Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 395: Tô tổng đây là muốn đem Lục tổng sủng thượng thiên

Chương 395: Tô tổng đây là muốn sủng Lục tổng lên tận trời rồi.
Có chút sắp khóc tới nơi rồi. Thật đó, mình đã đợi ở đại sảnh khách sạn gần một tiếng đồng hồ rồi. Có chút: Thật đói, đói thật sự, thật muốn ăn bánh quế a.
Trong suy nghĩ của Có chút, Tô tổng là một thiên kim tiểu thư tinh tế, làm việc gì cũng phải cực kỳ tỉ mỉ. Tắm rửa nửa tiếng đồng hồ, quá bình thường. Nhưng mà, đói thật đói a.
Có chút ấm ức, nhìn khách ra vào, ánh mắt mơ màng. Cho đến khi Tô Dung Dung và Lục Nhất Minh xuất hiện trước mặt. Ánh mắt Có chút rốt cuộc có tiêu cự.
"Tô tổng, ngài tới rồi ạ." Lúc này Có chút kích động sắp khóc, hạnh phúc đến quá bất ngờ.
"Xin lỗi, có chút việc nên đến muộn." Tuy là cấp dưới của mình, nhưng Tô Dung Dung chỉ khi làm việc mới phân rõ trên dưới. Bình thường Tô Dung Dung luôn coi Có chút như bạn bè. Lúc này, trong lời nói của Tô Dung Dung có chút áy náy. Vừa rồi nhìn thấy Có chút ngồi ở ghế salon đại sảnh, tự dưng có cảm giác như bị bỏ rơi, khiến Tô Dung Dung hơi nhói lòng.
"A."
"Sao thế?"
"Tô tổng, miệng của ngài sao thế? Vừa đỏ vừa sưng."
Tô Dung Dung: (◣_◢)
Hay lắm, cảm giác áy náy vừa rồi chỉ là ảo giác. Môi của mình làm sao thế? Còn có thể thế nào? Đều là do tên cẩu vật kia làm chuyện tốt!
Lục Nhất Minh đứng phía sau, mỉm cười.
Lục Nhất Minh: Không sai, chính là kiệt tác của ta.
"A? ! Lục...Lục tổng, sao ngài cũng ở đây?" Cô muốn hỏi Lục Nhất Minh làm sao không có chút cảm giác tồn tại vậy? Nên biết rằng, cho dù ở đâu, Lục Nhất Minh cũng nên là người chói mắt nhất chứ.
"Trợ lý không tệ, trong lòng lúc nào cũng chỉ có ngươi." Lục Nhất Minh đánh giá, quả là trung thành tuyệt đối.
"Lục tổng, mắt của ngài sao thế?" Có chút hoàn toàn ngơ ngác. Một người thì môi sưng, một người thì mắt sưng. Chuyện này có vẻ không đúng lắm a. Mắt = môi? Lẽ nào lại là cách chơi mới?
Có chút: Ô ô ô, đột nhiên cảm thấy mình không còn thuần khiết nữa.
"Ngươi hoa mắt rồi."
"A?!"
"Bánh quế."
Lục Nhất Minh: ◑. ◑
Vì sao vậy? Nghe đối thoại này, có cảm giác buồn cười muốn chết. Nghe thấy "bánh quế" có chút liền mắt sáng rực lên. Cái gì đỏ với sưng chứ, mình không để ý gì cả.
Tô Dung Dung dẫn đường, ba người tới một quán ăn nổi tiếng nhất, cũng là địa điểm ưa thích của người dân bản địa.
"Không gian bên ngoài không tệ." Gió nhẹ thổi. Kết hợp với món bánh quế thơm ngon, nhất thời, cả ba người đều có hứng thú.
"Sao cô biết quán này?"
"Có người giới thiệu."
"Nam?"
"A, Lục tổng, ngài ghen sao?"
"Ghen? Ta? A, sao có thể?"
Lục Nhất Minh chỉ vừa hỏi thăm dò thôi. Lục Nhất Minh ta nhớ năm đó, đã đi qua vạn bụi hoa, lá không dính vào người, năm đó Lục Nhất Minh ta chỉ cần khẽ chỉ tay, đã có vô số mỹ nữ tự nguyện dâng hiến, Lục Nhất Minh ta… Thôi được, ta đang ghen đấy.
"Bánh quế ngon, lấy thêm cái nữa nhé?" Tô Dung Dung mỉm cười, như không thấy vẻ ghen tuông trên mặt Lục Nhất Minh. Không ngờ, cẩu vật này cũng biết ghen. Cái người đang ngồi trước mặt đây, có phải vẫn là tên ma đầu ăn chơi khét tiếng nhất Ma Đô không? Chỉ mấy phút liền biến thành 'tiểu nãi cẩu' ngây thơ thế này. Tô Dung Dung vốn không rành về tình cảm. Nhưng vẫn cảm nhận được sự thay đổi giữa mình và Lục Nhất Minh. Tên chó chết này, tựa như có ma lực, chỉ trong vài phút liền đưa mình vào không gian ngọt ngào. Phải thừa nhận rằng, khi ở cạnh Lục Nhất Minh, mình cảm thấy rất thoải mái. Tất nhiên, vẫn phải đề phòng cẩu vật này luôn làm ra những hành động trêu chọc. Như lúc này, vì cái ghen vô cớ mà Lục Nhất Minh ra hiệu cho Tô Dung Dung, ở trước mặt mọi người, đút cho mình một miếng bánh quế để khẳng định chủ quyền.
"Ngươi không có tay à?"
"Mắt kém, không tự cắt được." Lục Nhất Minh chỉ vào con mắt sưng đỏ của mình, chuyện này do ai tạo thành, Tô Dung Dung cô sẽ không quên đấy chứ.
"Vô lại." Tô Dung Dung lắc đầu, lộ ra vẻ 'ghét bỏ'. Về phần trợ lý của Tô Dung Dung thì đã trợn ngược mắt. Có chút hiểu rất rõ, mình là trợ lý của ai. Trong trường hợp này, đương nhiên phải kiên định đứng về phía Tô Dung Dung.
Có chút: Lục tổng đúng là mơ mộng hão huyền, muốn Tô tổng đút cho ăn á? Ha, Tô tổng của chúng ta là nhân vật nào chứ? Hiện tại là nữ vương đầu tư đang hot nhất Ma Đô đó. Dự án đầu tư nào do Tô tổng chủ đạo cũng đều rất có lời. Ra ngoài giới, chỉ cần nhắc đến Tô tổng, ai mà không giơ ngón tay cái lên tán thưởng hết lời. Cho dù là đại lão trong ngành cũng phải phục sát đất. Tô Dung Dung dường như được sinh ra là để đầu tư. Có chút thật khó có thể tưởng tượng được một người như vậy sẽ bí mật đút bánh cho bạn trai.
Có chút: Chờ đã, sao lại là bạn trai? Mình đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy! Tô tổng và Lục tổng chỉ là quan hệ hợp tác thôi, mặc dù Lục tổng cứ dây dưa Tô tổng mãi, nhưng Tô tổng tuyệt đối sẽ không…
Trong khi Có chút còn đang cười nhạo Lục Nhất Minh hão huyền. Thì một giây sau. Tô Dung Dung vừa biểu lộ vẻ ghét bỏ, vừa cắt một miếng nhỏ bánh quế trong đĩa của mình. Dùng nĩa đưa tới bên miệng Lục Nhất Minh.
"Cái này…" Chứng kiến cảnh tượng này, Có chút trợn tròn mắt, không thể nào, mình vừa thấy cái gì vậy? Chắc chắn là mình mở mắt sai cách rồi. Có chút dùng sức dụi dụi mắt, rồi nhìn lại lần nữa. Cái này…Thật sự là đã đút tới miệng rồi.
"Vị cũng được đấy." Lục Nhất Minh một ngụm nuốt vào, vẻ mặt cuối cùng cũng có chút tươi tỉnh hơn. Thậm chí còn cố ý liếc sang tiểu trợ lý của Tô Dung Dung, đầy ý vị khiêu khích.
Có chút: Tiểu nhân đắc chí, tức chết người ta. Tô tổng cũng thật là, sao không thể mạnh mẽ lên một chút chứ.
Thế là Có chút đã hoàn toàn hiểu rõ. Hóa ra Tô tổng và Lục tổng đã sớm…Mà mình còn ngu ngơ không biết. Là một trợ lý nhỏ thông minh, mình có phải nên gửi lời chúc phúc?
"Đừng nghĩ linh tinh, mẹ tôi rất thích bánh quế quán này."
"Coi như là giải thích à?"
"Hừ." Cẩu vật, được tiện nghi còn khoe mẽ.
Mà trong mắt Có chút, Tô tổng quá 'sủng' Lục tổng rồi. Tiếp tục như vậy, chẳng phải sẽ bị Lục tổng ăn đến không còn xương sao? Quả nhiên, Tô tổng tuy thể hiện thiên phú kinh doanh khiến người kinh hãi, nhưng lão thiên gia cũng rất công bằng. Về tình cảm, Tô tổng nhìn kiểu gì cũng đang ở thế yếu. Nhất là đối tượng lại là Lục Nhất Minh. Như vậy không phải là bị nắm gắt gao sao?
Có chút thậm chí đã bắt đầu suy nghĩ, mình nên giúp Tô tổng như thế nào.
« Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi? » « Ta mới là ánh trăng sáng trong lòng tổng tài bá đạo » « Tổng tài bá đạo sủng tôi lên tận trời ». Ừm, những cuốn ngôn tình mà mình hay lén lút xem, có phải nên chia sẻ cho Tô tổng không nhỉ? Chí ít, đến lúc cần ra tay, cũng không thể yếu thế. Tránh cho bị Lục tổng ăn đến không còn mẩu xương nào mới thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận