Để Ngươi Trùng Sinh Đền Bù Tiếc Nuối, Ngươi Lại Chiếm Lấy Giáo Hoa

Chương 615: Lại là mang phụ đề Balenciaga

"Tính ngươi hiểu chuyện." Lương Thiến cuối cùng vẫn từ trên tay Lục Nhất Minh, đem túi quà nhận lấy.
"Vậy vẫn là Thiến tỷ chúng ta hào phóng."
"Lục tổng, ta nhưng không dám nhận tỷ của ngươi, ta chỉ là công cụ bị ngươi chèn ép."
"Đừng mà, tỷ, lời này làm tổn thương tình cảm, ở Hoa Hạ chúng ta đây, nếu ai dám nói khinh dễ Thiến tỷ, ta Lục Nhất Minh là người đầu tiên không đồng ý."
Nghe xem, nghe xem!
Đứa em trai thối này thật biết ăn nói.
Bực tức gì cũng tan biến hết.
Lương Thiến lúc này cũng nở nụ cười, nể mặt món quà, mình liền bỏ qua cho đứa em trai thối một lần.
"Nói cho ta nghe xem, lần này chiến dịch bảo vệ tài chính thế nào rồi?"
Lương Thiến vẫn rất tò mò.
Dù sao hiện tại dân gian đang đồn ầm lên.
Khắp nơi đều có các đoạn video ngắn.
Đừng xem thường dân thường, bọn họ từng người, đều biến thành 'Nhà làm video'.
Mặc kệ có bao nhiêu thành phần khoa trương trong đó, dân chúng vẫn thích nghe mà.
Truyền thống của Hoa Hạ là như vậy.
Chỉ cần là anh hùng, dân gian thổi phồng thế nào cũng không đủ.
Nếu không thì ở thời cổ đại đâu có câu ‘công cao lấn chủ’.
Trong lần tuyên truyền chiến dịch bảo vệ tài chính này, quốc gia cũng không đặc biệt nêu tên ai cả.
Dù sao cũng xuất phát từ tâm lý 'Bảo hộ'.
Nhưng kết quả lại ngược lại, dân chúng không vui.
Đây là chuyện tốt mà, thầy giáo từ nhỏ đã dạy chúng ta, làm việc tốt phải lưu danh.
Ngay cả chú Lôi Phong chẳng phải cũng có thói quen viết nhật ký đó sao.
Chúng ta phải giữ gìn thói quen tốt đẹp này.
Đã truyền thông không muốn tiết lộ nhiều, vậy thì người dân thần thông quảng đại tự biên soạn câu chuyện chứ sao.
Câu chuyện nào cũng giống như thật.
Cứ như mình lúc đó cũng có mặt ở đó vậy.
Miêu tả sinh động như thật thì thôi đi, thiếu chút nữa đã hình dung Lục Nhất Minh thành 'Thần Tài' hạ phàm rồi.
Nghe Lương Thiến hình dung, Lục Nhất Minh cũng dở khóc dở cười.
Lục Nhất Minh: Người ta là Văn Khúc Tinh hạ phàm, đến mình thì lại thành Thần Tài đúng không?
Dân chúng đúng là biết 'chơi'.
Về phần Lương Thiến, đương nhiên sẽ không tin vào những video ngắn trên chợ búa đó.
Nghe chính đứa em trai thối kể còn có hứng thú hơn.
Kết quả là… Lục Nhất Minh chỉ dùng mấy câu liền khái quát toàn bộ.
Đến lượt Lương Thiến trợn tròn mắt.
Hóa ra ngươi cho ta một bản báo cáo tổng kết à?
Thế những trận chiến tài chính ầm ầm sóng dậy đâu?
Thế những trận ngươi lừa ta gạt giao phong đâu?
Không có cái gì, chỉ dùng mấy câu khô khan là đuổi mình đi rồi?
Phải biết, không chỉ Lương Thiến, mà ngay cả người nhà Lương Thiến, lần trước trong buổi tụ họp, cũng không khỏi nhắc tới trận chiến bảo vệ Hương Giang.
Ai ai cũng nhiệt huyết sôi trào.
Đừng nhìn ông nội của Lương Thiến đã hơn 80 tuổi, cứ nói đến chuyện này là lập tức hóa thân thành thanh niên nhiệt huyết.
Lương Thiến không thể ngờ rằng, ông nội luôn ổn trọng trong lòng mình, vậy mà cũng có mặt này.
Vậy mà Lục Nhất Minh lại hay.
Người trong cuộc chỉ kể vài câu, thế này thật là… Ngươi có xứng đáng với cái danh chiến dịch bảo vệ Hương Giang không vậy?
Khủng hoảng tài chính châu Á, đó là 'hạo kiếp' 50 năm có một đó.
Cái này. . .
"Thật đấy, nào có nhiều chuyện như vậy đâu."
Lục Nhất Minh dang tay ra, tỏ vẻ chúng ta rất thực tế, tuyệt không hư cấu.
"Ngươi... Ta..."
"Thôi được rồi, thật không có khoa trương như thế."
"Chẳng có chút sức lực nào, còn không bằng mấy video ngắn ấy."
Lục Nhất Minh: (ˉ▽ˉ;). . .
Nghe không được chuyện xưa, sự chú ý của Lương Thiến tự nhiên tập trung vào món quà mà Lục Nhất Minh mang tới.
Chỉ là, khi Lương Thiến mở túi ra, nụ cười trên mặt, trong nháy mắt đóng băng.
"Thối em trai, ý ngươi là sao?"
"Thế nào?"
"Ngươi chắc là nghiêm túc đó chứ?"
Lương Thiến cầm 'món quà' trong tay, cười lạnh hỏi.
"Không thích?"
Lục Nhất Minh vẻ mặt ngơ ngác, không phải chứ.
Đây chính là khăn quàng cổ sản phẩm mới của Balenciaga đó.
Lục Nhất Minh đã cẩn thận chọn lựa một hồi mới quyết định đó.
Lục Nhất Minh đảm bảo, lần này mình thực sự không phải qua loa.
Mà là nghiêm túc lựa chọn.
Theo Lục Nhất Minh thấy, Balenciaga vốn luôn đi đầu xu hướng.
Tuy rằng những sản phẩm về sau của hãng, quả thực là không dám nhìn thẳng.
Mấy thứ kẹp giấy, băng dính làm vòng tay chẳng phải ít.
Nhưng mà!
Ở giai đoạn hiện tại thì Balenciaga vẫn rất được.
Nhất là chiếc khăn quàng cổ này, càng là kinh điển.
Lương Thiến vốn là người theo đuổi thời trang, tinh anh đô thị.
Đúng là 'cá gặp nước' mới đúng.
Nhưng bây giờ nhìn sắc mặt của Lương Thiến, có gì đó rất kỳ quặc.
Chẳng lẽ lại quá đi đầu xu hướng sao?
"Thối em trai, được đấy."
"Hả?"
"Không ngờ đấy, lại hiểu được lòng dạ đàn bà."
Mặt lạnh của Lương Thiến chưa duy trì được mấy giây, bỗng lại trở lại bình thường, đồng thời còn mang vẻ chờ mong.
Lương Thiến: Rốt cuộc thì thằng em trai thối đã nghĩ thông rồi sao.
"Ha ha, đương nhiên là tuyệt phối với Lương tỷ."
"Ngươi thật sự nghĩ vậy?"
"Đương nhiên rồi."
"Nếu không thì ta sẽ thử ngay trước mặt ngươi nhé?"
"Đã tặng cho Lương tỷ, đương nhiên là Lương tỷ toàn quyền quyết định."
"Được, vậy ngươi chờ đấy."
Lương Thiến mỉm cười, chỉ là, trong nụ cười đó, dường như đã ẩn chứa một chút ý vị khác.
Lục Nhất Minh: Ặc, mình chỉ muốn hỏi một chút thôi, có phải mình bị hoa mắt không?
Lương Thiến cầm túi quà, đi vào trong phòng làm việc nhỏ.
Lục Nhất Minh: Cái này... không phải chỉ là cái khăn quàng cổ thôi à, có cần làm quá vậy không?
Mà lúc này, trợ lý của Lương Thiến mang cà phê tới.
Toàn công ty đều biết, Lục tổng thích uống kiểu Mỹ, một cục đường.
Đặt cà phê xuống xong, trợ lý liền ra ngoài.
Là trợ lý của Lương Thiến, đương nhiên biết tâm tư của sếp nhà đối với Lục tổng.
Lúc này còn ở lại làm kỳ đà cản mũi, chẳng phải là muốn bị Lương tổng ghi hận sao?
Trợ lý hiểu, mình không phải là lính mới chốn công sở.
Lúc nào nên làm gì, mình biết rất rõ.
Lục Nhất Minh bưng cốc cà phê lên, nhấp một ngụm, không tệ, nguyên chất kiểu Mỹ, đáng khen.
"Xem thế nào?"
Và lúc này, tiếng nói phía sau vang lên.
Lục Nhất Minh vô thức quay đầu.
Kết quả là… Cà phê vừa uống vào miệng, trong nháy mắt biến thành 'vòi phun'!
Lục Nhất Minh: Mình nhìn thấy cái gì thế này?!
Lúc này Lục Nhất Minh rốt cuộc đã hiểu, vì sao vừa nãy Lương Thiến lại nhìn mình với ánh mắt đó.
Hiểu lầm rồi, đây là hiểu lầm tày trời được không. . .
"Sao thế? Không đẹp?"
Biểu hiện của Lục Nhất Minh lúc này, rõ ràng đã gây ra hiểu lầm cho Lương Thiến.
Ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc bén.
Nếu Lục Nhất Minh trả lời sai, ha ha, xin lỗi, Lương Thiến nhất định sẽ giận, hơn nữa còn là loại giận rất nghiêm trọng.
Lương Thiến: Rốt cuộc thì ý của thằng em trai thối là gì?
Chẳng lẽ chê chân của mình không đủ thẳng sao? Hay chưa đủ thon thả?
Không thể nào, đối với cặp chân đẹp của mình, Lương Thiến có lòng tin tuyệt đối.
Dựa vào đôi chân dài của mình, Lương Thiến đã hấp dẫn không ít ánh mắt của cánh đàn ông.
Lục Nhất Minh: Đây là vấn đề của cái chân à?
Mình rõ ràng tặng khăn quàng cổ mà.
Vì sao lại biến thành cái mang chữ cái Balenciaga này?
Ai giải thích cho mình một chút xem?
Lục Nhất Minh: Từ từ đã... Chẳng lẽ?
Giờ khắc này, Tô Dung Dung đang chỉnh lý hành lý, bất ngờ nhìn thấy chiếc túi quà của Balenciaga.
Lập tức tức giận nghiến răng.
Tô Dung Dung: Đồ chó chết, không dứt đúng không? Cái trò hạ lưu này, còn chuẩn bị cả hàng nữa à?
Hừ! Quả nhiên, đàn ông đều là đồ dê móng lớn.
Tô Dung Dung vốn định hủy thi diệt tích.
Mà dù sao cũng là do cái đồ chó chết kia tặng, cuối cùng vẫn không nỡ xuống tay.
Chỉ là, khi Tô Dung Dung mở ra.
Một chiếc khăn quàng cổ thời thượng, đang nằm yên trong túi.
Tô Dung Dung: Cái này… tên cẩu vật này từ bao giờ đã thay đổi tính rồi vậy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận