Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 16: Đời trước tạo nghiệt

Chương 16: Nghiệt duyên đời trước
"Thế nào?"
"Cái gì thế nào?"
"Ở rể đi, dù sao ngươi cũng không thiệt."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
"Không qua được sao?"
"Ngươi lại không thiệt, mấy chị đây muốn dáng có dáng, ngươi nhìn đôi chân dài này đi, lại nhìn tư thái kia xem, bao nhiêu gã đàn ông nhìn mà chảy cả nước miếng."
Đến, tự mình chào hàng như vậy, Lục Nhất Minh thật đúng là lần đầu tiên thấy.
"Nhìn cái gì mà nhìn!" Thiến tỷ ra sức chào hàng bản thân, lại phát hiện ánh mắt của Lục Nhất Minh căn bản không dừng lại ở người mình, mà lại nhìn xung quanh đám đàn ông thô tục kia, từng người nuốt nước miếng nhìn mình.
Hừ, lão nương cũng là thứ mà các ngươi có thể mơ tưởng sao?
Vẻ mặt dữ tợn lộ ra, lập tức trấn nhiếp bọn đạo chích.
"Suy nghĩ chút đi, chị tốt xấu gì cũng có sản nghiệp của mình, nuôi sống ngươi chắc là không vấn đề gì."
Mặc dù Lục Nhất Minh là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục Thị.
Nhưng hiện tại cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn xem.
Thiến tỷ thì khác, tất cả tiền, đều do mình kiếm được, muốn tiêu thế nào thì tùy ý.
Bảo không động lòng, vậy thì không phải là đàn ông rồi.
Gái hơn ba tuổi, ôm gạch vàng.
Huống chi, Thiến tỷ cái nào cái nào cũng đều tốt.
Việc nhà tới phòng bếp, pha chế cocktail càng được tán thưởng.
Trên giường, lại càng...
Ách chờ chút, cái này đâu đâu vào đâu thế này?
"Thiến tỷ, à?"
Lục Nhất Minh vừa định tìm lý do cho qua, lại thấy trong đám người có một bóng dáng quen thuộc.
Sao lại là nàng?
"Sao vậy?" Thiến tỷ thấy Lục Nhất Minh ngẩn người, chẳng lẽ lại gặp người quen?
Cũng bình thường thôi, quán bar của Thiến tỷ ở Ma Đô có thể xem là độc nhất.
Đám bạn nhỏ trong giới thường lui tới cổ vũ, gặp phải vài người quen cũng là chuyện thường.
Nhưng theo ánh mắt Lục Nhất Minh nhìn, chân mày Thiến tỷ khẽ nhíu lại.
Không phải đám bạn nhỏ trong giới, mà là nhân viên phục vụ mới được mình thu nhận.
Mà giờ phút này Lục Nhất Minh lại đang chìm đắm trong ký ức của kiếp trước.
Trình Tiêu.
Hai đại hoa khôi của Đại học Ma Đô, nhan sắc bất phân sàn sàn nhau.
Tô Dung Dung thanh lãnh cao ngạo, đối với nam sinh chẳng thèm liếc mắt.
Chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm chứ đừng hòng trêu hoa ghẹo nguyệt.
Còn một người kia chính là Trình Tiêu.
Về nhan sắc không hề thua kém Tô Dung Dung.
Có điều, Trình Tiêu lộ ra càng khiêm tốn hơn.
Xinh thì xinh thật, chỉ tiếc Trình Tiêu bị nam sinh Đại học Ma Đô nhất trí đánh giá là mỹ nữ bình dân.
Thanh thủy ra Phù Dung, thiên nhiên không chuộng trang sức.
Mãi mãi cũng chỉ là trang điểm sơ sài.
Chưa từng để ý đến trang phục, càng không cần phải nói đến ăn mặc.
Nghe nói gia cảnh Trình Tiêu không tốt.
Dù là người bản địa Ma Đô, khí chất vẫn luôn có chút không được tự nhiên.
Tại Đại học Ma Đô, hai đại hoa khôi thường xuyên bị đặt lên bàn cân để so sánh.
Tô Dung Dung vĩnh viễn đè ép Trình Tiêu một bậc.
Đại học Ma Đô luôn lưu truyền một đoạn clip ngắn liên quan đến hai hoa khôi này.
Tô Dung Dung xem nhẹ chuyện yêu đương, còn Trình Tiêu căn bản không có thời gian yêu.
Nghe nói từ sau khi thi vào đại học, Trình Tiêu ngoại trừ lên lớp thì đều đang đi làm thêm.
Không phải đang đi làm, thì là trên đường đi làm.
Năm nhất đại học năm hai làm công bán thời gian, nghe nói từ năm ba đại học còn tranh thủ đi làm thêm tại xí nghiệp.
Không ngờ, ngay cả buổi tối cũng không bỏ qua.
"Quen biết?"
"Bạn học."
"Ha ha, thì ra vẫn là thiên chi kiêu tử."
Đối với cô gái này, Thiến tỷ có thể nói là ấn tượng sâu sắc, lúc trước mình còn trực tiếp phỏng vấn.
Nhưng với Lục Nhất Minh, ngoại trừ những điều đó, ở kiếp trước, mình cùng Trình Tiêu còn có nhiều chuyện hơn nữa.
Ở kiếp trước, mình đắc tội triệt để Tô Dung Dung, đối phương hận mình thấu xương.
Mà Lục Thị dưới sự chèn ép của Tô gia, triệt để ngã xuống.
Lục Nhất Minh triệt để hắc hóa, lúc bắt đầu gây dựng lại cơ đồ thì gặp Trình Tiêu làm công.
Không rõ nguyên do, Trình Tiêu lại chuyển sang làm cho công ty của Lục Nhất Minh.
Lục Nhất Minh liếc mắt một cái liền nhận ra cô hoa khôi nức tiếng một thời của năm xưa.
Có lẽ là nội tâm vặn vẹo, sau một thời gian ngắn chung sống, Lục Nhất Minh bắt đầu theo đuổi Trình Tiêu mãnh liệt.
Trình Tiêu đâu phải là đối thủ của Lục Nhất Minh, rất nhanh rơi vào lưới tình mà Lục Nhất Minh giăng sẵn.
Nhưng Trình Tiêu không biết, mặc cho hai người có thắm thiết mặn nồng, trong lòng Lục Nhất Minh, cô mãi mãi chỉ là thế thân của Tô Dung Dung.
Yêu càng đậm sâu, đau lại càng nặng.
Cuối cùng tất cả chân tướng bị vạch trần.
Trình Tiêu làm sao có thể chịu đựng được?
Đêm chia tay đó, Trình Tiêu khóc hết nước mắt.
Lục Nhất Minh là mối tình đầu của cô, nhưng không ngờ, tình yêu mà mình vẫn luôn khao khát lại mang đến cho mình đầy rẫy vết thương.
Trình Tiêu lựa chọn rời đi, rời khỏi thành phố đau buồn này.
Nhiều năm sau, Lục Nhất Minh mới biết, lúc Trình Tiêu rời đi đã mang thai.
Đồ cặn bã.
Kiếp trước mình đúng là một tên cặn bã đến cực điểm.
Cũng trách sao việc PK này cần cả đời để trả giá.
Lục Nhất Minh thừa nhận, Trình Tiêu rất tốt, thật sự rất tốt, chỉ tiếc, trong lòng mình chỉ có hình bóng của người kia.
Kiếp trước Lục Nhất Minh có lỗi với Trình Tiêu, nhưng không ngờ sau khi trùng sinh, lại nhanh chóng gặp lại cố nhân đến vậy.
Giờ phút này nhìn bóng dáng bận rộn của Trình Tiêu, nụ cười trên mặt cô, lại chân thật đến vậy.
Ở kiếp trước khi ở bên cạnh mình, Trình Tiêu rất ít khi lộ ra nụ cười chân thật như thế.
Cô luôn bị mình yêu cầu làm quen với cuộc sống thượng lưu.
Cử chỉ dáng đi, ngay cả tư thế ngồi cũng phải học lại từ đầu.
Cô ấy vốn dĩ đâu có vui vẻ.
Cuộc sống mà mình mang đến không phải là điều Trình Tiêu muốn.
Là do mình đã tước đoạt tự do của Trình Tiêu.
"Nhất Minh?"
"Lục Nhất Minh!"
"Cái gì?"
"Ha ha, đàn ông à, đúng là có mới nới cũ, thế nào? Người ta trẻ hơn chị, rung động rồi chứ gì."
Giác quan thứ sáu của phụ nữ quả thật vô cùng nhạy bén.
Thiến tỷ cảm giác được, Lục Nhất Minh có tình cảm khác lạ với nhân viên mới tuyển của mình.
"Thiến tỷ..."
"Thôi được rồi, chị cũng không nghĩ đến, vậy mà lại là bạn học của em, lúc làm hồ sơ, không có để lại thông tin."
"Cộng tác viên?"
"Cũng không thể nói vậy, cô bé này rất tốt, rất chịu khó, em cũng biết đấy, con gái Ma Đô ai nấy đều mỏng manh yếu ớt, dáng dấp xinh đẹp vậy mà chịu khổ được, chị còn đang có ý định bồi dưỡng cô bé."
Có thể thấy, Thiến tỷ hoàn toàn rất thích Trình Tiêu.
Chỉ là không ngờ, lại còn có dạng 'duyên phận' này.
"Có điều bây giờ chị đang sợ giữ không được người."
Sinh viên giỏi của Đại học Ma Đô, thời đại này sinh viên không lo không có việc tốt.
Quán bar nhỏ xíu của mình, sợ là không giữ được người.
"Nhà cô ấy khó khăn lắm."
"Nhìn ra ngay mà, nếu không phải khó khăn, ai lại đến chỗ chị chịu khổ chứ."
Không phải nói công việc quá mệt mỏi, mấu chốt vẫn là vấn đề thời gian làm việc.
Mỗi ngày kinh doanh đến tận 2 giờ sáng.
Ngày thứ hai còn phải về trường học lên lớp, người bằng sắt cũng chịu không nổi chứ đừng nói chi là người.
Lục Nhất Minh lúc này nhìn Thiến tỷ, còn chưa mở miệng thì bị Thiến tỷ cắt ngang.
"Được rồi, chị biết em muốn nói gì, một lát sẽ đổi cho cô bé một vị trí, bảo đảm nhẹ nhàng, lương không thiếu một xu, được rồi chưa Lục thiếu gia?"
"Tôi thiếu chị một nhân tình."
"Chị tốt vậy rồi, em có suy nghĩ gì đến chị chưa?"
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;)...
Bạn cần đăng nhập để bình luận