyện này, mình đã lần đầu tiên chống đối ông đến hai năm trời. Tiếc là cuối cùng vẫn thua một nước. Lần này, ông sắp xếp công việc cho mình đến Ma Đô. Chiêu rút củi dưới đáy nồi này, khiến Từ Lộ triệt để ngớ người. Hai nơi xa cách, ắt sẽ có biến số. "Xem ra ngươi lo lắng chuyện tình cảm không qua được thử thách." "Ta nhổ vào, cô nãi nãi ta đây là tình cảm kiên như thép." Nóng nảy quá, Lục Nhất Minh vừa mới nói một câu, mà Từ Lộ đã hoàn toàn sốt ruột rồi. Lục Nhất Minh dang hai tay. "Được rồi, ta thừa nhận." Một giây sau, quả nhiên là xuống nước. Không còn cách nào. Tình cảm là chuyện vốn huyền diệu nhất, không ai khống chế nổi. "Nếu là ta, ta sẽ ở lại, làm việc cho tốt, trao quyền lựa chọn cho đối phương." "Nhưng mà. . .""Một người đàn ông, nếu như ngay cả những điều này cũng không vượt qua được, ta khuyên ngươi một câu, vẫn là đừng mơ mộng nữa." Đối với tình cảm, Lục Nhất Minh nhìn quá rõ. Dù gì thì ở kiếp trước, mình chưa từng gặp loại phụ nữ nào. Thâm tình, vì tiền, lừa dối, muôn hình vạn trạng. Còn với Từ Lộ, nhân cơ hội này mà nhìn rõ người mình thích, đó cũng là một chuyện tốt. "Được thôi, ta nghe ngươi." Từ Lộ trầm mặc rất lâu, chợt nhận ra mình dường như đã gỡ được khúc mắc. Lục Nhất Minh nói không sai, nếu như người đó không thể vì mình nỗ lực, cứ mãi giậm chân tại chỗ. Thì tình cảm này dù mình cố chấp, e là cũng chẳng thể viên mãn. "Lục Nhất Minh, ngươi không tệ, là một người bạn đáng kết giao." "Ha. . ." Con gái phương Bắc, tính cách quả thật rất thẳng thắn. Điểm này xem như được lĩnh giáo rồi. "À mà, ta muốn nhờ ngươi một chuyện." Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .Có chuyện cầu người? Bỗng dưng có linh cảm không tốt. "Giúp ta chặn hoa đào đó mà.""Nghĩ cũng đừng nghĩ." Lục Nhất Minh: Biết ngay là không có chuyện gì tốt. Đây là muốn xem mình thành bia đỡ đạn. Từ Lộ hiểu rõ, mình khẳng định không đùa giỡn với Lục Nhất Minh. Như vậy, ông chắc chắn sẽ nghĩ cách giới thiệu người khác cho mình. Dù Từ Lộ không rung động, nhưng đối với cô thì dù sao cũng phiền phức. Nếu như Lục Nhất Minh bằng lòng. . ."Đừng từ chối mà, ta có thể giải thích với Tô Dung Dung, mà nói ta và Tô Dung Dung quan hệ cũng tốt, chúng ta. . .""Không bàn nữa." Từ chối không thương tiếc. "Lục Nhất Minh, có phải ngươi sợ bị mị lực của ta thu phục rồi không? !""Ha ha. . ." Chiêu khích tướng cũng dùng tới, tiếc là vô dụng! Lục Nhất Minh khó chơi khiến Từ Lộ hận đến nghiến răng. Từ Lộ: Đến đây, mấy chị em, tên người ái mộ này của chị keo kiệt quá đi. Cùng lúc đó, một chuyến bay từ Châu Âu về nước, đáp xuống sân bay Ma Đô. Bên trong khoang hạng nhất. Cô tiếp viên hàng không, khi tiễn hành khách rời đi, vụng trộm nhét một tờ giấy đã chuẩn bị kỹ vào tay một người khách. "Hai ngày này em ở Ma Đô, có gì gọi điện thoại cho em nha." Tiếp viên hàng không chủ động bắt chuyện. Kiểu này bình thường chỉ xuất hiện trên TV. Nhất là tiếp viên hàng không thời nay, phẩm chất không như sau này. Đều là những cô nàng xinh đẹp do các hãng tuyển chọn tỉ mỉ. Được tiếp viên hàng không để mắt xanh, bản thân nó đã là một chuyện đáng khoe. Chỉ tiếc, lần này nam chính, đến nhìn cũng chẳng thèm. Tờ giấy bị ném xuống đất, sắc mặt tiếp viên hàng không thoáng chốc tái mét. Trong mắt những hành khách khác, người này thật không biết thương hoa tiếc ngọc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận